Trước đây thời gian để hỏi, bây giờ cùng ở trong một cái phòng, nếu còn hỏi nữa thì thật sự đáng tiếc.
Lâm Đường kinh ngạc,"Sao đột nhiên hỏi cái ?"
Tần Tố Khanh dùng ngón tay điểm điểm khuôn mặt, bên tai tràn một mạt đỏ ửng khả nghi.
"... Mình chỉ là tò mò chút thôi."
Kỳ thật là Phùng Tuệ đang tìm mai cho cô .
Cô đến gặp mặt trai .
Người nọ lớn lên cao gầy, diện mạo khôi ngô tuấn tú, học vấn , chuyện ôn hòa, việc giỏi giang.
Ấn tượng của cô đối với cũng khá .
TBC
Cô định cùng thử xem thế nào.
Trong lòng chút khẩn trương, cho nên xin thêm chút kinh nghiệm từ chỗ Lâm Đường.
Đây là đầu tiên cô yêu đương, tí kinh nghiệm gì!
Lâm Đường tin , : "Cứ thuận theo tự nhiên thôi, cảm thấy ở chung thoải mái liền ở bên !"
Ở trong mắt cô, cảm xúc của hai khi ở cạnh tăng lên, lớn hơn nhiều so với khi ở một , tình yêu như mới là đáng giá.
Tần Tố Khanh gật gật đầu tỏ vẻ tán đồng.
Cô cùng vị đồng chí nam ở cùng một chỗ cảm giác cũng thoải mái.
Còn chuyện thôi thì cứ thuận theo tự nhiên .
Lâm Đường thật sự mệt mỏi, một hồi ngủ quên mất.
Bên .
Cố Doanh Chu trong một tòa nhà trông khí phách.
Tòa nhà theo phong cách Tây Phương ba tầng, là một tòa riêng biệt.
Phía là một mảnh rừng trúc xanh nhỏ.
Lá xanh sum suê, tạo nên cảm giác lịch sự tao nhã.
Dì Nguyễn đang tưới hoa, thấy Cố Doanh Chu thần sắc liền trở nên vui vẻ.
"Doanh Chu trở về."
Chào hỏi , đồng thời buông xô nước trong tay xuống.
Dì Nguyễn tuổi quá nửa trăm vỗ hai cái đùi, chạy nhanh trong nhà.
Trong phòng, Nguyễn lão gia t.ử và Nguyễn lão thái thái đang chuyện với .
"... Chị Tuệ Quân, Doanh Chu đến."
Nguyễn lão thái thái lời , lập tức lên.
Còn kịp gì thấy cháu ngoại xách theo hành lý .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-842.html.]
"Doanh Chu mau qua đây, để bà ngoại xem nào."
Bà tiến lên xoa nắn cánh tay Cố Doanh Chu, lên xuống .
"Trông rắn chắc hơn ít, ăn gì ? Ta bảo thím Tú Anh cho cháu chút đồ ăn ngon nhé."
Thím Tú Anh mái tóc ngắn bạc một nửa, qua giỏi giang.
Nghe lời lão phu nhân , bà vội : " thế, Doanh Chu, cháu ăn cái gì? Đồ ăn trong nhà đều cả ."
Nguyễn gia là một gia tộc lâu đời nội tình thâm hậu, từng hầu đông đảo.
Sau khi dựng đất nước, đại đa đều rời .
Tú Anh khi giải phóng ở trong Nguyễn gia.
Nguyễn gia khi giải tán , thấy bà thích nào, tính tình thành thật phận liền giữ ở .
Bà là cũ trong Nguyễn gia, cũng là mấy em Cố Doanh Chu lớn lên.
Không đợi Cố Doanh Chu chuyện, Nguyễn lão gia t.ử mở miệng.
"Các để Doanh Chu nghỉ ngơi một chút, bôn ba đường dài, để nó tắm rửa một lát ."
Nguyễn lão phu nhân vội : "Xem , thấy Doanh Chu đầu óc liền vui vẻ đến mụ mị cả .
Doanh Chu, mau về phòng tắm rửa quần áo ."
Đã vài tháng gặp cháu ngoại, bà vui vẻ.
Nói xong, về phía Tú Anh.
"Tú Anh, phiền cô chút gì đó cho Doanh Chu ăn."
"Được, ngay đây." Tú Anh lập tức đến phòng bếp.
Cố Doanh Chu xác thật cả khó chịu, với ông ngoại bà ngoại một tiếng, liền xách theo hành lý lên lầu.
Nguyễn gia là dòng dõi thư hương, trong bộ Hải Thị xem là hiển hách.
Hai vợ chồng già Nguyễn gia ba trai hai gái.
Ngoại trừ cô con gái nhỏ nhất diễn viên, những khác đều nhiều công việc khác hẳn .
Bác cả bên chính trị, công tác tuyên truyền.
Bác hai là xưởng trưởng xưởng in ấn.
Bác ba bên Cục Đường Sắt.
Nguyễn Thư là đoàn trưởng của Đoàn Văn Công.
Tòa nhà mà Cố Doanh Chu tới chính là tổ trạch Nguyễn gia.
Ngôi nhà ba tầng lầu đương nhiên ít phòng.
Làm cháu ngoại mà hai cụ yêu mến nhất, nơi nhiên một phòng riêng của Cố Doanh Chu.
Nhà ở sạch sẽ sáng ngời, dụng cụ cần thiết đầy đủ hết.