Cố Doanh Chu đôi mắt nóng rực của cô gái nhỏ chằm chằm tới n.g.ự.c nóng lên. Anh sờ sờ ch.óp mũi, : "Anh để em vác hành lý lưng, khéo trong xưởng nguyên vật liệu nên ."
Thứ khó ?
Người đàn ông đôi tay khéo léo tỏ vẻ... đều là chuyện trẻ con!
Biểu tình đàn ông nghiêm túc, ánh mắt chút liếc tới liếc lui. Lâm Đường vài là chỉ sợ chuyện rương hành lý là trùng hợp mà thôi. mà, yêu cô thể tài giỏi như chứ!
Lâm Đường cúi đầu tay của Cố Doanh Chu. Ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng. Đây là đôi tay thể ngắm cả đời.
mà đôi tay , gương mặt , còn dáng ... đều thuộc về cô! Ngẫm là vui tới mức hát thành tiếng!
Cố Doanh Chu nhận thấy tầm mắt của cô gái nhỏ, im lặng. Đưa tay qua.
Gương mặt nhỏ của Lâm Đường ngây ngốc: "Sao?"
Cố Doanh Chu mím đôi môi mỏng, ánh mắt về phía khác, thu tay về.
"Không em nắm tay , nắm ."
"Hả?" Đôi môi đào của Lâm Đường khẽ nhếch. Cô nắm tay lúc nào cơ?
Cố Doanh Chu chờ vài giây chờ tới đôi tay nhỏ mềm mụp của cô gái, kinh ngạc nhíu mày.
"Chẳng lẽ em ?"
Lâm Đường sinh hiểu lầm rằng cô nắm tay, lời , hề rối rắm, duỗi đôi tay nắm tay .
Tay đàn ông lạnh, lòng bàn tay và hồ khẩu vết chai mỏng, xúc cảm khi sờ lên tồi.
TBC
Trước Lâm Đường cảm thấy bản là kẻ tay khống. Mà khi chuyện yêu đương với đồng chí Cố mới khiếp sợ phát hiện chính là mặt khống, thanh âm khống, tay khống, eo khống, chân khống... Đầy đủ hết.
Thái quá lắm !
Đương nhiên Cố Doanh Chu cô gái vô cùng lòng với . Thấy Lâm Đường thành thật mà nắm c.h.ặ.t t.a.y , ánh mắt tỏ hiểu rõ. Quả nhiên là Đường bảo nắm tay.
Nắm tay mà thôi, cũng là keo kiệt, cần rối rắm như mà chằm chằm . Chậc, về cứ chủ động thêm một chút .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-833.html.]
Hiểu lầm cứ sinh như .
Nghĩ tới sáng mai là lên xe lửa, Cố Doanh Chu quan tâm : "Đồ cần mang theo chuẩn hết ?"
"Rồi, thì ?"
"Anh cũng chuẩn xong ." Cố Doanh Chu trả lời: "Có nhiều đồ ? Nếu ngày mai tới đây đón em?"
Lâm Đường lắc lắc đầu: "Không tính là quá nhiều đồ, em khá nhiều sức lực, còn cái rương kéo đưa em mà, thành vấn đề, là đầu, đừng chậm trễ chuyện của chính ."
Hai chiếc xe của xưởng máy móc và xưởng dệt bông tới đón bọn họ mà. Nếu Chu Chu tới đón cô thì sẽ tới kịp.
"Em nhiều sức lực ?" Cố Doanh Chu nhịn phát tiếng trầm thấp từ tính: "Một cô gái nhỏ bé gầy yếu như em thì bao nhiêu sức lực?"
Lâm Đường nhăn gương mặt nhỏ. Anh gì về sức lực của em cả!
"Đường bảo, thể đồng ý với em rằng đón em, nhưng mà chính em cẩn thận một chút nhé. Nhờ đồng nghiệp giúp đỡ mất mặt, đừng cho lo lắng, hửm?"
Anh một câu "Đường bảo" một cái từ "hửm" mặt Lâm Đường gần như bốc khói.
Mẹ nó...
Quá quyến rũ.
Này ai mà chịu ?
Cô nhéo nhéo vành tai đang nóng lên: "Đã , em là trẻ con."
Cố Doanh Chu thấy cô gái nhỏ thẹn thùng, trong lòng bỗng chút ác thú. Anh hạ giọng : " đúng đúng, Đường bảo đều đúng ! Em là trẻ con, nếu như em là trẻ con thì là chơi lưu manh ?"
Giọng trầm thấp kèm theo ý ngứa ngáy, tràn ngập từ tính, là sự tồn tại thể khiến lỗ tai mang thai. Những giọng trầm ấm, giọng công gì đó đối lập với thanh âm thật sự tính là cái gì.
Lâm Đường đàn ông đang trêu chọc , ác ma trong lòng mọc lên cái sừng nhỏ. Cô dùng đầu ngón tay nhẹ cào ở trong lòng bàn tay . Sau đó phát hiện cả nào đó bắt đầu cứng đờ. Lâm Đường đắc ý mà cong khóe miệng.
Hừ hừ.
Cố Doanh Chu niết mấy ngón tay, bất động thanh sắc mà lảng sang chuyện khác.