Bên trong để chăn bông và quần áo mùa đông. Bình thường ít khi mở . Hiện tại đồ bên trong dịch tới một bên, cửa tủ giữ.
"... Là chị Lâm Đường ? Em ."
Bên trong giọng nho nhỏ truyền . Khóe miệng Lâm Đường khẽ giật, qua mở ngăn tủ .
Toàn bộ thể Tô Tranh chìm trong chăn bông, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, chớp chớp đôi mắt thích ứng với ánh sáng.
"Sao em chui trong ngăn tủ? Nếu chị phát hiện thì em bây giờ?"
Trẻ con sợ hãi! Một khi lớn chú ý tới thì là nguy hiểm.
Tô Tranh mon men bên cạnh ngăn tủ. Thứ mà chân dẫm lên quá mềm, thể khó mà giữ thăng bằng .
"... Em sợ hãi."
Cậu nhóc chột mà liếc ngoài cửa, giọng đè xuống thấp. Ba và nhỏ tìm tới, sợ đ.á.n.h.
Lâm Đường ôm Tô Tranh , liếc .
"Rời nhà trốn thì sợ, hiện tại mới sợ?"
Nhà loại trẻ con sợ là gì lớn giảm tuổi thọ mất vài năm.
Tô Tranh giữ c.h.ặ.t t.a.y Lâm Đường, giọng mềm mại nũng.
"Chị Đường Đường, chị thể giúp em cầu tình , để ba em đừng đ.á.n.h em? Hoặc là... đ.á.n.h nhẹ một chút cũng ."
Có chuyện , thật lúc nhóc ở tỉnh thành, qua tên của chị Đường Đường. Lần đó nhỏ chuyện với ba , nhóc rõ ràng.
Tô Tranh nhỏ quen Lâm Đường nên mới dính lấy cô. Bằng khẳng định sẽ đồng ý theo sự sắp xếp của công an.
Lâm Đường ý tưởng của nhóc. Cô liếc mắt Tô Tranh một cái.
TBC
"Em suy nghĩ quá nhiều , phạm sai lầm đ.á.n.h, chị lực bất tòng tâm."
Nói xong, đưa cho nhóc một lọ t.h.u.ố.c.
"Này, cầm lấy, nếu thương quá nặng, bôi cái lên cho nhanh khỏi."
Tô Tranh: '..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-690.html.]
Đôi mắt nhỏ Lâm Đường chút tan vỡ. Chị Đường Đường, chị là ma quỷ ? Cậu nhóc nũng tới như , vì chị Đường Đường mềm lòng một chút nào chứ?
Lâm Đường tỏ vẻ: Trong nhà quá nhiều tiểu khả ái, cô đáng yêu tới hoa cả mắt, nào còn sẽ viên đạn bọc đường ở bên ngoài mê hoặc nữa?
"Được , mau ngoài , ba và nhỏ của em đang chờ đó."
"Đi ngoài sớm muộn đều tránh ăn một trận đòn, em cần giãy giụa."
Lời Lâm Đường vân đạm phong khinh, nhóc che m.ô.n.g run lên bần bật. Chân cẩn thận như sợ dẫm con kiến , chậm rì rì mà dịch từng bước.
Tô tranh: o(╥-╥)o
Lâm Đường biểu tình cạn lời: "Em cứ chậm rãi , chị ngoài ."
Cô thì Tô Tranh nóng nảy, vội vàng theo.
Một bàn tay bắt lấy tay Lâm Đường, một tay hờ che m.ô.n.g, khỏi cửa phòng.
Cố Nhiễm và Tô Kỳ con trai xảy chuyện gì, sự bất an hoảng loạn trong lòng tan hơn một nửa. Lúc thấy Tô Tranh, sự bất an, lo lắng, sợ hãi mấy ngày ... bỗng dưng bùng cháy như dung nham, trào từng đợt từng đợt một.
Tô Kỳ càng giận thì biểu tình mặt càng ôn hòa vô hại. Anh về phía Tô Tranh.
"Con trai cưng, rời nhà trốn vui ?"
Mặc cho ai thấy đều cảm thấy đây là một cha hiền.
Tô Tranh ba . Cho rằng bọn họ tức giận, rộ lên để lộ hàm răng trắng tinh. Sau đó, cơ linh mà ôm lấy đùi Tô Kỳ. Một đống lời ngon ngọt điên cuồng phát .
"Ba ơi, con nhớ ba lắm, con ăn cơm cũng nhớ, ngủ cũng nhớ, gì cũng nhớ..."
Vốn Tô Kỳ cha nghiêm khắc, con trai dỗ dành, nụ mặt lớn hơn nữa.
Tô Tranh cho rằng chính qua cửa, thở dài nhẹ nhõm một .
mà —
Giây lát , nụ mặt Tô Kỳ biến mất. Xách con trai lên, xòe bàn tay , đối diện với m.ô.n.g . Bạch bạch hai phát hạ xuống. Hoàn giữ chút sức lực nào. Một bạt tay xuống, nóng rát đau đớn.
"Mẹ ơi, cứu con!"
Cố Nhiễm liếc mắt Tô Kỳ một cái, dùng ánh mắt nhắc nhở chú ý lực độ. căn bản để lời cầu cứu của con trai ở trong lòng. Thằng nhóc quá cứng đầu! Không dạy dỗ một trận chỉ sợ còn gây họa càng lớn hơn nữa. Cố Nhiễm thu hồi tầm mắt nhanh.