Lão Dương Lâm Đường dáng nho nhỏ mà xách theo cái tay nải siêu to mà đầu một giọt mồ hôi nào, bật ,
"Đồng chí Tiểu Lâm đúng là phụ nữ khí phách kém gì đấng nam nhi."
Lực chú ý của Tần Tố Khanh kéo trở về. Xoa bóp cánh tay Lâm Đường.
"Cậu xách tới đây như thế nào, cánh tay mỏi ?"
Cô mới thử cầm cái tay nải , nhấc đều nhấc nổi.
Lâm Đường Tần Tố Khanh niết cánh tay tới phát ngứa, lấy tay cô , : "Không mỏi, tớ khỏe mà."
Đoàn mấy câu, xe tới nơi.
"Mấy nữ đồng chí lên xe , hành lý chúng lo ." Học trò của lão Dương lên tiếng.
Lão Dương ôn hòa : "Không tồi, tiện chính là tiện , đàn ông giúp đỡ chăm sóc cho phụ nữ là điều đương nhiên."
Kiều Thành coi thầy như cha ruột, v thì khóe miệng cong lên, mặt lộ nụ rạng rỡ.
Lên xe, , thời gian trôi qua cũng nhanh. Ga tàu hỏa nhiều , xe ngừng ở cửa trạm một đoạn. Lúc của xưởng dệt bông tới thì của xưởng máy móc tới .
Ngoài miệng thì Cố Doanh Chu đang chuyện với Kinh Vĩ, đôi mắt thì vẫn lưu ý chỗ xe dừng .
Nhìn thấy bóng dáng Lâm Đường thì vội vàng qua. Nhận lấy hành lý trong tay cô gái nhỏ. Sau đó gật đầu coi như chào hỏi với đám lão Dương.
Ông cụ Dương sớm manh mối giữa hai , thấy một màn mắt , cũng thấy ngoài ý .
"Xưởng trưởng Cố tới sớm quá." Ông .
Cố Doanh Chu khách khí : "Vẫn , tới lâu."
Cách đó xa, bên chỗ xưởng máy móc.
Kinh Vĩ nhân viên nghiên cứu trong xưởng quấn lấy.
"Kinh bí thư, cô gái là yêu của xưởng trưởng Cố đúng ?" Một hỏi.
Kinh Vĩ còn kịp trả lời thì một khác : "Đó là khẳng định, nếu yêu, xưởng trưởng Cố sẽ thành như , chắc chắn là đúng ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-835.html.]
Không ngừng , còn xách rương hành lý giúp.
Trong đó một đàn ông hơn 40 tuổi chất liệu cái rương hành lý của Lâm Đường mà lòng nao nao. Hóa xưởng trưởng Cố cần những vật liệu đó để rương hành lý cho yêu .
Rất... là tiêu tan hình tượng.
Nên là hổ là máy móc , tay nghề việc giỏi. Lại còn mang đến một loại lãng mạn khác.
Thời gian gấp rút nên hai bên chuyện với bao lâu lên xe lửa. .
Cố Doanh Chu yên tâm về Lâm Đường, ý bảo Kinh Vĩ dẫn theo đội của xưởng máy móc, còn thì c.h.ặ.t chẽ che chở cho yêu của .
"Đường Đường, em theo sát , cẩn thận dòng tách ."
Lâm Đường từng thấy ga tàu hỏa ở thời đại , đến cảnh tượng đám chen , trong lòng sớm ôm lấy thể yếu ớt của chính . Nhiều như , cô sợ sẽ bao phủ trong đám .
Nghe thấy Cố Doanh Chu , Lâm Đường gật gật đầu: "Yên tâm , em nắm lấy , bảo đảm sẽ tách ."
Sau khi xong thì nhớ tới Khanh Khanh.
"Khanh Khanh, nếu đợi chút nữa ở phía tớ, chúng thể giúp đỡ lẫn ."
Con gái giúp đỡ cho con gái.
Tuy rằng cô lợi hại bao nhiêu nhưng cũng một đầy sức mạnh. Ai dám dở trò thì thưởng cho một cái đ.ấ.m.
Tần Tố Khanh lý do gì để từ chối, gật gật đầu.
"Được, dựa ."
TBC
Không vì mà theo phía Lâm Đường cảm giác an .
Cố Doanh Chu hai cô gái chuyện, ý kiến gì cả. Đoàn đám đông đẩy . Trong tay Lâm Đường cầm cái túi của Cố Doanh Chu tính là quá nặng. Cô theo sát ở phía Cố Doanh Chu, Tần Tố Khanh ở bên cạnh cô.
Lâm Đường dòng thấy đầu cũng thấy đuôi, cảm thấy như hạt dẻ xào lăn qua lộn trong nồi. Từng hạt cát và hạt dẻ khác đè ép cô. Chung quanh đủ mùi hương, tiếng ồn ào, đầu kêu lên ong ong. Ra ngoài một chuyến đúng là dễ dàng gì.
Chen lấn nửa giờ, cuối cùng cũng trạm.