Lúc Lâm Phúc vẫn rằng chỉ cần xách đao ngoài bộ một vòng là thể giải quyết những nỗi lo của bọn họ.
Cố Doanh Chu chỉ dùng một cây gậy gộc là thể cho đám Ngô Hướng Tiền một bài học nhớ đời. Lúc , về phía Lâm Phúc, : "Lâm đại đội trưởng, phiền bác trói mấy tên côn đồ ngạo mạ đưa tới Cục Cảnh Sát nhé. Dự mưu cướp đoạt tài sản công, tội chắc hẳn là sẽ phán mấy năm tù giam đấy."
Ngô Hướng Tiền mặt mày xây xước cảm thụ sự đau đớn thì ánh mắt càng âm ngoan hơn, trong lòng thầm lạnh. Ngây thơ! Cho rằng quen ở Cục Cảnh Sát ? Dám đ.á.n.h , những đều c.h.ế.t chắc !
Chẳng qua, chí lớn tránh cái thiệt mắt, lúc Ngô Hướng Tiền tạm thời chịu thiệt . Thằng nhãi ranh cứ chờ mà xem! Đừng để gặp thằng nào nữa, nếu thì kiểu gì cũng tìm đ.á.n.h gãy chân nó!
Anh cũng là sợ phiền phức.
Người đều kéo tới đ.á.n.h mặt , đ.á.n.h mới là chuyện quan trọng nhất.
Lâm Ái Quốc thấy vũ lực của Cố Doanh Chu đột nhiên tăng lên, một thể giải quyết hết những tới gây sự.
Thấy , tiên đến xưởng tương, cầm một bó dây ni lông đến.
Nghe lời bác cả, Lâm Ái Quốc và những khác cùng trói c.h.ặ.t nhóm Ngô Hướng Tiền , lôi kéo bọn họ đến huyện thành.
Ngô Hướng Tiền đầu , ánh mắt nham hiểm chằm chằm Cố Doanh Chu.
Đôi mắt như : Mày c.h.ế.t chắc .
Vẻ mặt của Cố Doanh Chu bình tĩnh, khác gì một tảng đá mục nát bên đường.
Loại vai hề nhảy nhót đối với mà , thèm để mắt .
Lâm Tu Viễn thấy việc giải quyết, lôi kéo bà vợ già về nhà.
Trong nồi còn đang nấu canh cá đó.
Trước khi , Triệu Thục Trân nhàn nhạt liếc qua mấy cái mấy phụ nữ trong đại đội đang ồn ào, nhưng bây giờ bà hù dọa đè ép ý tưởng xuống.
Ánh mắt bà lạnh lùng quét qua.
Nhóm phụ nữ co rụt vai .
Hoàn che kín tính toán ở trong lòng.
, tính mạng là quan trọng nhất!
Triệu Thục Trân thu hồi tầm mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-709.html.]
TBC
Sau đó, một tay bà khiêng đao lớn, một tay lôi kéo Lâm Tu Viễn về nhà.
Tạo hình hình kỳ lạ, nhưng mà trong đại đội Song Sơn thấy lạ chút nào.
Trong nạn đói, thím Thục Trân thỉnh thoảng mang theo một con d.a.o lên núi để tìm thức ăn và con mồi.
Mỗi khi thím lên núi, chú Lâm đều đợi chân núi.
Bây giờ đây là... một hành động quá bình thường!
Những gây sự đưa .
Lâm Phúc về phía Lâm Đường, hỏi Cố Doanh Chu.
"Đường Đường, bác gặp qua vị đồng chí ? Là cái bác và cha cháu huyện thành tìm cháu..."
Lúc vị đồng chí giống như đang giúp Đường Đường nhà .
Lâm Đường ở đường sẵn lời thoại với Cố Doanh Chu, vẻ mặt đổi mà : "... là từng gặp qua."
Sau đó là giải thích lý do tại đến đây .
"Vị chính là đồng chí Cố Doanh Chu, bác cả hẳn là cháu nhặt nhóc đúng . Cố đồng chí là của đứa bé cháu nhặt .
Hôm nay chính là đến nhà cháu đón cháu ngoại trai, tình cờ xưởng tương của chúng xảy chuyện, cho nên đến đây giúp đỡ."
Thằng nhóc tham ăn Tô Tranh: "..." Cháu là công cụ ? Muốn mượn tên tuổi của cháu, một đĩa khoai lang đỏ ngào đường đủ, trừ khi thêm món thịt thăn xào chua ngọt.
Nghe cháu gái xong, trong lòng của Lâm Phúc đầy cảm khái, đây là... Người sẽ kết quả !
Ông dính phúc của Đường Đường nhà .
"Chúng hưởng phúc của Đường Đường.
Hôm nay bọn tới đây đều ý , nếu đồng chí Cố giúp đỡ, sợ rằng lúc còn thế nào."
Những lời cũng quá.
Ngô Hướng Tiền đám là chuẩn mà đến, bọn họ đều võ.