Đại để là ở bộ đội lệnh quen, Tiêu Hoà Bình một khí chất sát phạt quyết đoán giống như đại tướng quân .
Ông như chung, sống lưng cũng đến mức thẳng tắp.
Chỉ cần ở chỗ , cũng cho một loại cảm giác an đáng tin.
Lâm Đường thoáng qua bộ quân phục màu xanh lục ông , đôi mắt tràn ý .
Có lẽ đây là cảm giác độc đáo mà quân nhân mang đến cho nhân dân .
Chỉ cần bọn họ ở đây, cũng sẽ gì đáng sợ nữa.
Tống Dực thấy Lâm Đường, biểu tình nao nao.
Anh còn đang nghĩ những cô gái ở nông thôn mà lúc thấy ở đường là hoa hậu thôn cơ, ngờ thêm một , còn xinh hơn cả những mà thấy lúc .
Chẳng lẽ khí hậu ờ nơi hợp để nuôi ?!
Chỉ Lâm Đường thêm hai , nhanh Tống Dực thu hồi tầm mắt.
So sánh với cô gái mắt nhân gian phú quý hoa giống , thì hiển nhiên càng hảo cảm với cô gái lúc mà gặp.
Cũng cô gái gọi là tiểu Tĩnh là con gái nhà ai, gả chồng ?!
Tiêu Hoà Bình và Lâm Lộc đơn giản hàn huyên vài câu, liền đem ánh mắt rơi Lâm Đường.
"Đây là Đường Đường , cũng thành cô gái lớn ."
Cho dù ông cũng quan tâm đến vẻ bề ngoài, cũng cảm thấy cô con gái nhà hai Lâm lớn lên như bình thường.
Sau khi về thôn, ông ít chuyện về Lâm Đường, ấn tượng đối với cô cũng .
Lâm Đường cong khóe miệng, lộ một hàm răng trắng như sứ.
"Chú Hoà Bình ở bộ đội bao nhiêu năm , chẳng lẽ cháu còn thể lớn ."
Cô gọi là chú Hoà Bình, nhưng thật năm nay Tiêu Hoà Bình cũng mới 38 tuổi.
Bởi vì bối phận cao, cho nên cũng sớm lên chức chú.
Tiêu Hoà Bình thấy cô gái nhỏ sợ sát khí , âm thầm bội phục sự gan của cô.
Lấy một chiếc bình sứ nhỏ.
Trực tiếp lên tiếng hỏi thẳng vấn đề:
"... Đây là t.h.u.ố.c trị thương cháu đúng ?"
Lâm Vệ Quốc thư chào hỏi từ , cho nên khi Lâm Đường thấy ông nhắc tới việc cũng giật .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-812.html.]
"Vâng, là cháu ."
Cô gái ánh mắt trong suốt, khi chuyện thì ánh mắt d.a.o động chút nào.
Nhận lấy ánh mắt như thực chất chướng vách tường thử của Tiêu Hoà Bình.
TBC
Tống Dực ngạc nhiên về phía Lâm Đường.
Trên gương mặt trai toát một chút cảm giác bất ngờ.
Ánh mắt của thủ trưởng Tiêu, chính là ánh mắt mà ngay cả mấy nhóc bộ đội cũng mấy ai thể nhận lấy .
Vậy mà cô gái nhỏ dọa , cũng là dây thần kinh phản xạ dài là tố chất tâm lý .
Dù ... cũng lợi hại nha!
Không hổ là xã viên đại đội mà Tống Dực mướn giữ , tồi.
Lâm Đường nhận thấy ánh mắt tán thưởng của cảnh vệ viên, chắp tay trong lòng.
Quá khen!
Đời cũng thể thấy ít những trường hợp trọng đại, uy thế Chú Hoà Bình đúng là thể khinh thường, nhưng cô cũng bùn niết.
Chút trường hợp nhỏ như cũng bình thường.
Không là thử , cô cũng cảm giác chột .
Tiêu Hoà Bình chằm chằm Lâm Đường một hồi, khuôn mặt lạnh lùng cứng rắn cũng lộ ý nhàn nhạt.
"Hậu sinh khả uý* a!"
*Hậu sinh khả úy về nghĩa đen nghĩa là kẻ sinh ắt hơn bậc cha, trẻ càng nhiều khả năng phát triển hơn thế hệ , đáng mong đợi.
Ông cảm khái một tiếng, đột nhiên lên.
Cúi đầu một cái với Lâm Đường.
" đại diện cho quân khu cảm ơn đối với sự trợ giúp hết của đồng chí Lâm ..."
Cái cúi đầu , một là cảm ơn Lâm Đường đưa những hộp t.h.u.ố.c cứu mạng đó, thứ hai là cảm ơn Lâm Đường quyên góp những vật tư .
Cho dù là t.h.u.ố.c là vật tư, đều là đồ vật dùng để cứu mạng.
Tống Dực rõ nguyên do, thấy trưởng quan cúi chào, cũng học theo.
Lâm Đường dùng thể nhanh nhẹn để tránh .
"Không , cháu nào đảm đương nổi câu cảm ơn của ngài, cháu chỉ những việc thể ..."