Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lý Kiến Tài ý vị rõ mà lạnh một tiếng: "Không ý tứ đó? Coi chúng là đồ ngu ? Tên đàn em bên cạnh mới cái gì? Cậu đừng bảo là điếc nên thấy gì." Rõ ràng là ý đồ nhằm xưởng tương của bọn họ mà còn bộ tịch giả mù sa mưa, ông nhổ !!
Ngô Hướng Tiền vì bên che chở, việc tàn nhẫn nên bình thường một ai dám ăn với như cả. Nghe của đại đội Song Sơn khách khí châm chọc như , nụ mặt lập tức phai nhạt. Thấy thể thuyết phục , bắt đầu đe dọa: "Kẻ ăn xin đường nhặt một miếng vàng thì chắc chắn là vui vẻ, nhưng nếu bảo vệ vàng mà cuối cùng còn mất cả mạng thì đáng giá chút nào . Lâm đại đội trưởng là thông minh, chắc hẳn ông cũng đạo lý đúng ?"
Chợ đen trong huyện quản lý càng ngày càng nghiêm ngặt giống như mới xuất hiện một thế lực lớn ở bên , chính vì nên thế lực của dường như giảm bớt một nửa. Mắt thấy chợ đen sắp vuột khỏi tay, đột nhiên đại đội Song Sơn một nơi kiếm tiền nên Ngô Hướng Tiền thể nào động tâm .
Lúc Lâm Đường tới thì thấy những lời đe dọa đầy kiêu ngạo của . Ánh mắt cô vô cùng lạnh lùng, chậm rãi qua đó: "Có bảo vệ nổi là chuyện của đại đội Song Sơn chúng , liên quan gì với một bên ngoài như ? Chúng cần mấy lo chuyện bao đồng! Nếu thức thời thì cút cho khuất mắt , nếu tự cút thì của đại đội chúng thể tiễn mấy một đoạn đường. Chẳng qua nếu để chúng tiễn mấy mà, nếu thương thì cũng đừng trách đại đội chúng thô lỗ!"
Lâm Đường và Cố Doanh Chu xuất hiện thì ánh mắt của tất cả đều dồn hết về phía hai bọn họ.
Lâm Phúc thấy cháu gái tới, vì cái gì mà trong lòng lập tức cảm thấy yên tâm trong nháy mắt: "Đường Đường, cháu trở !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-704.html.]
TBC
Lâm Thanh Thủy và Lâm Ái Quốc dẫn theo các thanh niên trai tráng trong thôn vây thành một vòng tròn xung quanh đám tới gây chuyện. Nhìn thấy em gái trở về thì Lâm Thanh Thủy vội qua chặn mặt cô, thấp giọng : "Đường Đường, em nên trở về ."
Anh cảm giác sự nguy hiểm những kẻ . Đặc biệt là cái dẫn đầu tên Ngô Hướng Tiền , cảm thấy là một kẻ vô cùng tàn nhẫn và độc ác. Nếu Đường Đường lọt mắt đám hoặc ' dính dáng ' đến những thì lo rằng em gái sẽ theo dõi.
Trong lòng Lâm Đường vô cùng ấm áp, : "Không việc gì ạ, giặc tới thì đ.á.n.h mà nước lên thì nâng nền. Anh hai yên tâm , chúng gây chuyện và đương nhiên cũng sợ khác tới gây chuyện."
Đại đội Song Sơn nhiều như , còn các lãnh đạo của công xã cũng về phía đại đội cô nữa. Cho dù những bởi vì hậu đài mà sợ hãi nữa thì đến cuối cùng cũng nhất định sẽ rơi kết cục gà bay trứng vỡ mà thôi.
Lâm Thanh Thủy thấy em gái tự tin lo sợ thì sự lo lắng trong lòng cũng buông lỏng một chút: "Anh cảm giác những sẽ dễ chơi như , em ở một trong huyện thì nhớ cẩn thận một chút, nếu cảm thấy chỗ nào đúng thì nhớ cho bọn đấy." Cho dù trả bất cứ giá nào, kể cả cái mạng thì bọn họ cũng sẽ bảo vệ cho Đường Đường.
Lâm Đường ngoan ngoãn gật gật đầu. Cố Doanh Chu phía cô đối thoại của hai thì khóe miệng nhếch lên, ấn tượng với nhà họ Lâm hơn vài phần.