" mà..." Lưu Đại Trụ chút bực bội : "Đây là đang lợi dụng lúc nhà gặp khó khăn để hại ?"
Dương Xuân Phương thì nhạo.
"Mấy ngày nay Quốc Huy một câu 'Kẻ thắng vua, thua giặc'. Những lời ý gì, ông là văn hoá chắc chắn rõ hơn . Ông thể đ.á.n.h bại ông là nhờ bản lĩnh của bản ."
Đến nỗi chuyện thành công? Bà tìm chú của Quốc Huy , bà tin danh tiếng của nhà họ Lâm hủy hoại.
Lưu Đại Trụ hút một điếu t.h.u.ố.c lá.
Sau đó thổi một ngoài. .
Khói t.h.u.ố.c mịt mờ đó hoảng hoa đôi mắt của ông .
"... Để nghĩ ." Ông .
Dương Xuân Phương những lời của ông thì rằng bà thể yên tâm .
Trong miệng hát một điệu nhạc thành làn điệu, bà bếp.
Ánh mắt của Lưu Đại Trụ về những ngọn núi phía xa.
Trong ánh mắt lóe lên sự mơ hồ, khiến ông đang suy nghĩ gì.
Vài ngày , trong đại đội Song Sơn đột nhiên lan truyền một lời đồn, chứng minh cho sự lựa chọn của ông .
"Trong nhà của đội trưởng chúng một kẻ g.i.ế.c , vì ông nên giữ chức vị đội trưởng nữa đúng ? Muốn đội trưởng thì ít nhất nên gia đình trong sạch chứ..."
" , nếu nhắc đến đội trưởng của chúng đều sẽ là đội trưởng nhà là kẻ g.i.ế.c chứ? Những lời thật sự khiến cho yêm cảm thấy vô cùng mất mặt!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-772.html.]
"Nghe bà như cũng cảm thấy chút mất mặt."...
Những lời ban đầu chỉ lan truyền trong quy mô nhỏ.
Ít nhất về nó.
theo thời gian trôi , nó giống như ngôi băng từ từ bay khắp bộ đại đội.
Lâm Đường mấy lời từ trong miệng của mấy đứa nhỏ Tiểu Hoa trong thôn, thì thực sự là vô cùng tức giận. Quả nhiên mỗi thôn đều mấy bà ba hoa trong miệng là nhà phía Đông thế nhà phía Tây thế nọ. Thực sự là quá phiền toái mà!
"Tiểu Hoa, tin tức nhà chị ?"
Tiểu Hoa lắc lắc đầu: "Hai ngày nay mấy Cẩu Đản ngoài chơi, bọn yêm tìm thấy cơ hội để cho bọn họ ."
Lâm Đường lời thì đoán ngay rằng mấy đứa nhỏ Cẩu Đản nên chắc hẳn trong nhà cũng việc . Cô bẻ ngón tay phát từng tiếng rốp rốp thanh thúy khiến dựng tóc gáy.
"Chị, chị Đường Đường ơi?" Mấy củ cải nhỏ đều vô cùng hoảng sợ. Hu hu hu, biểu tình của chị Đường Đường thật là khủng khiếp!
Lâm Đường nhận dọa mấy đứa nhỏ, nhanh ch.óng khôi phục biểu tình trong một giây. Trên mặt cô nở nụ nhàn nhạt, cho dù ai cũng đều thấy cô là tiên nữ nhỏ xinh dịu dàng hết: "Tiểu Hoa, Mạch Thu... chị việc cần nhờ các em hỗ trợ, các em đồng ý nhân chứng nhỏ cho chị ?"
Mấy nhóc con Tiểu Hoa hữu dụng thì đôi mắt đều bừng sáng.
TBC
"... Đồng ý đồng ý! Chị tìm để tính sổ đúng ạ?" Tiểu Hoa vô cùng nóng lòng thử, nắm tay nắm c.h.ặ.t đến gắt gao, kích động đến mức khuôn mặt nhỏ cũng đỏ ửng lên. Mẹ cô bé bảo những kẻ tin đều là đ.á.n.h rắm, bảo cô bé cần tin tưởng. Hừ, vốn dĩ cô bé cũng tin!
Lâm Đường thấy biểu tình căm giận của mấy đứa nhỏ thì chút dở dở : "Chỉ cần thành thành thật thật những điều mà các em và thấy là ."
Tiểu Hoa nghiêm túc gật đầu: "Chị Đường Đường yên tâm, cái thì bọn yêm !" Còn là học theo cách chuyện của lớn ? Cái bọn họ giỏi lắm đó!!
Dặn dò xong xuôi, Lâm Đường dẫn theo mấy củ cải nhỏ trong thôn hùng hổ mà tới nhà quả phụ Hoa nhà cô nhiều nhất.