Tú Anh vẫn luôn về phía bàn ăn bên , thấy lên thì vội xách hộp cơm khỏi phòng bếp. Bà nhiệt tình : "Đồ ăn chuẩn xong xuôi , nếu Lâm đồng chí thích thì tới thím sẽ tiếp."
Cố Doanh Chu: "Làm phiền thím ạ!" Nói xong, gật gật đầu chào ba mới đạp xe đạp mất.
Nguyễn lão phu nhân theo bóng dáng của Cố Doanh Chu một lúc lâu mới thu hồi tầm mắt, hỏi: "Lão Nguyễn, ông thấy thế nào?"
Nguyễn lão gia t.ử cho rằng bà đang hỏi về cái của đối với cô bé Lâm Đường nên vội : "Khá đấy." Tuy từng thấy mặt nào nhưng bọn họ rõ cô bé là kiểu như thế nào, là một cô gái khéo léo hiểu chuyện và giỏi vun đắp gia đình!
Nguyễn lão phu nhân khinh bỉ liếc mắt ông,"Ai như hả? Ý là hiếm lắm bạn gái của Doanh Chu mới cơ hội tới Hải Thị một chuyến, chúng thực sự gì ?"
Giọng của bà chứa đựng sự dụ dỗ: "Chẳng lẽ ông thấy Đường Đường một ? Đây chính là cơ hội duy nhất để ông thấy bạn gái của Doanh Chu lão Cố đấy, ông thực sự để lỡ mất cơ hội ? Dù chăng nữa thì chúng cũng chỉ là ông bà bên ngoại của Doanh Chu thôi..."
Lời còn hết thì m.ô.n.g lão gia t.ử như điện giật, bỗng chốc lên.
Đáy mắt Nguyễn lão phu nhân toát ý , giọng điệu tràn ngập vẻ đắc ý: "Ông dậy gì thế?" Bà ngay là bạn già sẽ nhịn mà, ha ha ha!
Thân thể của Nguyễn lão gia t.ử cứng , hầm hừ : " tìm vé tham gia buổi triển lãm ." Sau đó nhanh ch.óng trốn trong thư phòng.
"Ha ha ha ha..." Nguyễn lão phu nhân vui vẻ ầm lên với Tú Anh: "Tú Anh, cô thấy , ông tự vả mặt ! Trước đó còn ghét bỏ đống vé tham gia triển lãm mà mấy đứa nhỏ lão đại đưa tới, lúc cuống lên tìm..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-854.html.]
Tú Anh: "..." Lão phu nhân , ngài nhớ đó là chồng ? Cười vui sướng như , thực sự sợ sẽ khiến cho lão gia t.ử tức giận ?
Lúc Cố Doanh Chu vẫn còn mấy ngày hai vợ chồng già sẽ mang đến cho một ' bất ngờ ' lớn đến thế nào, hiện tại vẫn đang một tay giữ đầu xe còn một tay xách hộp cơm, nhanh ch.óng dừng ở cửa nhà khách. Khóa kỹ xe đạp xong, nhấc mắt lên thì thấy đám Kinh Vĩ.
TBC
"Kinh Vĩ!" Cố Doanh Chu hô to một tiếng.
Kinh Vĩ liếc mắt hộp cơm tay một cái, lập tức hiểu ngay: "Lão đại, chị dâu và Tần đồng chí tới tiệm cơm , mới xong."
"Ừm, ." Cố Doanh Chu xong thì nhanh ch.óng xoay rời , chân dài nên đường nhanh như gió .
Hai Lâm Đường và Tần Tố Khanh tới cửa tiệm cơm thì Cố Doanh Chu chạy tới nơi,"Đường Đường!"
Lâm Đường thấy giọng quen thuộc thì đầu , khuôn mặt nhỏ xinh nở nụ thật tươi: "Chu..."
Ý thức bên cạnh vẫn còn khác, cô lập tức nuốt xuống cách xưng hộ mật tới bên miệng nghiêm trang chào hỏi: "Cố đồng chí, tới sớm , ăn gì ?" Nói xong, thấy hộp cơm tay đàn ông nên cô hỏi: "Đây là?"
Khóe miệng của Cố Doanh Chu cong lên, đáp: "Người lớn trong nhà bảo mang tới cho em, em nếm thử ?"
Tần Tố Khanh chua thành một cây chanh trong nháy mắt, cảm thấy nên chạy luôn trong tiệm cơm chứ nên ở bóng đèn nữa. Cô kéo kéo tay Lâm Đường, : "Đường Đường, lớn tặng cho thì nên từ chối . Cố đồng chí mang đến thì cứ nhận lấy , đây!" Nói xong, cô lập tức xoay chạy vèo tiệm cơm.