Ninh Kiến Hoa thấy con gái trang điểm hoa hòe lộng lẫy.
Mặc váy liền áo theo phong cách tây.
Đi đôi giày da nhỏ theo sát trào lưu.
Còn mái tóc dùng keo xịt tóc cố định .
Lông mày ông nhíu c.h.ặ.t .
"Ninh Minh Hà, tóc con biến thành như thế hả, nhanh gội đầu sạch sẽ cho ba."
Ninh Minh Hà vui.
Cô cảm thấy kiểu tóc của thời thượng .
"Đã , chút nữa con sẽ gội."
Ninh Kiến Hoa quen kiểu ứng phó qua loa của cô , lông mày càng nhíu c.h.ặ.t hơn.
"Bây giờ gội đầu ngay!"
Ninh Minh Hà thấy ba đang tức giận, ngoan ngoãn lên, gội đầu.
Không gội thì .
Ba cô mà nghiêm mặt thì ai là sợ.
Ninh Minh Đạt thấy em gái ngoài, sắp ở một với ba , sợ Ninh Kiến Hoa tiếp tục hỏi về vấn đề lúc .
Lấy cớ WC, chạy ngoài.
Sân ——
Ninh Minh Hà khoanh tay ôm lấy n.g.ự.c nghiêng mắt Ninh Minh Đạt,"Anh , gì thế?"
"Tao thể gì, cái gì tao cũng ." Ninh Minh Đạt nhún vai, cà lơ phất phơ .
Ninh Minh Hà tin: "Được thôi, cái gì thì là cái đó."
Dù cũng liên quan gì đến cô .
TBC
"Không nữa! ba bảo mày xem mắt với xưởng trưởng xưởng máy móc hả? mày thấy thế nào?" Ninh Minh Đạt hỏi.
Đứa em gái của mắt cao hơn đầu, ai ai cũng đều coi thường.
Ba thổi cái tên xưởng trưởng xưởng máy móc giống như ở trời mới , cho nên cũng chút tò mò Minh Hà trúng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-719.html.]
Đôi mắt Ninh Minh Hà nhanh ch.óng hiện lên một chút phiền chán.
"Còn thấy, cũng thấy." Cô gì hứng thú mà .
Xưởng máy móc như mặt trời ban trưa, đúng thật là một cái đơn vị tồi. Nghe xưởng trưởng cũng bản lĩnh. mà thể xưởng trưởng, khẳng định là tuổi tác nọ lớn.
Cô trẻ tuổi mỹ mạo, bằng cấp lẫn gia thế đều tồi, tự dưng luẩn quẩn trong lòng tìm một lão già gì. Không chê ghê tởm ?
Ninh Minh Đạt bất đắc dĩ buông tay, lắc đầu : "Sợ là do em."
Một khi cha mà kiên trì thì và em gái chẳng ai dám phản kháng cả.
Ninh Minh Hà là một cô gái chủ kiến.
"Chân mọc ở đùi em, em thấy thì thấy." Cô kiên trì .
Ninh Minh Đạt rõ ý vị mà .
"Anh ủng hộ em."
Đương nhiên là Ninh Minh Hà trai xem náo nhiệt, hù hừ, cô liền gội đầu. Tóc ngắn nên gội nhanh, mất vài phút là gội xong . Cô xoa tóc trong phòng.
Nhìn thấy Ninh Minh Hà nhà, Ninh Kiến Hoa buông báo chí xuống, hỏi: "Cha để con gặp mặt tiểu Cố, con suy sét thế nào ?"
Khi chuyện thì ông Ninh Minh Hà. Ánh mắt sắc bén, dung trốn tránh.
Trong lòng Ninh Minh Hà bực bội, cũng lộ luôn mặt.
"Cha, con còn nhỏ, vì vội vã kết hôn chứ? Cha xem cái tên Tiểu Cố cái gì , đáng gia năm bảy lượt cha cứ nhắc tới ?"
Cô buồn bực, một đàn ông lớn tuổi bao nhiêu mị lực mà khiến cho cha cô cứ nhắc tới mãi như . Phiền tới mức lỗ tai cô sắp mọc cái kén!
Ninh Kiến Hoa bất đắc dĩ : "Là cái gì khiến con ảo giác cảm thấy con vẫn còn nhỏ, con 17 tuổi cưới cha, 18 tuổi là trai con. Hiện tại con sắp 20 tuổi mà vẫn còn yêu, con còn với cha con còn nhỏ?"
Nói, ông nhéo nhéo giữa mày, đau đầu. Con gái cưng chiều tới mức chủ kiến riêng việc gì cả.
Ninh Minh Hà bĩu môi, ủy khuất : " mà con kết hôn . Cha, con cứ ở nhà với cha ? Chẳng lẽ cha ghét bỏ con?"
Có thể thái độ của Ninh Kiến Hoa ôn hòa với cô một chút, cô sợ cũng sợ, nhưng cũng dám lời thật lòng.
"Con là con gái của cha, cho dù ở nhà cả đời cha cũng chê, nhưng mà dù gì con cũng nên kết hôn chứ."
Ông thở dài một .
"Cha sẽ hại con, Tiểu Cố trầm trách nhiệm, công việc định, gia thế cũng , là thanh niên thể phó thác cả đời ."