Cái gì mà âm trầm? Đây là cách dùng từ gì thế hả, nụ của em rõ ràng là nụ vui mừng khi cứu vớt một thanh niên trượt chân hả."
Không cho Ninh Minh Đạt tài sản chung thể động, thì tên thể khôn lớn , thể khơi mào gánh nặng nhà họ Ninh đây.
Đây là cho Ninh Minh Đạt mà thôi.
Ngã một vố đau, dù cũng hơn so với việc ngày nào đó cục cảnh sát!
Ninh Minh Đạt bởi vì lá thư mà ăn một trận đòn, nửa tháng khuông xuống giường, đang điên cuồng mắng c.h.ử.i : "..."
Tao cảm ơn cả nhà mày đó, tao nghĩ chu đáo như !
Cố Nhiễm co rút khóe miệng.
Còn cứu vớt thanh niên trượt chân nữa hả?
Sao mi lên trời luôn ...
"Dù thì em cũng nên chú ý đúng mực." Cố Nhiễm .
Cố Doanh Chu lạnh nhạt gật đầu.
-
Huyện thành.
Ở của phòng của một ngôi nhà cũng coi là giàu .
Ninh Minh Đạt tin tức Ngô Hướng Tiền bắt đưa đến Cục Công An, khiếp sợ tức giận.
Tức đến mức nện một quyền cây.
"Mụ nội nó, cái tên Ngô Hướng Tiền phế vật !"
Mắng một câu, về phía tới: "tao , mày cứ ."
Ba vẫn luôn tự xưng là chính trực, cũng cho phép nhúng tay việc ở chợ đen.
Nếu ba mà hô mưa gọi gió ở chợ đen ...
Ninh Minh Đạt rùng một cái, dám tưởng tượng tiếp.
Người tới còn hết câu.
vẫn sợ đại ca sẽ mắng vô dụng nên vẫn tiếp.
"Đại ca, mấy Ngô đại ca của đại đội Song Sơn vả mặt, lúc nào mới cứu bọn họ?"
Hỏi câu cũng vì bao nhiêu trượng nghĩa, mà tại vì nếu Ngô đại ca, thì chợ đen sẽ lộn xộn.
Ninh Minh Đạt cũng điều đó.
lúc thời gian cũng còn sớm, ba cũng sắp tan tầm về nhà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-717.html.]
Hắn gì còn tâm tư mà nghĩ đến chuyện khác nữa.
Hận thể để tên ngu ngốc mắt biến mất ngay lập tức.
"Tao , mày nhanh !" Đôi mắt Ninh Minh Đạt vẫn luôn thẳng chỗ ngoặt đầu hẻm, thúc giục.
Người tới đáp một tiếng cộc lốc.
Đang về.
Thì Ninh Kiến Hoa mặc một bộ quân phục công an màu xanh lục về đến nơi.
Sắc mặt Ninh Minh Đạt đổi, tràn đầy đầu óc đều là mấy chữ 'xong xong xong '!!
Hung hăng trừng tên ngốc chạy tới tìm một cái.
Dùng ánh mắt ý bảo biến nhanh .
TBC
mà Ninh Minh Đạt là một tên ngu ngốc.
Đã hiểu ánh mắt của . Lại còn tưởng rằng chuyện gì khác sai bảo.
"Đại ca, còn chuyện gì nữa ạ?"
lúc , Ninh Kiến Hoa sắp tới cửa nhà .
Vừa lúc thấy rõ những lời .
"Đại ca?" Ánh mắt ông lành lạnh quét qua Ninh Minh Đạt một cái, giọng còn lạnh hơn so với ánh mắt: "Ninh Minh Đạt, tại tao mày trở thành đại ca ?"
Trong lòng Ninh Minh Đạt hoảng sợ vô cùng.
là điên luôn mà.
Cố nặn gương mặt tươi , cứng đờ giải thích.
"Ba ơi, ba lầm , là đại ca, là lão trứng, đúng... đúng... là lão trứng, tên nhóc là nhà quê, chuyện còn rõ chữ."
Tên nhóc tới báo tin cuối cùng mới ý thức gây rắc rối , vô cùng cẩn thận mà liếc qua Ninh Minh Đạt một cái, gãi đầu : " đúng đúng, đại ca sai, chính là lão trứng."
Ninh Minh Đạt tuyệt vọng nhắm mắt.
Không dám vẻ mặt Ninh Kiến Hoa.
Trong lòng hận thể bóp c.h.ế.t cái tên ngu ngốc .
Mụ nội nó, cũng là ai kéo cái thằng ngu ngốc như đây.
Tên ngu ngốc dựa việc thành thật hàm hậu, sức lực lớn còn rẻ tiến trong chợ đen việc kiếm vật tư bày vẻ mặt mờ mịt: "..."
Ninh Kiến Hoa chính là nhân tinh, hiểu.