"Lúc Tô Tranh một trong đại đội cách vách..." Cô trầm mặc trong chốc lát,"một thanh danh kéo ."
"Phải thế nào nhỉ, ... bên ngoài nổi tiếng là yêu tinh, tránh còn kịp."
"Em kéo Tô Tranh với mục đích gì, nếu thể, tìm theo dõi một đoạn thời gian ."
Cố Nhiễm lời sắc mặt đột biến, vẻ mặt ngưng trọng hỏi : "Yêu tinh?! Chuyện là thật ?"
Nếu thật sự là yêu tinh, kéo con trai chị để gì?
Trong đầu nghĩ đến việc con trai thiếu chút nữa xảy chuyện, ánh mắt Cố Nhiễm hiện lên vẻ lạnh lẽo.
Lâm Đường lắc đầu,"Là thật giả em cũng ."
Chỉ là lời đồn đãi mà thôi, cứ truyền như thế, ai mà chân tướng là gì.
Cô việc là để phòng ngừa vạn nhất.
Lâm Đường chau mày, tiếp tục :
" mà em cảm thấy nọ cũng tàn nhẫn như biểu hiện bên ngoài."
Toàn Mộc Sinh tản khí chất âm trầm, đáy mắt thực sự ác ý.
Để ý đến Tô Tranh lẽ là do nguyên nhân khác?
Tô Kỳ cảm thấy mục đích cùng.
Hơn nữa nọ mang con trai , mặc kệ là gì đều chuyện .
Anh về phía Cố Doanh Chu, : "Doanh Chu, em ? Nếu tiện thì tra một chút."
Bọn họ còn nhiều nhất là hai ngày, đó sẽ trở về tỉnh thành.
Người nọ ảnh hưởng lớn đến bọn họ.
nếu , khả năng như cái gì cũng xảy .
Điều đầu tiên mà Cố Doanh Chu nghĩ đến chính là Đường Đường tiếp xúc với nguy hiểm như mới đem Tô Tranh về nhà, trong lòng nghĩ mà sợ thôi.
"Em sẽ tìm tra chuyện ."
Trả lời rể một câu, hỏi Lâm Đường: "Đường Đường, mấy ngày nay em gặp qua ?"
Anh lo lắng mang thù, theo dõi cô gái nhỏ của .
Trong khi hỏi chuyện, trai khẽ nhíu mày .
Đáy mắt nhanh ch.óng hiện lên ánh sáng tắm tối.
TBC
Sau khi thấy Lâm Đường lắc đầu, khí lạnh ngưng tụ quanh bỗng chốc nhanh ch.óng tản .
"Không thấy, em cảm giác nọ giống với lời đồn đãi, đừng rút dây động rừng, nếu tiên cứ để theo dõi sát một đoạn thời gian ?" Lâm Đường đề nghị .
Cũng để đề phòng nọ chơi , còn bọn họ thể chuẩn chút gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-693.html.]
Cố Doanh Chu trong lòng sớm tính toán .
Nhắm thẳng chính là việc mũi chịu sào.
"Việc sẽ giải quyết, về em tan đều sẽ qua đón em."
Cố Nhiễm ở bên cạnh vẻ mặt vui mừng.
Em trai cô rốt cuộc trưởng thành !
"Đường Đường, Doanh Chu là yêu em, đưa đón em là việc nên , em cũng đừng cự tuyệt."
Câu chuyện một khi bắt đầu liền kể chuyện cũ của và chồng.
"Nhớ đây thời điểm chị và Tô Kỳ yêu , Tô Kỳ cái gì ăn ngon chuyện gì thú vị đều nhớ tới chị tiên.
Đừng là đưa đón , còn hận thể dính luôn ở chị..."
Cố Nhiễm tú ân ái mà tự .
Tô Kỳ ôn nhu vợ, trong mắt tràn đầy ảnh tú lệ .
Hai đối diện , một chuỗi trái tim phấn hồng bay phấp phới xung quanh.
Dính dính nhớp nhớp, thật dọa !
Lâm Đường: "..."
Mình sai cái gì? Vì chịu tội lớn thế ?
Hợp lý hợp pháp thì ghê gớm-
Quá đáng!!
Cố Doanh Chu sớm quen với việc trong nhà thường xuyên tú ân ái, ánh mắt đến động cũng động.
Chị và rể còn chừng mực.
Cha già nhà rõ ràng một đống tuổi còn ôm ấp hôn hít cả ngày, vô cảm.
Chỉ như thấy.
Lâm Đường nỗ lực đổi sắc mặt, lên,"... Thời gian còn sớm, em nấu cơm đây."
Cô cố cho hết lời, Tô Tranh còn đang phạt trong góc tường nhỏ giọng , kỳ thật đều thấy thanh âm của nó:
"Chị Đường Đường, m.ô.n.g em đau quá, thể ăn chút đồ ăn ngọt ngào ?!"
Thanh âm lộ sự mềm mại độc nhất của trẻ con, bên trong chứa đầy ủy khuất.
Đôi mắt ngấn nước đang điên cuồng nháy như động kinh.
Muốn cho trưởng phòng nhà bếp thấy khát vọng mãnh liệt trong mắt .