Các công nhân trong nhà máy sản xuất máy móc cũng bao giờ thấy giám đốc Cố của họ mật với đồng chí nữ nào.
"Cho dù yêu của thì cũng cần tùy tiện bịa một lý do để lừa chứ." Ninh Minh Hà chút vui .
Giọng điệu kiêu căng ngạo mạn, mang theo âm thanh kiều tiếu của phụ nữ, cũng khiến cảm thấy khó chịu.
mà Cố Doanh Chu quan tâm đến ý nghĩ của khác, vẻ mặt vô cùng lạnh lùng.
TBC
Giọng của trầm lạnh như băng đá.
"Cô là cái thứ gì chứ? Tại bịa lý do lừa cô, cô tự đề cao bản quá ?"
Ninh Minh Hạ thấy những lời , đàn ông là thật sự cho rằng như , cô lập tức cảm thấy lòng tự trọng của bản nhục nhã.
Sắc mặt cực kỳ k.h.ủ.n.g b.ố.
Lúc , ngay cả vô tư như Kinh Vỹ cũng cảm thấy da mặt cô gái chút dày.
"Lão đại của thật sự yêu , cô hơn cô nhiều, năng lực cùng giỏi hơn cô, vì cô đừng bám lấy lão đại của nữa. Mẹ , cô gái nhà tự trọng, tự ái, cô đừng quấn lấy lão đại của nữa, kết quả gì ."
Nữ đồng chí của đoàn nghệ thuật trong quân đội ai mà nghĩ gả cho lão đại của chứ, nhưng cũng ai thành công?!
Nói xong, vẻ mặt chút ngượng ngùng : " mà, vẫn còn độc đấy, nếu như cô thật sự lấy chồng gấp như , đây liền chịu thiệt đồng ý thành yêu của cô."
Những lời chẳng khác nào một cái tát tát thẳng mặt của Ninh Minh Hà cả.
Sắc mặt Ninh Minh Hà tái mét khi những lời tràn đầy ý tứ châm chọc và chê bai đó.
Hai mắt trợn to suýt chút nữa thì bật ngoài.
Khuôn mặt xinh vốn bỗng chốc trở nên chút... Kinh khủng.
Kinh Vỹ ánh mắt hung dữ của phụ nữ trừng cho sợ hãi.
Lùi đằng vài bước.
Có chút sợ hãi : "Vẫn là thôi ! Bộ dạng của cô giống như mụ phù thủy , thật đáng sợ! Mẹ cũng lớn tuổi , trong nhà còn mấy đứa cháu trai, cháu gái, nhưng chịu nổi dọa sợ."
Cho dù trong nhà thể chịu nhưng chịu !
Cơn tức giận trong l.ồ.ng n.g.ự.c của Ninh Minh Hà giống như một quả bóng thổi căng lên, thể nổ tung bất cứ lúc nào.
lúc , Lâm Đường từ bên đường đến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-731.html.]
"Đồng chí Cố, hai đây gì?"
Lúc Cố Doanh Chu thấy cô gái nhỏ, khí thế lạnh lẽo quanh đều tan , sắc mặt dịu dàng.
"Sao em đến đây?" Giọng của réo rắt tràn đầy ý .
Miệng của Kinh Vỹ há to.
Có thể nhét một quả trứng gà.
Đây đây đây, đây chính là yêu của lão đại ?
Trông thật xinh .
Giống như... một cô tiên nhỏ .
Trách sắc mặt của Lão đại đổi nhanh đến .
Lâm Đường cảm thấy ánh mắt của Kinh Vỹ về phía cô chút quái lạ giống như... Có chút kính trọng, kinh ngạc liếc mắt một cái.
Sau đó nhanh sang Cố Doanh Chu : "... Em đến thăm ."
Giác quan thứ sáu huyền diệu chỉ ở một phụ nữ khiến cho cô đem ánh mắt tập trung của Ninh Minh Hà.
"... Vị đồng chí nữ là quen của ?"
Lúc nãy cô từ xa đến thấy phụ nữ đang bám lấy yêu của cô gì đó, còn cố ý liếc mắt đưa tình với yêu của cô.
Vẻ mặt đó, cô đến gần đều thể thấy bảo bối nhà khác nhớ mong đấy.
Ánh mắt Cố Doanh Chu cũng rời khỏi khuôn mặt của cô gái nhỏ.
Nghiêm túc giải thích,"Không quen ."
Lâm Đường thấy vẻ mặt của đồng chí Cố vô cùng bình tĩnh, giống như thực sự quen Ninh Minh Hà .
Vì khẽ gật đầu : "Vậy thì chúng thôi?"
"Ừ." Cố Doanh Chu trả lời.
Trước đó Ninh Mình Hà suýt Kinh Vỹ chọc tức đến hít khí oxy, bây giờ Cố Doanh Chu xem như thấy.
Trong lòng cô cực kỳ khó chịu!