Khách sạn còn cả phòng tắm là điều cô nghĩ tới.
Có nên hổ là Hải Thị ?!
Suy xét đến Cố Doanh Chu đang lấy nước, Lâm Đường xem nhiều nữa.
Dùng tốc độ nhanh nhất để tắm xong.
Cô lấy khăn lông bao lấy đầu tóc, dọn dẹp xong phòng tắm liền ngoài.
Vừa khỏi phòng tắm liền mở cửa phòng.
Sau đó thấy Cố Doanh Chu đang ở cửa.
"... Để chờ lâu ! Trên em chút thoải mái nên tắm một cái."
Trong lúc chuyện, Lâm Đường nghiêng nghiêng .
Cô mới tắm xong, khuôn mặt nhỏ trắng trẻo như ngọc che phủ bởi vầng ửng đỏ.
Đôi mắt sáng ngời ướt át.
Đôi môi căng mọng lộ màu hồng nhàn nhạt.
Cô mặc một bộ váy cổ yếm liền áo.
Chiều dài váy vượt qua bắp chân thon nhỏ.
Chiếc cổ thiên nha mảnh mai trắng nõn thon dài đáng chú ý.
Rõ ràng là chỉ là kiểu trang điểm hết sức bình thường, biểu tình của Cố Doanh Chu là ngẩn , bất động thanh sắc mà dời tầm mắt.
"Người đến múc nước khá nhiều, đợi trong chốc lát, cũng mới về thôi." Thanh âm đàn ông khàn đến lạ.
Lâm Đường dùng khăn lông xoa xoa tóc, thấy còn cho rằng là giọng của .
Một tay tìm một lọ mứt tuyết lê từ trong bao quần áo.
"Giọng thoải mái thì ăn cái ." Cô quan tâm .
Cố Doanh Chu: "..."
Trầm mặc một lát, đàn ông duỗi tay tiếp nhận,"... Cảm ơn."
"Khăn trải giường mà em mang đến ?" Cố Doanh Chu hỏi.
Trên mặt Lâm Đường tươi ngọt ngào, hỏi: "Anh giúp em trải ?"
Cố Doanh Chu: "Ừ, em lau khô đầu tóc ."
"Kỳ thật em thể tự trải."
Lâm Đường ngoài miệng như , thể thực thành thật lấy ba bộ ga giường chuẩn từ trong rương hành lý.
Thanh âm Cố Doanh Chu trầm thấp chứa đựng sự quan tâm.
"Em xe trong thời gian quá dài như bao giờ, hẳn là quen.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-840.html.]
Anh trải ga , chờ đến lúc em lau khô tóc thì thể trực tiếp ngủ."
Động tác của lưu loát mà trải xong ga giường đơn, thuận tay còn gấp thật ngay ngắn.
Sau đó tiếp tục trải chăn, l.ồ.ng ruột gối vỏ.
Rất nhanh giường đệm trở nên rực rỡ hẳn lên.
Lâm Đường Cố Doanh Chu.
Người thanh niên vai rộng eo thon chân dài, mặt mày trầm nghiêm túc.
Góc nghiêng c.h.ế.t !
Cố Doanh Chu phát hiện ánh mắt sáng quắc dừng ở , lưng nóng lên, vì thế vội kéo cao cổ áo.
Anh xoay , : "Được ! Đợi tóc khô thì sớm nghỉ ngơi , ngày mai đưa em ngoài dạo."
Lâm Đường ngoan ngoãn gật đầu.
Tóc cô rơi lung tung vai, cho khuôn mặt càng trở nên nhỏ nhắn tinh xảo.
Tay tùy ý xuyên qua tóc dài, lười biếng kiêu căng như tính tình của một cô công chúa mèo cao ngạo.
Cố Doanh Chu bao giờ thấy qua một mặt của Lâm Đường.
Phanh phanh phanh!!!
Ngực rung động một trận.
Lâm Đường cất khăn lông , tiện tay buộc tóc thấp theo kiểu đuôi ngựa.
Từ trong bao quần áo lấy mấy bình tương cùng với hai bình rượu dưỡng sinh.
"Chờ em sẽ ngủ, cái cầm lấy, tặng cho ông ngoại bà ngoại của ."
Quê ngoại của Cố Doanh Chu ở Hải Thị nên cũng ở trong khách sạn.
Ban đầu đưa Lâm Đường cùng về nhà ở.
Lâm Đường cảm thấy đây thời cơ nên cự tuyệt .
Cố Doanh Chu cũng công hiệu của loại rượu dưỡng sinh , nghĩ đến hai ông bà yêu thương từ nhỏ, cũng giả mù mưa sa mà từ chối.
TBC
"Anh thế nào cũng cảm thấy đang chiếm tiện nghi của em." Ngữ khí của đàn ông thực bất đắc dĩ.
Cô gái nhỏ gì ăn ngon, thể bồi bổ thể đều nhớ đến .
Lâm Đường duỗi tay chỉ chỉ đồng hồ đặt ở bàn và rương hành lý phía giường.
"Anh hai cái , nếu đúng như , em cũng đang chiếm tiện nghi của ." Cô chớp chớp đôi mắt, yêu kiều .
Cố Doanh Chu hoảng hốt một lát, trầm thấp .
"Không nữa, em mau nghỉ ngơi ."