Trọng Sinh Thập Niên 70: Cô Vợ Nhỏ Cá Tính - Chương 372
Cập nhật lúc: 2025-12-27 15:33:29
Lượt xem: 21
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5EIsp3Qa
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chu Thời Huân tập trung bộ sự chú ý việc Thịnh An Ninh bắt nạt, khỏi lật đối diện với Thịnh An Ninh, đưa tay nắm lấy tay nàng: "Ai bắt nạt em?"
Thịnh An Ninh bật khanh khách: "Không ai dám bắt nạt , ở nhà bố và Chu Triều Dương ở đây, cũng ai dám bắt nạt . chỉ , ở nhà thì lòng vững vàng, cảm thấy an ."
Nói , cô vui vẻ lăn dậy, sấp n.g.ự.c Chu Thời Huân, đưa tay chọc chọc má , dùng ngón tay sờ sờ vết sẹo lông mày và khóe mắt .
Đầu ngón tay lạnh lướt qua, khiến Chu Thời Huân nhịn hô hấp nặng hơn mấy phần, dùng sức ôm lấy eo Thịnh An Ninh...
Xa cách lâu lắm, nhưng sự ăn ý vẫn như cũ, những va chạm mang theo ấm tinh tế.
Thịnh An Ninh dám lên tiếng, sợ đ.á.n.h thức ba đứa nhỏ bên cạnh, cái cảm giác lén lút , mang theo một cỗ kích thích cấm kỵ.
Chu Thời Huân bỗng chốc cảm thấy bên chân một trận nóng bỏng, dừng động tác, do dự một chút Thịnh An Ninh: "Đứa nhỏ đái dầm ."
Thịnh An Ninh đỡ trán rộ lên, cô quên mất xi tè cho con khi ngủ, nửa đêm còn xi tè cho con thêm một nữa.
Hai vội vàng dậy, dời Chu Chu , phát hiện Mặc Mặc và An An cũng đái dầm từ lúc nào, chỉ là bởi vì tối qua chơi quá điên, mệt đến mức ngủ quá say, cho nên khi tè cũng phản ứng.
Thịnh An Ninh và Chu Thời Huân hai luống cuống tay chân ga trải giường chăn đệm, quần áo cho ba đứa nhỏ ngủ say như heo con, đợi đến khi xuống cũng chẳng còn bất kỳ ý nghĩ nào nữa.
Ngẫm , Thịnh An Ninh nhịn vui vẻ: "Ba tiểu phá hoại."
Lòng Chu Thời Huân bỗng chốc đặc biệt vững vàng, đưa tay nắm lấy tay Thịnh An Ninh, an tâm ít.
Sáng sớm ngày hôm , Thịnh An Ninh nghĩ đến việc còn học, liền chút xin nghỉ, nhưng vẫn đến trường xem bố hôm nay tàu hỏa đến .
Chỉ thể bò dậy Chu Thời Huân ôm An An vụng về quần áo cho con, nắm tay nhỏ bé của An An cũng dám dùng sức, nha đầu nhỏ trời sinh thần lực, mỗi mặc quần áo đều phản kháng, lúc càng giãy giụa chịu mặc quần áo.
Mặc Mặc và Chu Chu xếp hàng ở một bên chờ bố mặc quần áo cho.
Thịnh An Ninh cứ , ròng rã năm phút, Chu Thời Huân ngay cả một cái tay áo cũng mặc cho An An, cô qua ôm lấy An An: "Anh dùng chút sức đấy, hơn nữa An An sức lực khá lớn, còn nghịch ngợm, nếu dùng sức, căn bản đừng hòng mặc quần áo cho con bé."
Chu Thời Huân cũng cảm thấy sức lực của An An chút lớn, cũng kinh nghiệm, cũng đứa nhỏ lớn như , sức lực lớn như thế rốt cuộc bình thường bình thường.
Nhìn Thịnh An Ninh nhanh nhẹn mặc xong chiếc áo len nhỏ cho An An, thử mặc cho Chu Chu.
Hai em nhỏ liền phối hợp nhiều, mặc quần áo khanh khách, lộ hàm răng nhỏ trắng tinh, cũng bọn đang vui vẻ cái gì, bất quá dáng vẻ vui vẻ của bọn , cũng nhịn theo.
Chu Thời Huân mặc quần áo xong cho Mặc Mặc, học theo dáng vẻ của Thịnh An Ninh, chỉnh vạt áo và tay áo cho con, mới với Thịnh An Ninh một việc: "Lần trở về, còn dẫn về một , đang ở tại nhà khách, là em gái của chiến hữu Phùng Đại Xương."
Tay Thịnh An Ninh đang mặc quần cho An An dừng một chút, đột nhiên liền nhớ tới giấc mơ kỳ diệu rõ ràng của , trong mơ Chu Thời Huân dẫn một nữ nhân về nhà.
Hiện tại duy nhất bất đồng với trong mơ là, Chu Thời Huân mất trí nhớ, nhưng thật sự dẫn một nữ nhân trở về.
Cô đầu trợn mắt Chu Thời Huân, chờ tiếp.
Chu Thời Huân rõ mới một câu mở đầu, tại Thịnh An Ninh như thể đang đối mặt với đại địch, ánh mắt , khiến hiểu chút hoảng sợ: "Phùng Đại Xương cũng là Kinh thị, em gái là một nữ y tá quân y, cùng mang di vật của Phùng Đại Xương trở về, bữa sáng cùng em gái về nhà một chuyến."
Trong đầu Thịnh An Ninh bắt đầu bay loạn đủ loại tình tiết cẩu huyết. Không ít phim truyền hình và tiểu thuyết đều những tình tiết cẩu huyết kiểu : cuối cùng chăm sóc em gái và bố của chiến hữu, cô em gái đó sẽ thích bạn của trai .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-thap-nien-70-co-vo-nho-ca-tinh/chuong-372.html.]
Mặc kệ lễ nghĩa liêm sỉ gì, cứ thích .
Chu Thời Huân thấy Thịnh An Ninh gì, mím khóe môi: “Điều nghĩ là nếu cô thời gian thì cùng . quá ăn , cũng an ủi già, cho nên phiền cô.”
Anh với Thịnh An Ninh, cũng chỉ là ý tứ đơn giản .
Anh thể tưởng tượng bố Phùng Đại Xương sẽ đau buồn và thương tâm đến nhường nào khi con trai còn nữa. Chỉ là vụng về nhất, an ủi khác, chỉ thể trơ mắt hai già đau lòng thương tâm, cho nên mới nghĩ đến việc nhờ Thịnh An Ninh cùng .
Thịnh An Ninh từ chối, nhưng lời đến bên miệng nuốt xuống. Cô xem em gái Phùng Đại Xương giống phụ nữ cô mơ thấy trong mộng .
Cô đột nhiên thở dài một : “ còn tưởng chuyện gì cơ. Vậy thì sẽ bảo Chu Triều Dương đến trường chúng một chuyến, giúp xin nghỉ phép, chúng cùng xem . Em gái chiến hữu của bao tuổi ?”
Câu hỏi tùy ý, Chu Thời Huân cũng suy nghĩ nhiều, cố gắng nghĩ một chút: “Không rõ lắm, lẽ hai mươi tư, hai mươi lăm tuổi?”
Thịnh An Ninh trong lòng cả kinh, tuổi tác khớp với phụ nữ trong mộng: “Cô là y tá, cứu ?”
Chu Thời Huân khó hiểu lắc đầu: “Không .”
Miệng vết thương , việc t.h.u.ố.c đều do đồng đội đến .
Thịnh An Ninh thở phào một , điểm chút chênh lệch so với trong mộng, vẫn là xem .
“Được, chúng một hồi ăn cơm xong sẽ qua, bây giờ ôm con xuống .”
Dưới lầu, Chung Văn Thanh và chờ sẵn. Đợi Thịnh An Ninh và Chu Thời Huân ôm con xuống, họ liền nhanh ch.óng qua bế ba đứa trẻ: “Ba đứa nhóc nghịch ngợm, ầm ĩ ?”
Thịnh An Ninh : “ , tối qua đái dầm, còn là ba đứa cùng đái dầm.”
An An bất mãn khi bà nội bế, bé vặn vẹo cái nhỏ bé tìm Chu Thời Huân, vỗ tay nhỏ bé: “Ba ba, bế, ba ba bế.”
Chung Văn Thanh , nhéo cái mũi nhỏ của An An: “Nha đầu nhỏ, nhớ đây là bố ? Có bố ngay cả bà nội cũng cần nữa?”
An An dùng sức giãy giụa, Chung Văn Thanh chút ôm , vội vàng đưa cho Chu Thời Huân.
Nha đầu nhỏ lập tức biến thành một cái mặt dây chuyền nhỏ bố, ai bế cũng chịu. Ngay cả khi ăn xong bữa sáng, Chu Thời Huân và Thịnh An Ninh cửa, An An cũng rầm rì đòi theo.
Thịnh An Ninh quen với việc An An mỗi sáng trình diễn một màn biệt ly, chỉ cần lớn , bé cũng sẽ nữa.
Chu Thời Huân , thấy đôi mắt như quả nho đen của con gái ngấn nước, cái miệng nhỏ nhắn mím mím sắp , thập phần nỡ, hỏi Thịnh An Ninh: “Hay là dẫn An An cùng ?”
Thịnh An Ninh cảm thấy lắm, dù chuyện cần khá nghiêm túc, còn mang theo chút bi thương, dẫn theo đứa nhỏ tiện: “Không , chúng , dù con bé cũng đuổi kịp, một hồi là .”
Chu Thời Huân theo Thịnh An Ninh khỏi cửa lớn, vẫn thể thấy tiếng xé ruột xé gan của An An, gọi bố, khiến bước chân chần chừ: “Có khi nào con bé hỏng mất ?”
Thịnh An Ninh thấy Chu Thời Huân ý định xoay trở về, cô kéo tay áo : “Chúng nhanh về nhanh, nếu về dỗ con bé, hôm nay đừng hòng nữa.”
--------------------