Dứt lời, ông giơ tay tắt radio tiếp tục cứng rắn hỏi: "Đừng mà lảng sang chuyện khác, rốt cuộc là cháu nghĩ như thế nào?" Ánh mắt ông Cố Doanh Chu cứ như đang đám trai đểu chuyên lừa tình mấy cô gái nhỏ .
Nguyễn lão phu nhân bạn già của thì cũng hoài nghi sang cháu ngoại cứ như chuyện vô lương tâm nào đó .
Cố Doanh Chu: "..."
Anh nhéo nhéo giữa lông mày, mở miệng giải thích,"Tuổi của Đường Đường vẫn còn nhỏ nên cảm thấy bây giờ mà tới nhà thì cho lắm, cô định chờ khi nào qua sinh nhật thì tìm cơ hội tới hỏi thăm ông bà ."
Nguyễn lão phu nhân lời giải thích thì mặt tủm tỉm, trông càng thêm ôn hòa hơn,"Cô gái nhỏ suy nghĩ chu đáo, nhưng mà cô bé cũng nhiều cơ hội để tới đây !"
Ngoài miệng xong, bà vội dậy về phía phòng bếp mà dặn dò: "Tú Anh, gói riêng mấy cái bánh bao chiên, một cái bánh chưng nhé. , còn cháo và đồ ăn kèm nữa, mỗi thứ đều gói một phần nhé."
Nguyễn lão phu nhân tươi vui vẻ, rõ ràng là tâm tình vô cùng . Không đợi Tú Anh hỏi gì, bà tiếp tục : "Bạn gái của Doanh Chu cũng tới Hải Thị, cô chuẩn để lát nữa Doanh Chu mang qua cho cô bé." Thức ăn thì đương nhiên là bên ngoài cũng , nhưng tâm ý như nhà tự chuẩn ?!
Ánh mắt của Tú Anh sáng lên,"Bạn gái của Doanh Chu cũng tới tham gia cái hội chợ gì đúng ạ! Lão phu nhân, bây giờ sẽ chuẩn ngay."
Nói xong lời , bà nhanh nhẹn lấy một hộp cơm sạch sẽ ,"Bánh bao chiên lấy vội vì nếu để lâu thì mặt ngoài sẽ xốp giòn nữa, còn bánh chưng thì sẽ luôn, đợi Doanh Chu ăn xong thì cũng kịp."
Cả đời Nguyễn lão phu nhân hề nhọc lòng về việc bếp núc. Khi sinh bà đại tiểu thư nhà giàu, gả cho môn đăng hộ đối nên từng chịu khổ sở ao giờ. Ra cửa xe đưa đón, nấu cơm giặt giũ giúp việc , con cháu trong nhà thì lo lắng, ... chiến thắng trong cuộc sống chính là như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-852.html.]
Tú Anh ở nhà họ Nguyễn vài thập niên, dù trong gia đình nhưng ngang ngửa , Nguyễn lão phu nhân thực sự luôn yên tâm về bà,"Cô việc thì yên tâm ."
Khi cả nhà bắt đầu ăn cơm, Cô Doanh Chu cảm thấy rõ ràng rằn ánh mắt bà ngoại luôn chứa đựng ý thúc giục. Sao cơ chứ!
Cuối cùng, Nguyễn lão gia t.ử là đầu tiên nhịn nổi mà lên tiếng: "Ăn xong thì mau xách theo đồ ăn nhanh lên !"
Cố Doanh Chu: "?!"
Nguyễn lão phu nhân ý tứ mà kéo kéo cánh tay chồng , liếc mắt ông một cái : "Trong lòng Doanh Chu hiểu rõ mà, nó thể quan tâm tới bạn gái của ?"
TBC
Cố Doanh Chu: "..." Sao thể hiểu là ông ngoại bà ngoại đang một diễn vai còn một diễn vai phản diện để đuổi khéo khỏi nhà cơ chứ?
Anh bất đắc dĩ : "Đường Đường xe lâu nên khá mệt mỏi, chắc hẳn là sẽ ngủ nhiều hơn ngày một chút." Với sự hiểu của với cô gái nhỏ thì chắc là ít nhất sẽ ngủ đến gần giờ. Bây giờ vẫn còn đến bảy giờ nữa, gấp cái gì?
Nguyễn lão phu nhân trợn trắng mắt nhưng cảm thấy như ưu nhã chút nào, lông mày vốn nhướng lên nhanh ch.óng hạ xuống,"Cháu chẳng hiểu gì hết! Đây là đầu tiên Đường Đường tới Hải Thị, trời xa đất lạ, ở trong chỗ như nhà khách thì thoải mái như ở nhà , nhất định cô bé sẽ dậy sớm." Tính tình của bà và lão Nguyễn đều thỏa đáng, cái tính nết thẳng tuột như cây bạch dương của Doanh Chu chắc chắn là di truyền từ nhà lão Cố!
Cố Doanh Chu vẫn thong thả ung dung mà ăn phần của , lời nghĩa chính nghiêm từ cực kỳ lý của bà ngoại mà chút dở dở . Ông bà ngoại còn gặp mặt Đường Đường, lòng thiên vị bao che ở ?!