Khó khi bình tĩnh mà lớn tiếng, khiến cho Cố Vũ đang định uống cũng rơi chén , khiến nước rơi cả một ống quần của .
Cố Vũ ngay cả tâm thu dọn cũng , mà ngay lập tức sán gần.
Đáy mắt tràn đầy vẻ khó thể tin.
"Ai gọi đến ? Doanh Chu yêu hả, lầm đấy chứ?!"
Nguyễn Thư đang bận Cố Nhiễm chuyện, tâm tư phản ứng mấy lời bala bala của chồng
Duỗi tay đẩy mặt ông dịch .
"Ông một bên , để hỏi thăm rõ ràng cho ông ."
Cố Nhiễm thấy tiếng , cũng ngừng .
Nguyễn Thư vội vàng lo lắng : "Không con, con cứ tiếp , yêu của Doanh Chu tính tình như thế nào?
Có dễ ở chung ? Đẹp ? quan hệ của hai như thế nào..."
Bà hỏi dồn dập, miệng cũng ngừng chút nào.
Đầu Cố Nhiễm cũng sắp choáng váng.
"Mẹ ơi, đừng vội, từ từ con nào." Giọng của chị tràn đầy bất đắc dĩ.
Nguyễn Thư còn hết câu, Cố Vũ nhịn .
"Từ cái gì mà từ, từ từ ."
"Ông nội con cũng sắp đến 80 tuổi , đang chống gậy chờ con đó."
"Con cứ câu giờ như , sợ sẽ ông nội già của con thất vọng ? Có từng suy nghĩ cho tâm tình ôm chắt nội của ông cụ hả?"
Ông cụ Cố đang ngoài câu cá cùng ông bạn già, căn bản ở nhà: "..." mày đúng là hiếu với ông già c.h.ế.t mất.
Trên trán Cố Nhiễm chảy xuống vài vạch đen.
"Ba , ba cũng đừng lấy ông nội con lá chắn nữa, tưởng con là bản ba đó hả."
Để cho ông nội ba chị lấy ông lá chắn, thì chắc chắn đ.á.n.h .
Cố Vũ để ý việc chị vạch trần lời dối một chút nào mà tiếp:
"Đừng mấy chuyện nữa, nhanh về yêu của Doanh Chu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-714.html.]
Mấy câu hỏi của con, con còn nhớ rõ , nhớ rõ thì để ba bảo bà lặp nữa?"
Cố Nhiễm bất đắc dĩ : "Nhớ rõ."
TBC
Trí nhớ của chị đúng là kém hơn so với mấy em trong nhà, nhưng cũng dễ nhầm lẫn .
Cuối cùng là việc gì tạo ảo giác cho ba , để cho bọn họ cảm thấy chị là phế vật?
Cố Vũ: "Nhớ rõ thì nhanh , Doanh Chu yêu là chuyện gì thế?"
Nói xong, phun một câu chế nhạo: "... mà Doanh Chu thể yêu."
là con trai út của thường chọc cho mấy nữ đồng chí tức đến mức bật .
Ông khó tin mà Cố Doanh Chu thể kiếm yêu.
Nguyễn Thư cảm thấy bất mãn đối với thái độ coi thường con trai út của chồng .
Véo một cái vòng eo rèn luyện rắn chắc của Cố Vũ, oán trách : "Ông cái gì hả? đúng là Doanh Chu kém cỏi, nhưng... Cũng chỗ đáng khen chứ."
Ít nhất ở phương diện năng lực và diện mạo, vẫn còn tạm mà.
Bà giảm lực một chút nào, để một mảng đau xót eo của ông.
Cố Vũ đau đến mức cả khuôn mặt cũng đều vặn vẹo, : "Thư Thư, bà véo nhẹ một chút , nhỡ đau tay thì ."
Nguyễn Thư dở dở .
"Ông xem nên véo như thế nào mới ?"
Trước khi kết hôn, bà còn cho rằng đàn ông là tiên ở trong tranh bước ; khi kết hôn, hiện thực cho bà một cái tát, chỗ nào giống tiên chứ, đây rõ ràng là một tên ngốc mà.
Cố Nhiễm im lặng.
Bị tống cho một ngụm cẩu lương suýt chút nữa sặc c.h.ế.t.
Còn ... Cúp điện thoại.
Cố Vũ và Nguyễn Thư xà nẹo nửa phút, lúc hai vợ chồng mới giật phản ứng là đang điện thoại.
Hai đều cảm giác áy náy với con gái, chi là tự nhiên mà : "Nhiễm nhiễm, con tiếp ."
Cố Nhiễm cũng quen, tiếp tục mở miệng : " là Doanh Chu yêu, tên là Lâm Đường, con cũng tồi, nhưng mà tuổi vẫn còn quá nhỏ, vẫn còn tới mười bảy tuổi .