Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhớ lúc tới đây và thấy cảnh tượng con gái đang xông đ.á.n.h , đến bây giờ tim bà vẫn còn đang đập thịch thịch thịch đây ! Sao con bé ngốc như chứ! Có nhiều đàn ông như cơ mà, cần đến một cô gái nhỏ như con bé nhào lên cơ chứ?!
Lâm Đường nghĩ nhiều như . Cô sức lực lớn, thể linh hoạt nên đương nhiên sẽ thương.
Lúc , khi Lý nắm c.h.ặ.t cánh tay, sự lo lắng trong giọng của thì cô vội vàng ngọt mà dỗ dành bà: "Mẹ , con hiểu rõ mà..."
Lời còn dứt thì Lý Tú Lệ buồn bực chọc chọc cái trán của Lâm Đường: "Hiểu rõ cái gì mà hiểu rõ, con dỗ cho qua chuyện chứ gì? Dù thì bây giờ con cũng lớn lớn , quản nổi con nữa..."
Trong lòng bà chợt cảm thấy phức tạp đến kỳ cục. Con cái lớn nên ý nghĩ và cách của riêng thực sự là bình thường, thế nhưng khi gặp chuyện nguy hiểm thì cha vẫn luôn hy vọng con cái nhà tránh thật xa .
Lâm Đường ôm lấy cánh tay Lý Tú Lệ cọ cọ trán má bà: "Mẹ , đừng mà! Không cần đến hiện tại, cho dù con bảy tám chục tuổi thì vẫn thể quản con mà!"
Ở thế kỷ 23 cô sống , tuổi thọ của con đều cao, những bảy tám chục tuổi vẫn còn đầy đủ cha ở chỗ nào cũng hết. Khi đó cô cực kỳ hâm mộ bọn họ cho nên mới càng thêm sức học những tri thức điều chế t.h.u.ố.c mới, chỉ ngóng trông một ngày trời cao rủ lòng thương cho cô trở về gặp cha và nhà một .
Hiện giờ nguyện vọng của cô thực hiện, còn mang theo bàn tay vàng là hệ thống nữa. Sự khỏe mạnh của trong nhà là do Lâm Đường phụ trách, nên cô tin rằng trong nhà đều thể sống với cô thật lâu thật lâu. Chỉ mới nghĩ như , đáy mắt của Lâm Đường tràn ý thỏa mãn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-707.html.]
Lý Tú Lệ lời của con gái chọc , vỗ vỗ tay cô: "Nói bừa gì ! Chờ đến khi con bảy tám chục tuổi thì sớm còn nữa . Cha chỉ cần thấy con gả cho một tấm chồng , cả đời hạnh phúc thuận lợi là quá đủ ."
Từ lúc Lâm Đường giúp đỡ khiến căn nhà đất của nhà họ Lâm biến thành nhà ngói, cả nhà đều tiền lương và xe thì Chu Mai cực kỳ tin tưởng cô em chồng của . Nghĩ đến rượu t.h.u.ố.c do Lâm Đường , chị càng thêm tin tưởng lời của cô hơn: "Con tin Đường Đường, bao giờ em suông mà ạ. Mẹ , cứ chờ hưởng phúc thôi!" Vừa ánh mắt chị sáng lên, đáy mắt lộ vẻ khát khao.
Nếu thực sự một ngày như thì cũng tiện cho lắm. Đến lúc đó Đầu Hổ và Nữu Nữu cũng đều cưới vợ gả chồng sinh con hết nên vợ chồng chị sẽ nhàn rỗi. Chị và Lâm Thanh Thủy ngày ngày ở nhà đấu võ mồm với chồng, chắc hẳn là sẽ vui cho mà xem! Chu Mai lặng lẽ ớ hớ hớ, tiếng kỳ quái khiến mà nhíu mày.
Triệu Thục Trân xưởng tương xảy chuyện thì vội vàng xách theo đao lớn mấy năm nay dùng tới, dọc theo đường dọa sợ một đám .
Vừa tới nơi thì thấy vợ lão nhị đang nhắc nhở cháu gái, tiếp theo thấy lời của Chu Mai. Trong lúc nhất thời, bà nhớ tới Lâm Tu Xa bên bà hơn nửa đời .
TBC
Nhờ sự điều dưỡng của rượu t.h.u.ố.c bồi bổ thể do Đường Đường nên thể vốn suy nhược của Lâm Tu Xa hơn ít, bà là bên gối nên rõ ràng.
Đối với đứa cháu gái nhỏ Đường Đường , ngoại trừ yêu thương thì bà còn cảm thấy cảm kích nữa. Tu Xa chính là cuộc sống của bà, còn quan trọng hơn cả tính mạng của bà nữa! Hiện giờ Lâm Tu Xa mấy bình rượu t.h.u.ố.c của Lâm Đường chữa khỏi, trong lòng Triệu Thục Trân cảm thấy vui vẻ vạn lận.