Dứt lời, cầm lấy đồ vật mà Đường Đường bảo mang .
"Chỗ ở của em hãy nhớ kỹ , việc gì thì đừng quên tìm ." Anh nữa dặn dò.
Lâm Đường gật gật đầu,"Em , nhanh ."
Cố Doanh Chu xoa xoa đầu cô.
"Anh đây."
Nhóc vô lương tâm!
Anh vì cọ tới cọ lui, còn bởi vì yên tâm cô .
Cố Doanh Chu mới bao lâu, Tần Tố Khanh tính toán thời gian, lặng yên một tiếng động trở .
Áp tai cửa ngóng động tĩnh bên trong.
Không thấy âm thanh nào, định gõ cửa.
Một phụ nữ ăn mặc đàng hoàng thẳng cô như đang một kẻ biến thái.
"Cô đang gì thế? Lớn lên nhân mô cẩu dạng, rình mò phòng , mau , bằng sẽ gọi công an tới."
TBC
Tần Tố Khanh xem là biến thái thì vẻ mặt ngơ ngác.
Cô giải thích gì nhiều mà trực tiếp gõ cửa luôn.
"Đường Đường..."
Lâm Đường thấy thanh âm liền bật dậy từ giường, qua mở cửa.
"Cậu hỏi chuyện gì thế, hỏi ? Sao mãi bây giờ mới trở về?" Cô hỏi.
"Hả? Hỏi , hỏi ."
Hai chuyện trong phòng.
Người phụ nữ ngoài cửa: "..." Đây là loại tật gì thế!
"Vậy thì , mau tắm , vẫn còn nước ấm đó, xối lên sẽ cảm thấy cơ thể nhẹ nhàng hơn nhiều." Lâm Đường .
"Ừ ừ, tắm đây."
Tần Tố Khanh tìm áo ngủ từ trong rương hành lý, phòng tắm.
Lúc cô , Lâm Đường vẫn ngủ.
Cô dựa đầu giường, trong tay cầm một quyển sách đang tiện tay lật sang trang mới. .
Tần Tố Khanh dùng khăn lông hút nước dính tóc, bớt chút thời gian liếc mắt Lâm Đường một cái.
"Sao còn ngủ nữa? Không quen ?"
Lâm Đường , bản chỉ bởi vì chút thanh âm ồn ào mà ngủ .
"Ở xe lửa lắc lư lung lay suốt mấy ngày, đột nhiên an tĩnh thế , xác thật quá quen thuộc."
Theo lý mà , cả thể xác và tinh thần cô đều mệt mỏi, hẳn là đặt đầu lên gối liền ngủ mất mới đúng.
Sự thật là, sống c.h.ế.t ngủ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-841.html.]
Thật hâm mộ những thể ngủ luôn trong một giây !
Tần Tố Khanh cúi đầu, rũ ngược bộ mái tóc xuống , dùng khăn lông đ.á.n.h từng cái lên tóc.
Cô cảm thấy như tóc sẽ mau khô hơn.
' Bang! Bang! Bang! Bang... '
Trong nhà ở an tĩnh truyền đến một loạt tiếng vang thanh thúy.
Động tác tay Tần Tố Khanh ngừng , : "Mình cũng giống như !"
"Ngủ thì tìm chút chuyện để , ví dụ như đếm cừu linh tinh, cứ tống cổ thời gian , chờ đến lúc thật sự chịu nữa thì sẽ tự động ngủ thôi."
Ở phương diện cô thật sự kinh nghiệm!
Lâm Đường bộ dáng hiểu rõ của bạn , xoa xoa cái trán.
"... Hóa là cái dạng dị nhân "
Tần Tố Khanh sửng sốt, trề môi, biểu tình lên án,"Mình dị ở chỗ nào?"
"... Đáng yêu đến dị thường."
"A a a..." Tần Tố Khanh còn ai tán tỉnh thế bao giờ, mặt trực tiếp đỏ ửng lên.
"Đường Đường, ăn như hả, bình thường chuyện cùng đồng chí Cố cũng là kiểu ?"
Bỗng nhiên trong đầu cô xuất hiện một hình ảnh.
' Đồng chí Cố, xem thử xem mắt em gì ? '
'... Hả? Không gì cả. '
'Vậy cận thị ? '
'... Không. '
' Vậy tại chứ, rằng em thích . '
A a a...
Trong đầu tưởng tượng đoạn đối thoại của Đường Đường và yêu cô, Tần Tố Khanh kích động đến nỗi mặt đỏ hết cả lên.
Lâm Đường đầy đầu đều là dấu chấm hỏi,"Cậu ?"
Sao còn cuồng nhiệt hơn cả mấy trường hợp theo đuổi thần tượng mà cô thấy tư liệu, hình ảnh ở đời thế .
Thật đáng sợ!!
Toàn bộ thể của Tần Tố Khanh đều ghé giường, dùng hai cánh tay chống lấy mặt.
Đôi mắt sáng lấp lánh Lâm Đường.
"Đường Đường, và đồng chí Cố ở bên như thế nào?
Là chuyện yêu là đồng chí Cố ?"
Cô đối với quá trình yêu đương của bạn và đồng chí Cố tò mò đến chịu .