Thời điểm Cố Doanh Chu bận bịu, cô luôn thể tìm việc để tiêu khiển thời gian.
Cố Nhiễm cảm thấy Lâm Đường chỉ đang tỏ khách khí, càng đau lòng cho cô hơn.
Lấy chiếc vòng tay màu trắng sáng óng ánh từ tay xuống, đeo lên cho Lâm Đường.
"Lần đầu gặp mặt, bọn chị còn kịp chuẩn lễ vật gặp mặt , cái vòng tay tặng cho em, chỉ mong em đừng ghét bỏ."
Nếu em trai yêu, bọn họ chuyến liền thể thấy thì chị sẽ chuẩn chu đáo từ
Hiện tại trông thất lễ.
Chiếc vòng tay ấm áp sáng trong.
Tạo nên cảm giác sáng sủa trong suốt.
Dù là ai xem đều đây là loại ngọc thượng đẳng.
Lâm Đường vội tháo xuống trả .
"Tâm ý của chị Nhiễm em nhận , đây là lẽ là chiếc vòng tay mà chị thích, quân t.ử đoạt thứ yêu thích của khác (Quân t.ử bất đoạt nhân sở ái), em thể lấy nó ."
Sợ Cố Nhiễm nghĩ nhiều, cô chớp chớp mắt, thanh âm mềm mại.
TBC
"Chị Nhiễm nếu vẫn còn băn khoăn trong lòng thì tới tặng thêm cho em là .
Hôm nay tới là để đón Tô Tranh, quan hệ quan gì tới chuyện gặp nhà cả."
Một câu cho Cố Nhiễm một bậc thang bước xuống, cũng thành công trả đồ vật yêu thích cho .
Ra khỏi cửa còn đeo cổ tay, thể là đồ vật yêu thích ?
Cái vòng tay của Cố Nhiễm nếu ít cũng hơn một ngàn đồng tiền.
Người bình thường hầu hết đều khó mà cự tuyệt nổi.
Cố Doanh Chu sớm cô gái nhỏ nhà là kiến thức hạn hẹp.
Lúc thấy ánh mắt Lâm Đường đến dừng cũng từng trả vòng tay về.
Ánh sáng nơi đáy mắt càng ngày càng ôn nhu.
Một cô gái tri kỉ như , thể cho khác động tâm?
Cố Doanh Chu chuyển ánh mắt về phía Cố Nhiễm, : "Nếu chị thích thì cứ giữ , tới sẽ bổ sung thêm."
Cô gái nhỏ của cần đồ vật chuẩn kỹ càng.
Cố Nhiễm: "..." Hai đứa vẫn còn kết hôn , bộ dáng vợ chồng phụ họa là thế nào?
Tô Kỳ dạy dỗ con trai xong, trở về liền thấy biểu tình kỳ quái của vợ .
"Làm ?"
Nhận thấy ánh mắt Lâm Đường tò mò qua, mặt Cố Nhiễm lộ một nụ gãi đúng chỗ ngứa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-692.html.]
"Không việc gì, con trai thế nào ? Đã sai ?"
Trong lúc hỏi, ánh mắt nhịn liếc Tô Tranh đang một trong góc tường.
Đứa trẻ đỏ cả mắt, cái mũi hít ngừng.
Đôi mắt vẫn còn về phía bên .
Tô Kỳ cũng thấy biểu tình của con trai, bất đắc dĩ giật giật khóe miệng.
Cảm thấy ban nãy đ.á.n.h nhẹ.
"Vẫn nhận của , việc gì, trở về tiếp tục giáo huấn nó."
Diện mạo đàn ông ôn hòa như ngọc, lời trái ngược với gương mặt .
Cố Nhiễm thu hồi tầm mắt từ con trai.
Hoàn giác ngộ của một mà :
"Ừ, nhớ chú ý đúng mực, bằng ba tìm tính sổ."
Ba trong miệng chị bao gồm cả nội ngoại hai bên.
Trong lúc hai vợ chồng Tô Kỳ và Cố Nhiễm chuyện, Lâm Đường phía Tô Tranh, trong lòng cảm thán một tiếng.
Tuổi còn nhỏ dám rời nhà trốn , giáo huấn là .
Nếu vẫn sẽ tái phạm!
Cố Doanh Chu theo ánh mắt của cô cũng qua.
Thực mau thu hồi tầm mắt.
"Đường Đường, em nhặt Tô Tranh ở chỗ nào thể?" Anh hỏi.
Một tiếng Đường Đường gọi cực kỳ tự nhiên.
Thật giống như... đây gọi trong lòng hơn trăm .
Thanh âm đàn ông trầm thấp réo rắt.
Gọi hai tiếng Đường Đường, ngữ điệu liền càng thêm ôn nhu lưu luyến một chút.
Ôn nhu triền miên, mười phần quyến rũ.
Sau tai Lâm Đường nóng lên.
Cô nhéo nhéo lòng bàn tay, để cho bản rơi bẫy rập của giọng trầm thấp của Cố Doanh Chu tạo nên.
Cô ho nhẹ một tiếng,"Trên đường lên huyện đụng ."
Nghĩ đến Mộc Sinh, Lâm Đường trầm mặc một lát.
Ngay đó lựa chọn thật.