Trọng Sinh Thập Niên 80 Vươn Lên Làm Giàu - Chương 280: Đặt Hàng Lần Nữa

Cập nhật lúc: 2026-04-10 01:00:46
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chuyện bất kể là ai cũng thích , tất nhiên, tiền bán quần áo chắc chắn nhiều bằng hải sản, đều là tờ một đồng. Đếm xong mắt Hoàng Tố Trân híp thành một đường chỉ: "Ba tụi nhỏ, tối nay bán hơn ba trăm đấy! Trừ tiền vốn cũng mấy chục đồng tiền lãi."

 

Thấy bà như , Trương Vĩnh Thắng trực tiếp bật : "Sao cảm giác em cầm những đồng tiền còn vui hơn xem sổ tiết kiệm thế?"

 

"Cái là thật sự em thấy sờ , cái em hiểu !" Dáng vẻ lý lẽ hùng hồn của Hoàng Tố Trân hai ba con đều bật .

 

Hôm nay tuy mệt, nhưng họ cũng coi như là khởi đầu thuận lợi . Hải sản tạm thời lấy hàng, ngày mai trực tiếp bán quần áo cửa nhà, nhân tiện tìm mặt bằng, từ từ chắc chắn thể cho cuộc sống khá lên.

 

Trương Vĩnh Thắng khi nhắm mắt thầm cổ vũ bản trong lòng.

 

Cùng lúc đó, nhà bếp của Khách sạn lớn Đằng Vân vẫn đang hoạt động hết công suất, hơn mười một giờ , buôn bán bùng nổ thế cũng chẳng ai sánh bằng.

 

Trong một phòng bao cao cấp, Quách Diệu Thành đang tiếp đãi một nhân vật lớn từ Thủ đô đến. Họ là chuyến bay tám giờ tối đến tỉnh Cám, đón về thành phố hơn mười giờ , bàn tiệc chính là đặc biệt chuẩn cho họ.

 

Lão sành ăn, nhân vật lớn lẫy lừng trong giới đồ cổ Phan Nho Sinh về phía Thái đẩu giới khảo cổ học Thạch Sùng Hiên bên cạnh, nhỏ giọng lầm bầm: "Nói đấy, chỉ cùng các ông đến ăn cơm thôi, những chuyện khác quản ."

 

Thạch Sùng Hiên liếc xéo ông một cái, hừ lạnh: "Cũng , đến lúc đó phát hiện đồ gì ông cũng đừng như ruồi bọ mà bám lấy."

 

"Đợi ông thật sự đào đồ hẵng ." Phan Nho Sinh kiêu ngạo hất cằm, chút ghét bỏ : "Nơi xác định là khách sạn nhất tỉnh Cám ? Sao cứ thấy cũng chỉ đến thế thôi nhỉ!"

 

"Ông tưởng đây là Thủ đô ? Giờ đồ ăn là lắm , còn kén cá chọn canh." Thạch Sùng Hiên chướng mắt cái vẻ nghèo mà còn vẻ của Phan Nho Sinh, chuyện cũng âm dương quái khí.

 

Phan Nho Sinh chịu: "Này! Cái ông cứ như hòn đá trong hố xí thế, thối cứng! cùng ông nữa!"

 

" còn thèm cùng ông chứ!" Thạch Sùng Hiên cũng giở tính trẻ con.

 

Phạm Kim Thạch với tư cách là chủ nhà bất đắc dĩ, lau mồ hôi lạnh trán, vội vàng qua hòa giải: "Hai vị hai vị, hai vị đều bớt giận , bảo giám đốc Quách dọn lên những món ngon nhất của khách sạn họ cho hai vị , ăn no mới sức nghỉ ngơi, ngày mai chúng còn họp bàn bạc nữa!"

 

Nể mặt Phạm Kim Thạch, Thạch Sùng Hiên và Phan Nho Sinh đều tắt lửa, nhưng hai vẫn mắt, ai cũng thèm để ý đến ai.

 

Quách Diệu Thành vội vàng xuống nhà bếp giục một chút, nhanh các món ăn lượt dọn lên. Những món đặc sản địa phương đó như Đầu cá mè tưới nước sốt trắng, Thịt chưng thính, Thịt lạp xưởng xào vân vân, đều gì lạ lẫm, dù cũng là đặc sản địa phương. Ngược những món hải sản đó khiến mấy vị nhân vật lớn hẹn mà cùng trừng lớn mắt.

 

Phan Nho Sinh tò mò hỏi: "Giám đốc Quách, hải sản của các từ ? Lại còn mực ống, cá đù vàng và cá tráp đen nữa, đơn giản !"

 

Ông nhắc đến bào ngư và hải sâm, theo ông thấy hai thứ chắc chắn là đồ khô ngâm nở, bên tự nhiên thể ăn .

 

Quách Diệu Thành cung kính : "Ông Phan quá khen , những hải sản của chúng đều vận chuyển từ thành phố ven biển đến, bộ đều là hải sản tươi sống, khi cho nồi đều còn nhảy nhót tưng bừng, mời các vị thưởng thức."

 

Phan Nho Sinh khách sáo gắp một miếng hải sâm, với cái lưỡi của một lão sành ăn như ông , là hải sâm khô tươi sống nếm một cái là ngay.

 

Mọi đều chằm chằm ông .

 

Phan Nho Sinh nhai kỹ vài cái mới nuốt xuống, ngạc nhiên về phía Quách Diệu Thành: "Thật sự là hải sâm tươi ! Không tồi tồi, ở Cám Châu thể ăn hải sản tươi ngon thế cũng coi như hiếm ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-thap-nien-80-vuon-len-lam-giau/chuong-280-dat-hang-lan-nua.html.]

 

Mọi , nhao nhao cầm đũa lên, Thạch Sùng Hiên cũng buông bỏ sự rụt rè, lúc còn gì quan trọng hơn việc lấp đầy bụng chứ.

 

Quách Diệu Thành thấy ăn uống vui vẻ, trong mắt cũng ý . Chỉ cần truyền chuyện tối nay ngoài, tin rằng hải sản trong tiệm ngày mai nhất định sẽ cung đủ cầu, mau ch.óng tìm Trương Vĩnh Thắng đặt lô hàng tiếp theo.

 

Sáng sớm hôm , phố cổ thật sự náo nhiệt vô cùng, cả nhà suýt nữa ngay cả đầu ngõ cũng , bày sạp càng cực kỳ gian nan. Hoàng Tố Trân vất vả lắm mới tìm một chỗ, đều dám , sợ cướp mất.

 

Trương Vĩnh Thắng thấy , lập tức : "Anh lấy hàng, hai con ở đây trông chỗ."

 

Trương Vĩnh Thắng bao lâu, thật sự gánh đòn gánh qua bày, nhưng thấy hai con Hoàng Tố Trân, đối phương khựng , đành tiếp tục về phía tìm chỗ.

 

Chỗ bày sạp ở chợ hẹp, họ cũng cách nào bán quá nhiều quần áo, chỉ thể treo vài bộ . Không bao lâu sạp vây kín hỏi giá, lúc dẫn đến giao thông tê liệt, khác đều qua .

 

Trong tình huống , quần áo chắc chắn lo ế.

 

Hai vợ chồng Liễu Đại Nghĩa tự nhiên cũng chuyện , còn đặc biệt chạy tới giúp đỡ, tới chín giờ sáng, họ dọn sạp.

 

Trương Vĩnh Thắng lau mồ hôi, với Liễu Đại Nghĩa: "Mấy ngày nay may nhờ các giúp đỡ, trưa nay chủ, mời các đến nhà ăn bữa cơm rau dưa, Liễu và chị dâu từ chối đấy."

 

Nói còn giục Hoàng Tố Trân mua thức ăn.

 

Liễu Đại Nghĩa ha hả, cũng từ chối.

 

Nhân lúc trời còn sớm, hai hỏi thăm tình hình mặt bằng. Trải qua một ngày thử nghiệm hôm qua, Trương Vĩnh Thắng cần mặt bằng như thế nào. Hiện tại xem , con phố cổ tuy náo nhiệt, nhưng mặt bằng thích hợp, hơn nữa đều cho thuê. Ngược bên cạnh một con đường lớn khác giao cắt với phố cổ vài cửa tiệm sẵn sàng cho thuê, hơn nữa bên náo nhiệt bằng con phố chính , tiền thuê cũng rẻ, bốn mươi mét vuông một tháng là năm mươi đồng.

 

Trương Vĩnh Thắng thuê hai cửa tiệm liền , định một gian bán quần áo, một gian bán hải sản.

 

Liễu Đại Nghĩa hôm qua Trương Vĩnh Thắng kiếm bao nhiêu, thấy tay hào phóng như , nhịn lo lắng : "Anh Trương, theo thấy thuê một gian là đủ , hai gian tốn tiền quá, lỡ kiếm tiền thì ?"

 

Trương Vĩnh Thắng hiểu Liễu Đại Nghĩa ý , liền giải thích: "Anh Liễu, cũng hết cách, bán hải sản là nước, quần áo sợ nước, nếu để chung một chỗ bán chắc chắn mà!"

 

Liễu Đại Nghĩa lắc đầu, thở dài: "Tuy đạo lý là như , nhưng vẫn quá mạo hiểm!"

 

Tuy tán thành, nhưng đây dù cũng là chuyện nhà họ Trương, Liễu Đại Nghĩa cũng tiện thêm gì.

 

Thuê tiệm xong còn dọn dẹp đơn giản một chút, ít nhất giá treo quần áo , còn quầy hàng phòng thử đồ cũng một cái, tiệm hải sản cần kệ để hàng, còn ít chậu nước, xong xuôi linh tinh cũng mất hai ngày.

 

Lúc đang bận rộn tối tăm mặt mũi thì Quách Diệu Thành tìm đến.

 

Nhìn thấy Trương Vĩnh Thắng như thấy thỏi vàng , vội vàng tiến lên đón tiệm, gượng : "Giám đốc Quách đừng để bụng, cửa tiệm của vẫn dọn dẹp xong, ngài tạm bợ một chút."

 

Quách Diệu Thành xua tay: "Không , đến uống , là đến đòi hàng của . Lô hải sản hôm qua đặt hết , cùng lắm chỉ thể chống đỡ hai ngày, bên mau ch.óng giúp điều hàng, ngoài những thứ chúng còn hàng gì đắt tiền đều cho một ít, tiền thành vấn đề."

 

 

Loading...