Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kinh Vĩ nhận cô gái đang vô cùng xí chính là mấy hôm từng giúp nên đen mặt hỏi: "Có là bắt nạt cô ? Có bắt nạt cô thì cô đ.á.n.h là , gì? Nếu cô đ.á.n.h nổi thì cứ gọi để giúp cô, dù thì giúp cô một là giúp mà giúp hai cũng là giúp. Đến lúc đó chỉ cần mời ăn bữa cơm là ." Nhìn thấy cô gái mấy ngày hôm vẫn còn tươi như hoa thành như , hiểu trong lòng Kinh Vĩ cảm thấy rầu rĩ.
Lâm Đường lời thì về phía Kinh Vĩ, hỏi: "Cậu quen bạn ?"
Kinh Vĩ gật gật đầu liếc mắt Phương Tiểu Vân một cái, : "Gặp qua một ạ, em giúp cô một chuyện nhỏ."
Mấy ngày hôm , đường tan trở về nhà đụng một đàn ông đang ngăn chặn một cô gái để ăn cướp. Cậu là thanh niên tinh thần trượng nghĩa như , đương nhiên sẽ thấy c.h.ế.t mà cứu, lao đ.á.n.h cho mũi kẻ kí nở hoa.
Phương Tiểu Vân thấy giọng của Kinh Vĩ thì mới ý thức mới thất thố, chậm rãi ngừng khàn giọng : "Là đấy ? Lần cảm ơn nhé."
Tuy rằng sự hỗ trợ của khiến Phương Tiểu Vân gặp một rắc rối lớn, nhưng ý nên cô cũng thể oán trách .
Kinh Vĩ sảng khoái : "Gặp chuyện bất bình tay tương trợ, nên tay thì nhất định sẽ tay. Nếu chuyện thì sẽ bao giờ yên coi như thấy."
Nói xong lời , ý thức mới dùng thành ngữ, Kinh Vĩ đắc ý đến mức trong lòng hân hoan nhảy múa. Hừ hừ, lão đại còn là khờ, gì kẻ khờ nào dùng thành ngữ chứ? Rõ ràng là vô cùng thông minh! Kinh Vĩ bắt đầu trầm mê trong sự ưu tú của bản , thể nào mà kiềm chế nổi.
Phương Tiểu Vân thì nhẹ cong khóe miệng, miễn cưỡng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-736.html.]
TBC
Lâm Đường âm thầm chọc chọc cánh tay Cố Doanh Chu, nhỏ giọng mềm mại : "Chu Chu ơi, cảm xúc của bạn em đang lắm, em khuyên nhủ cô chút . Ngày mai em tìm , ?" Tiểu Vân thành cái dạng khiến cô thực sự yên tâm chút nào, chỉ thể tạm thời để bạn trai ấm ức một chút .
Trong lòng Cố Doanh Chu khó tránh khỏi thất vọng, rốt cuộc vài ngày nay hai gặp , cũng chẳng riêng mấy câu nữa. Chẳng qua việc xảy quá bất ngờ nên cũng biện pháp nào khác. Tốt gì vẫn thể hẹn ngày mai!
"Được, ngày mai tới đón em tan nhé?" Cố Doanh Chu hỏi.
Lâm Đường gật gật đầu: "Được , đến lúc đó chúng cùng về chỗ em em đồ ăn ngon cho ăn."
Sau khi bàn bạc xong, Cố Doanh Chu và Kinh Vĩ đưa hai cô gái về đến tận đầu hẻm nhà Lâm Đường đó mới rời .
Trên đường , Kinh Vĩ do dự một hồi lâu mới mới ngượng ngùng xoắn xít mà mở miệng: "Lão đại, em thấy hình như vị nữ đồng chí gặp chuyện lớn , xem liệu cô và chị dâu gặp nguy hiểm gì ?"
Cố Doanh Chu ghé mắt về phía , giọng trầm thấp hỏi: "Có thể xảy nguy hiểm gì ? Cậu đang lo lắng cái gì?"
Ánh mắt sắc bén thâm thúy như mũi tên thể xuyên thấu lòng khiến Kinh Vĩ bỗng dưng cảm giác chột , bên tai còn hai vệt hồng hồng đầy khả nghi. Kinh Vĩ gãi gãi đầu, che giấu sự mất tự nhiên trong lòng mà nhỏ giọng lẩm bẩm: "Cũng là vị nữ đồng chí gặp việc gì mà. Lỡ như cô thù oán với ai đó, kẻ thù tìm đến nơi đó của chị dâu thì ?"
Cố Doanh Chu liếc mắt Kinh Vĩ một cái, giọng điệu sâu kín: "Không là ý định gì xa với nữ đồng chí đấy chứ?"