Đường Giai Thụy thấy cô mèo mù vớ chuột c.h.ế.t mà chạy về đúng hướng nhà họ Lâm, sợ hãi phụ nữ Lâm Đường thương, vội vàng chạy theo.
Hôm nay cũng khéo là hôm Lâm Đường nghỉ ngơi.
Khi thấy giọng sắc nhọn , trong phút chốc cô vẫn nhận đây là ai.
Vừa đến gần thì mới thấy, thì là Hạ Như.
Khi thấy một nữa, trong lòng cô chỉ cảm thấy bất ngờ, cũng còn cảm xúc dư thừa nào khác.
Sau khi trả thù xong, trong mắt cô thì Hạ Như cũng chỉ như một xa lạ mà thôi.
"Tại cô ở chỗ ?" Lâm Đường rũ mi xuống.
Khi chuyện, cô quét qua Hạ Như một cái, đó là vẻ chật vật mà cô bao giờ thấy.
lúc , Đường Giai Thụy và Lý Kiến Tài cũng chạy tới nơi, ở đằng còn mấy đàn ông lạ mặt theo.
"Đường Tiểu Thụy, chuyện gì ?" Lâm Đường nghi hoặc .
Đường Giai Thụy qua , ở bên cạnh cô, đề phòng Hạ Như nổi điên.
"Tại đây? Mau về nhà , phụ nữ để tớ thu phục cho."
Lý Kiến Tài ở bên cạnh .
Nhìn Đường Giai Thụy một cái quét mắt về phía Lâm Đường.
Bắt đầu cong miệng .
Không hổ là tình cảm từ nhỏ đến lớn, ngày thường cũng là hai thích .
Chuyện gặp , khả năng .
Hắc hắc!!
Bởi vì cho Đường Giai Thụy cơ hội để biểu hiện, cho nên Lý Kiến Tài cũng tạm thời lên tiếng.
Lâm Đường hiểu chuyện gì, vẻ mặt ngốc ngốc.
"Sao thế, chuyện là... ?"
Hạ Như thấy nhiều che chở Lâm Đường như , khó tránh khỏi trong lòng nổi lên ghen ghét.
Tiện nhân Lâm Đường , vẫn cách mê hoặc như .
Ánh mắt Hạ Như trầm xuống, nhưng mặt lộ một chút nào.
Né tránh Cẩu Nhi đang kéo tay .
Ngẩng đầu về phía gương mặt như trăng rằm của Lâm Đường.
Đè nén sự phẫn hận trong lòng, cố gắng thể hiện vẻ mặt chân thành.
"... Hôm nay đến đây tìm cô là vì xin , chuyện ... xin ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-754.html.]
Lâm Đường nghĩ tới một luôn luôn kiêu ngạo như Hạ Như sẽ xin .
Cô ngạc nhiên mà nhướng mi.
Lạnh lùng : " , nhưng chấp nhận."
chính là sai, một việc một câu xin là thể bù đắp .
Hạ Như đoạt thư thông báo nhập học của cô là chuyện nhỏ, chuyện mà cô nên nhất chính là động nhà của cô.
mà, báo ứng mà nhà họ Hạ nên nhận thì nhà bọn họ cũng nhận , thù nên báo cũng báo xong, ân oán hai tiêu.
Hạ Như há hốc mồm.
Người trưởng thành ai thể trắng như ?
Cô nhanh phản ứng , tiếp tục : "Không việc thiện nào hơn việc sai mà chịu sửa, cũng nhận sai , cô còn ..."
Lâm Đường nhẹ nhàng bâng quơ cắt đứt lời cô .
"Cô nhận sai thì tha thứ cho cô ? Dựa cái gì hả?"
TBC
Không đại học là chuyện của một cô, nhưng chuyện với chuyện hãm hại mà đại học là hai chuyện khác .
Hạ Như sặc dừng miệng.
Trong lòng cảm thấy vô cùng bất lực.
Người của đại đội Song Sơn đều cái tật gì chứ, vì đều thích cắt ngang lời của khác ?
"Không , thật sự sai , cô thể..." Hạ Như một nữa mở miệng.
Lâm Đường mặt cảm xúc tiếp tục đ.á.n.h gãy: "Không thể!"
"Không cần cô cái yêu cầu vô dụng nào cũng đều thể."
Nói xong, về phía Lý Kiến Tài đang im lặng bên cạnh.
"Chú Kiến Tài, cháu với gì để cả, phiền chú xử lý một chút ." Lâm Đường .
Gương mặt tuấn tú của Đường Giai Thụy tối sầm .
"Lâm Tiểu Đường, đặt tớ ở chỗ nào hả?" Thiếu niên vẻ bất mãn.
Khuôn mặt trắng nõn như bôi mực, giống như một con sói con đang tức giận tự lượng sức .
Lâm Đường vẻ mặt nghẹn khuất của , nhịn mà 'phụt' một tiếng bật .
Đôi mắt long lanh, đáy mắt cũng ý .
"Đặt mắt chứ, còn thể đặt ở chỗ nào nữa."
Đường Giai Thụy đối diện với đôi mắt mang theo ý của cô gái nhỏ , trái tim đột nhiên loạn nhịp.