Một phụ nữ trong thôn quan hệ với Cao Bình cũng mở miệng tán thành lời của Triệu Hoa Hồng: "Hoa Hồng sai chút nào hết! Nên dùng thái độ gì thì cứ dùng thái độ đó thôi. Mẹ Hiểu Tĩnh thể thả về thôn, thái độ của lãnh đạo là gì chúng hiểu ngay mà. cảm thấy cứ cư xử giống như là !"
Vương Tuyết Mai cũng lên tiếng tỏ vẻ đồng ý. Vài cá nhân đều như nên một đám cũng cảm thấy khá lý: "Cũng đúng, dù cũng là cùng một thôn hiểu tận gốc rễ, gì mà rối rắm."
Có thì thật lòng thật nghĩ như và cũng nghĩ giữ thể diện cho nhà họ Lâm, chung quy là kết quả cũng đều như hết. Mọi đều nhất trí quyết định sẽ cư xử y như .
Cũng vì lý do mà việc Trương Hồng Yến về thôn gợi lên một gợn sóng nào hết.
-
Hải Thị, khi nghỉ ngơi ở nhà khách một đêm thì đám Lâm Đường đều sống .
Cố Doanh Chu ở trong nhà của nên trình độ thoải mái càng cần , sáng sớm tỉnh dậy đồ ăn ngon chuẩn sẵn.
Điều kiện của nhà họ Nguyễn khá , hề thiếu lương thực. Cháu ngoại hiếm khi tới đây chơi nên đêm hôm qua Nguyễn lão gia t.ử mua một đống thứ về. Có gạo trắng, bột mì trắng, thịt heo, một con gà, một con cá, một rổ trứng gà đầy, ...
Nguyễn lão phu nhân thấy cháu ngoại xuống tầng thì cao giọng gọi Tú Anh trong phòng bếp: "Tú Anh, Doanh Chu xuống kìa, thể bày cơm !"
"Dạ, xong ngay đây ạ."
Nguyễn lão phu nhân từ ái Cố Doanh Chu, hỏi: "Doanh Chu , tối hôm qua ngủ ngon cháu?"
"Cũng ạ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-851.html.]
Nguyễn lão phu nhân cũng thèm để ý việc cháu ngoại chỉ trả lời vài chữ mà tiếp tục : "Cơm sáng sắp xong đấy. Hôm nay bà dặn thím Tú Anh của cháu món bánh bao chiên mà cháu thích ăn nhất , đợi lát nữa cháu nhớ ăn nhiều thêm mấy cái nhé!"
Thật nhà họ Nguyễn thường bánh bao chiên bởi vì món quá phí nguyên liệu, cần bột mì trắng, cần thịt heo, còn dùng cả dầu để chiên nữa. Ngon thì đúng là ngon thật, nhưng thực sự là quá phiền toái và cũng quá tốn kém. Thế nhưng, mỗi khi con cháu tới chơi thì trong nhà sẽ luôn món .
Lâu Cố Doanh Chu ăn bánh chiên nên đúng là khá thèm. Anh lên tiếng: "Dạ , cảm ơn bà ngoại."
Nghĩ đến việc bạn gái nhỏ của chắc hẳn là ăn thử món nên bèn mở miệng : "Đợi lát nữa cháu mang một phần ."
Vẻ mặt vẫn thản nhiên nhưng Nguyễn lão phu nhân nhạy cảm mà nhận thấy cái gì đó. Bà tìm tòi nghiên cứu hỏi: "... Cháu đây là?" Không nghĩ tới cái gì, đôi mắt vốn luôn ung dung bình thản của lão phu nhân bỗng nhiên sáng rực lên,"Không là bạn gái cháu cũng tới đây đấy chứ?!"
Dứt lời, bà vỗ tay bốp một cái: " đúng , nhất định là đúng ! Bà Đường Đường là cán bộ của xưởng dệt bông Cẩm Châu, là một cô gái bản lĩnh. Lần cô bé cũng tới tham gia hội chợ đúng ?!" Đôi mắt của Nguyễn lão phu nhân sáng ngời như ngọn đuốc, vẻ mặt tràn đầy ý mừng.
Nguyễn lão gia t.ử còn tâm tư nào mà nốt tin tức hàng ngày nữa. Ông khẽ meo meo điều chỉnh âm lượng thấp xuống dựng thẳng hai tai lên ngóng động tĩnh bên .
Cố Doanh Chu cũng phủ nhận mà gật đầu,"Vâng, Đường Đường cũng tới."
Vừa mới xong, Nguyễn lão gia t.ử bỗng nhiên nghiêm mặt , mang vẻ mặt ghét bỏ : "Làm loạn ! Con gái nhà tới tận Hải Thị mà cháu dẫn con bé về nhà chơi hả? Một cô gái nhỏ như cô bé ở một trong nhà khách mà cháu cũng yên tâm ?"
TBC
Cố Doanh Chu liếc mắt ông ngoại một cái, giọng điệu sâu kín hỏi: "Không là ngài đang tin tức ạ?"
Ặc... Gương mặt của Nguyễn lão gia t.ử cứng đờ, đúng lý hợp tình mà hỏi : "Ông nữa là chứ gì?"