"Các còn đấy gì, một chút nhãn lực cũng , thấy chân Hòa Bình thương , còn nhanh ch.óng đưa về nhà ? Đừng với là các còn Tiêu gia ở ?"
Dễ Vĩ Lượng ánh mắt của đại đội trưởng sợ tới mức cả run rẩy.
Có hai lên, khiêng Tiêu Hòa Bình lên.
Tại thời điểm ông còn phản ứng về phía Tiêu gia nhanh như một ngọn gió.
Vị cảnh vệ khuôn mặt non nớt và Nghiêm Tuy: "..."
Lâm Phúc : " mang nghỉ ngơi ở chỗ của đại đội một chút.
Hòa Bình và thím Dương hẳn là ít lời , chúng đợi lát nữa đến ."
Vị cảnh vệ khuôn mặt non nớt lời giải thích, ấn tượng đối với đại đội Song Sơn càng hơn.
Có một đại đội trưởng chăm chỉ và thiện lương như , chẳng trách xã viên của đại đội cả tinh thần và diện mạo đều khác so với các đại đội khác.
Đó là đại đội của đáng !
Cảnh vệ lễ với Lâm Phúc và các cán bộ trong thôn, khách khí : " là Tống Dực, là cảnh vệ bên cạnh trưởng quan Tiêu, phiền các vị ."
Lâm Phúc xua xua tay,"Phiền toái gì, là mà Hòa Bình mang về, đó chúng chính là một nhà, yêu cầu gì cứ thẳng, cần khách khí."
Tống Dực trong lòng ấm áp vô cùng.
Thanh thúy lên tiếng, .
Nghiêm Tuy lúc mới mở miệng : " thể tiếp nữa , công xã còn việc, trở về xử lý, đây."
Nói xong, phất phất tay với Tống Dực và của đại đội Song Sơn, ông liền nhờ xe để về trong huyện.
Nghiêm Tuy , Lâm Phúc mang theo Tống Dực cùng đến chỗ của đại đội.
Qua một hồi lâu, mới một trẻ tuổi trong thôn Tiêu Hòa Bình và thím Dương trò chuyện xong .
Sau đó bọn họ đến Tiêu gia.
Hai con Tiêu gia mấy năm gặp , chuyện một lúc lâu, đôi mắt hai đều đỏ.
Nghe kể chuyện của trong mấy năm nay, Tiêu Hòa Bình cảm kích vạn phần đối với đại đội trưởng và những dân trong thôn từng giúp đỡ .
Mấy cán bộ của đại đội cửa nhà, Tiêu Hòa Bình cố gắng chống lên, cúi đầu một cái thật sâu với bọn họ.
"... Cảm ơn ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-804.html.]
Lâm Phúc vội tránh ,"Hòa Bình đang gì thế? Làm như là , thật sự thể ."
Chạy nhanh đến đó đỡ lấy Tiêu Hòa Bình.
"Cậu là hùng nhân dân, thể khom lưng với chúng , chuyện còn là giảm thọ ." Lâm Phúc tỏ vẻ trăm triệu dám nhận.
Đám Lý Kiến Tài cũng như thế, kinh ngạc xua tay là lui về phía .
Tiêu Hòa Bình lắc đầu, thanh âm trịnh trọng.
"Hôm nay trở về là vị hùng nhân dân, chỉ là một đàn ông phổ phổ thông thông mà thôi."
Ông tạm dừng trong một cái chớp mắt, về phía già nua yếu ớt, trong lòng chợt tê rần.
"Làm con cái, phụng dưỡng cha là nghĩa vụ, , thêm phiền toái cho đại đội..."
Lời còn dứt Lâm Phúc vỗ vỗ bả vai.
"Nói mê sảng cái gì đó!"
"Người nhà của quân nhân, còn là của đại đội chúng , cùng chăm sóc mới đúng."
"Đừng lời khách khí như , quân nhân các ở nên ngoài đổ m.á.u đổ mồ hôi, chúng đáng lý bảo vệ hậu phương."
TBC
Lâm Phúc thở dài một .
"Muốn đến vất vả, mới là vất vả...
Những năm đó...
Được , những chuyện vui vẻ.
Cậu nếu trở thì báo hiếu thật với , kết hôn sớm một chút, sinh cho bà một đứa cháu béo ..."
Một đứa trẻ béo ...
Tiêu Hòa Bình lời , ánh mắt buồn bã.
Tống Dực thấy khẩn trương mà về phía Tiêu Hòa Bình, mím môi, thiếu chút nữa luôn.
Trời cao thật bất công, trưởng quan của bọn họ là một như , tại thương ở chỗ đó?!
Đáy mắt Tiêu Hòa Bình chợt lóe lên tối tăm biến mất, cũng khác phát hiện .
"... Ừ." Ông lên tiếng.