Bà Dương thấy vẻ mặt nghiêm túc của , trong lòng chút khó tin.
"Chàng trai, đang thật đấy chứ?"
Tống Dực gật đầu : "Vâng ạ."
Khuôn mặt ưa hơn so với đám thanh niên trong thôn của chút đỏ ửng.
Vẻ mặt nghiêm túc tự giới thiệu bản .
"Thím , con năm nay hai mươi ba tuổi, tật gì, cha đều qua đời, họ hàng còn mấy , chị, chú, bác thiết lắm. Tiền lương mỗi tháng hai mươi ba tệ, và còn nhiều loại phiếu khác . Chỉ cần nhà gái phẩm chất đạo đức , trong nhà họ hàng khó chơi, con đồng ý xem mắt, cũng ngại ở rể..."
Tiêu Hòa Bình đang bên cạnh nhắm mắt nghỉ ngơi.
Nghe cuộc trò chuyện của hai , lông mày nhăn , khóe miệng co giật dữ dội.
"... Tống Dực!" Giọng của ông lạnh lùng.
Có thể đừng tự quen thuộc như ?!
Tống Dực thẳng , hét lớn trả lời: "Có."
"Cậu sai chứ?" Tiêu Hòa Bình nhẹ giọng hỏi.
Không gây phiền phức cho nhân dân là điều quy định đầu tiên mà quân đội nhân dân bọn họ chấp hành.
Để dân giúp đỡ tìm yêu? Điều trái với quy định của quân đội.
Vẻ mặt Tống Dực ngẩn .
Không trả lời như thế nào.
Trong thâm tâm của coi thím Dương như một bậc bề trong nhà thể dựa .
Vì cũng nhận rằng hành động của vi phạm đến quy định của quân đội.
lời vẫn nghiêm túc : "... Đã ."
"Vậy thì ..." Nói xem.
Hai chữ cuối thì thím Dương đập tay con trai một cái.
"Đang ở nhà của đấy, con đừng nghiêm túc như , thấy tính cách của Tiểu Dực khá ."
Vừa phóng khoáng, hoạt bát, thú vị.
Tiểu Dực?
Tiêu Hòa Bình, về nhà một ngày khác cướp mất già của : "..."
Ánh mắt ông trầm xuống.
Tổ chức cử Tống Dực cho ông với lý do là để chăm sóc cuộc sống hàng ngày cho ông !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-806.html.]
Hành động của ông tiện, vì Tống Dực thể chất mạnh mẽ hơn bình thường.
Như ...
Bắt đầu từ ngày mai bắt chạy vòng.
Tống Dực, những ngày đau khổ của sắp đến đang toe toét, để lộ hàm răng trắng đều tăm tắp.
"Thím ơi, thím thật ."
Vừa , quên nhắc thím Dương giúp tìm yêu.
"Thím ơi, chuyện cháu tìm yêu là thật ạ, con lấy bộ quân trang xin thề, vì thím giúp con chú ý một chút nhé."
Anh hai mươi ba tuổi , nhưng trong nhà bậc bề nào đáng tin cậy cả.
Những bằng tuổi , con cái đều thể tự mua xì dầu .
Trước đây ở chiến trường thì gì, bây giờ cuộc sống định, vì mong vợ và con để sưởi ấm nỗi cô đơn .
họ hàng đáng tin cậy, vì khi thấy thím Dương, cảm thấy vô cùng thiết.
Vì mà thể mặt dày nhờ bà tìm giúp.
Thím Dương thấy Tống Dực vẻ gì là đang đùa cả, cho nên cũng gật đầu đồng ý.
"Được, thím giúp con hỏi thăm một chút."
Dù bà cũng cho Hòa Bình xem mắt,
Một cái cũng là xem, hai cái cũng là xem, vì cùng tìm hiểu một chút.
Thằng bé cũng thật khiến thương xót.
Còn nhỏ bố , còn sống cuộc sống kham khổ trong bộ đội, là đứa bé đáng thương.
-
TBC
Trước khi Lâm Đường đến thành phố Thượng Hải tham gia hội hội chợ công nghiệp, cô cầm quà tặng chúc mừng Cẩu Đản chuẩn học tiên tặng cho thằng bé.
"Cẩu Đản, con đây."
Cẩu Đản lóc cóc chạy đến.
Ba đứa nhóc trong nhà cũng chạy theo.
"Cô nhỏ, ạ? Cô gọi con chuyện gì ạ?" Cẩu Đản hỏi.
Lâm Đường khuôn mặt đen giống như cục than của thằng bé, chút buồn bực nhíu mày.
"Mới mấy ngày gặp mà con đen như ?"