"Trước đừng khinh bỉ chúng , chẳng lẽ cô thì nhớ thương?"
Cơm mà đồng chí Lâm mang từ nhà đến, thứ nào mà thơm tới mức bọn họ ăn thịt kho tàu cũng thấy ngon? Còn bọn họ ư, hừ!
Đây giống mấy bà cụ , quạ đen heo đen !
Biểu tình Chu Bội Du ngượng ngùng.
y...
Nói cô nhớ thương cũng sai. mà, hiện tại trọng điểm là cái ?
Vẻ mặt cô bình tĩnh mà : " nhớ thương đó, nhưng mà nhận việc rửa đậu , đến lúc đó uống một chút cũng quá phận?"
Mấy Dương Đốc á khẩu gì. Không quá phận!
Đinh Dật lời nào thì thôi, mở miệng là : "Bọn sức lực, thể khuân vác đồ."
Ánh mắt Dương Đốc sáng lên: " đúng, nhiều như khẳng định chè đậu xanh nặng, hai nữ đồng chí như hai khẳng định sẽ dọn , chúng thể."
Dùng sức lực, uống mấy chén chè đậu xanh đồng chí Lâm nấu, quá phận đúng ?
Lâm Đường dở dở . Thật sự cô là chỉ đem cơm tới vài khiến đồng nghiệp thèm tới như . Là cô sai.
"Không cần kha trương như , chỉ là một nồi chè đậu xanh mà thôi. Các cứ như , ngoài thấy tưởng ăn bào ngư hải sâm phật nhảy tường nữa."
Lúc cô mang cơm tới cho nếm thử, mà bọn họ liên tục từ chối. Cô còn tưởng rằng ai hứng thú cơ.
Những khác trong phòng tuyên truyền: "..." Ai , chẳng là do bọn họ nhiều nên ngượng ngùng !
Chu Bội Du cũng phát giác bọn họ quá khoa trương. Trong lòng chút ngượng ngùng.
Khụ...
Thật sự là đồ ăn đồng chí Lâm mang tới quá thơm, dám nghĩ tới nhiều. Chỉ cần tưởng tượng thôi là nước miếng chảy như sông Tiền Đường.
Chu Bội Du và Lâm Đường hơn nên chuyện cũng tùy ý. Nghe thì : "Cô hiểu lầm với tay nghề của cô. Nếu như cơ hội, mang chút nguyên liệu nấu ăn tới, cô thể nấu giúp một bữa , lòng tham, chỉ hai món ăn là đủ ."
Ừm, món thịt kho tàu nước đỏ sáng bóng và cà chua xào trứng gà . Vừa lúc là món hai ngày Lâm Đường mang tới.
Biểu tình mặt Lâm Đường dần dần biến thành bất đắc dĩ.
TBC
"Thật cũng cần như . Thế nhé, ngày mai nhiều một chút, chia cho cô một nửa là , dù cũng , thuận tiện."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-724.html.]
Ánh mắt Chu Bội Du sáng lên, trông như hai bóng đèn điện .
"Được đó, phiền cô ."
Đám Dương Đốc hâm mộ thôi. Cũng thế, kiểu gì về cũng tìm cơ hội.
Nói xong chuyện chính, bắt đầu công việc buổi sáng.
Bận rộn ngay từ đầu nên thời gian trôi quá nhanh. Rất nhanh tới giữa trưa.
Sáng nay Lâm Đường dậy muộn nên cơm, giữa trưa mang cơm theo. Sau khi ăn cơm ở nhà ăn với Chu Bội Du xong hai cùng tới nhà Lâm Đường.
Đây là đầu tiên Chu Bội Du tới nhà đồng nghiệp. Ánh mắt cô quá cao, là kiêu ngạo nên khó trúng ai. Lâm Đường cũng tính là một trong đó.
"Sân vườn nhà cô thu dọn tồi, còn vườn rau, thật !" Chu Bội Du hâm mộ . Thật nhà cô cũng nhỏ, nhưng vẫn chịu nổi nhiều . Cho nên chật chội.
Ánh mắt Lâm Đường lóe lên: "Nhà của là nhà của bản , giống , tháng nào cũng bỏ tiền thuê."
Cô quá gây chú ý. Dù thì cũng chỉ một cô ở, sân, hai gian phòng, nhà vệ sinh độc lập, còn phòng bếp. Này khiến khác ghen ghét .
Lâm Đường thừa nhận bản quá cẩn thận. , lịch sử khiến cô thể đề phòng.
Bí mật chỉ thể đem trong quan tài, mới thể gọi là bí mật.
Chu Bội Du ngẫm thấy cũng đúng, sự hâm mộ trong lòng tức khắc tan một nửa.
"Tuy rằng trả tiền thuê, nhưng gian lớn, tự do, so với một nhà ở chen chúc với thì hơn nhiều." Cô .
Nhà ở trong thành phố khan hiếm, thể thuê như thế nào vận khí .
Lâm Đường tỏ ý kiến với lời Chu Bội Du .
"Ừm, mấy cái nữa, nhanh việc , bằng chút nữa sẽ muộn mất."
Chu Bội Du nâng cổ tay lên giờ. Còn 40 phút nữa. thật là thời gian gấp.
"Trời ạ, cũng chú ý, đúng thật là còn sớm nữa, nên như thế nào? thể giúp đỡ cái gì?" Chu Bội Du hỏi.
Lâm Đường lấy ba cái thùng gỗ từ trong góc.
"Đậu xanh ngâm xong, nấu, nhanh, cô mau tới ngoài sân rửa thùng , đợi chút nữa đựng chè đậu xanh."