Chu Bội Du phun một ngụm nước. Sặc tới điên cuồng ho khan. Đinh Dật thấy khẩn trương lên từ vị trí việc.
"Chu, Chu đồng chí, em chứ?" Anh quan tâm hỏi.
Chu Bội Du bớt ho khan hơn. Nhìn ánh mắt ôn nhu của yêu thì mặt nóng lên.
"Em ."
Đinh Dật giật giật môi, : "Uống chậm một chút."
Những khác thỉnh thoảng ăn cơm ch.ó thành thói quen, thần sắc biến hóa một chút nào.
Lâm Đường nghĩ tới những công nhân viên kĩ thuật cả ngày ở trong xưởng đó. Bỗng chốc nhớ tới chuyện sớm hạ quyết định.
" thật là mấy ngày nay nóng, giữa trưa em tính toán lấy danh nghĩa cá nhân chút chè đậu xanh đưa cho công nhân viên kỹ thuật trong xưởng, cảm thấy thế nào?" Cô mở miệng .
Cô kính nể với những nhân viên kỹ thuật trong xưởng như lão Dương.
Hoàn cảnh ác liệt như , an tĩnh đợi cũng khó, huống chi còn bảo trì hiệu suất việc cao. Cô đưa cho từng công nhân, bởi vì công nhân trong xưởng quá nhiều. Đi đưa cho bộ trong xưởng là quá hiện thực.
Sau công việc phiên dịch đó, cô và ở bộ kỹ thuật vài tiếp xúc với . Ấn tượng của cô với bọn họ , lúc mới ý tưởng đưa chè đậu xanh.
Hiện giờ mới là những năm đầu, tính cách con chất phác, tư tưởng giác ngộ cao. Vì tập thể mà duy trì chuyện !
Nghe Lâm Đường , Chu Bội Du là dẫn đầu mở miệng khẳng định.
" cảm thấy cái chủ ý , cũng gia nhập, nhưng mà, nguyên vật liệu lấy ở ? Cho dù chỉ đưa cho kỹ thuật riêng thôi, nguyên liệu cũng cần ít đúng ?"
Nguyên vật liệu cô là đậu xanh và đường. Số lượng ít còn dễ , nhiều thêm một chút khó . Dù thì hiện giờ cái gì cũng thiếu!
Lâm Đường còn kịp trả lời thì đám Vương Văn cũng : "Đây là chuyện , chúng cũng gia nhập. Nhân viên kỹ thuật , trong xưởng cũng nên . Nói về nguyên liệu, góp chung là thể."
Có công việc, trừ bỏ gánh nặng gia đình quá lớn, thì ai thiếu tiền cả. Đối với loại chuyện , đương nhiên sẽ nguyện ý góp một phần sức lực.
Vẻ mặt Lâm Đường dại : "Nhà chút đậu xanh còn tồn, hẳn là đủ."
Không chỉ đậu xanh mà còn cả đậu đỏ. Cô thích uống cháo đậu đỏ. Mấy ngày nay trời quá nóng nên mới đổi của hệ thống chút đậu xanh. Đưa về cho nhà một ít nên còn thừa nhiều.
Chu Bội Du tỏ vẻ là ghen tỵ với cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-723.html.]
"Sao mà cái gì cô cũng thế, đáng giá kéo thù hận về."
Lâm Đường nhún nhún vai, bất đắc dĩ : "Chúng là nhà quê mà, thích tích cóp đồ vật, tích tiểu thành đại, cái gì cũng ."
Kéo càng nhiều giá trị thù hận.
Đầu Chu Bội Du đầy hắc tuyến. Bất đắc dĩ mà oán trách: "Cô mà là nhà quê ? Sao cảm thấy nhà quê như cô còn mạnh hơn nhiều so với chúng , chúng đổi chỗ cho , thế nào?" Cô giỡn.
Lâm Đường nâng cằm lên: "Không , cha trai đều chỉ yêu quý ."
Kiêu ngạo giống hệt như một con khổng tước.
Chu Bội Du vươn một ngón tay , chỉ cô, tới hoa hòe lộng lẫy.
"Cô đấy, phát hiện cô là một kẻ dở nhỉ?"
Nói vài câu vui đùa đó kéo đề tài .
"Nói vấn đề chính , cô bỏ đồ , góp ít tiền giấy, hỗ trợ rửa đậu, nhóm lửa, ?"
Chu Bội Du nghĩ tới trù nghệ một của Lâm Đường, tiểu nhân trong lòng bắt đầu hằm hè xoa xoa tay.
Hầy.
Đi đưa cho công nhân kỹ thuật trong xưởng, chắc là vẫn còn dư một chút chứ nhỉ? Cô nếm thử.
TBC
Lâm Đường chẳng gì để phản đối, : "... Được thôi!"
Tuy rằng đậu đều rửa sạch đem ngâm nhưng mà vẫn còn công việc nhóm lửa mà.
Ánh mắt Chu Bội Du về những đồng nghiệp nam khác trong văn phòng, hỏi: "Các thì ?"
Vương Văn nghĩ nghĩ, : "Chúng cũng bỏ tiền giấy ."
Dương Đốc và Đinh Dật gật gật đầu. Bàn tính nhỏ nếm thử trong lòng lạch cạch vang lên.
Chu Bội Du liếc mắt mấy một cái, lắc lắc đầu. Nhỏ giọng với Lâm Đường: "Từ sớm bọn họ coi trọng tay nghề nấu cơm canh của cô, sợ là sớm chờ ngày ."
Dương Đốc phục, cao giọng mà ai một tiếng.