Trọng Sinh Thập Niên 80 Vươn Lên Làm Giàu - Chương 324: Quyết Định Của Diệp Thiên Ái
Cập nhật lúc: 2026-04-11 00:04:30
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lâm Lệ Thanh xong đại khái hiểu ý của nhà họ Diêm.
Cô suy nghĩ một chút, : "Thực cũng cần lo lắng nhiều như , thứ nhất Tiểu Phi phát triển ở tỉnh Tô, dù cũng là bát cơm sắt, nếu gì bất trắc, ít nhất đến lúc nghỉ hưu mới về, đến lúc đó cặp vợ chồng cực phẩm nhà họ Diệp còn sống là chuyện khác, diện mạo của Thiên Ái chắc chắn cũng sẽ đổi lớn, cho dù gặp chỉ cần c.ắ.n c.h.ế.t nhận, bọn họ còn thể gì ?
Cháu thấy chuyện của Tiểu Phi và Thiên Ái vẫn xem bản bọn họ, chỉ cần tự bọn họ bằng lòng là ."
"Thế còn công việc của cô Diệp thì ?" Chu Thủy Chi bức thiết : "Bác cô Diệp đang dạy học ở thành phố, cô kết hôn với thằng Phi nhà thì công việc tính ?"
"Chuyện ..." Lâm Lệ Thanh nhíu mày, chút chần chừ: "Đến lúc đó hỏi xem đơn vị của Tiểu Phi sắp xếp công việc cho nhà , thật sự thì cũng thể đến cửa hàng trưởng ở chi nhánh của cháu và Kiến Quốc. Chúng cháu dự định mở chi nhánh cửa hàng d.ư.ợ.c mỹ phẩm ở các tỉnh quốc, bên tỉnh Tô vẫn mở, nếu Thiên Ái đồng ý, cháu sẽ giao cho em một cửa hàng, để em quản lý."
"Em đồng ý." Diệp Thiên Ái từ lúc nào bưng nước tới, khuôn mặt xinh tràn đầy sự kiên nghị.
Chu Thủy Chi mà trong lòng khá khó chịu, nhịn khuyên: "Cô gái , cháu bây giờ là giáo viên đấy, bát cơm sắt! Bao nhiêu cầu , bỏ là bỏ ?"
Diệp Thiên Ái suy nghĩ nhanh, mỉm : "Bác gái, cháu đều nghĩ như , nhưng theo cháu thấy, bưng bát cơm sắt thì cũng gia cảnh chống đỡ đúng ạ? Nếu hẹn hò với Tiểu Phi, cháu chắc chắn sẽ dễ dàng từ bỏ công việc , nhưng nếu lựa chọn giữa công việc và Tiểu Phi, sự lựa chọn của cháu chỉ thể là Tiểu Phi."
"Tại ? Theo chị thời gian hai đứa quen dài." Lâm Lệ Thanh chút kinh ngạc hỏi sự nghi hoặc trong lòng.
Trong mắt Diệp Thiên Ái dâng lên chút lệ, rũ mắt : "Bởi vì Diêm Phi đối xử với em, em tin tưởng nhân phẩm của , cũng tin tưởng là thể cùng em hết quãng đời còn ."
Lâm Lệ Thanh trong lòng thầm một câu "Con bé ngốc", sang Chu Thủy Chi, chậm rãi : "Thím, chuyện thím thấy thế nào."
Chu Thủy Chi bất đắc dĩ, gọi Diêm Phi , hồi lâu mới : "Chuyện của chúng nó để chúng nó tự quyết định, chỉ cần hai đứa đều đừng hối hận là ."
Bà còn thể gì nữa, Diệp Thiên Ái vì Diêm Phi mà thể từ bỏ cả bát cơm sắt, hy sinh lớn như , lời phản đối bà cũng thốt .
Diêm Tây Châu từ đầu đến cuối lên tiếng, coi như mặc nhận.
Diệp Thiên Ái vô cùng ơn, một bên lặng lẽ lau nước mắt.
Chu Thủy Chi cũng thấy khó chịu, khuyên nhủ: "Không việc gì quan trọng thì mau ch.óng rời , thành phố Bạch Thủy lớn lớn, nhỏ nhỏ, đừng đột nhiên đụng quen, đến lúc đó rắc rối."
"Mẹ, yên tâm, con chỉ cùng Thiên Ái về thăm ba thôi, ngày mai sẽ ." Diêm Phi thấy ba phản đối, vui mừng suýt nữa thì bế bổng Diệp Thiên Ái lên xoay vòng vòng.
Lâm Quốc Nghiệp buồn bực tột độ, khăng khăng kéo Diêm Phi lên lầu tiếp tục lý luận.
Diệp Thiên Ái cũng tự giác về phòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-thap-nien-80-vuon-len-lam-giau/chuong-324-quyet-dinh-cua-diep-thien-ai.html.]
Bọn họ , Chu Thủy Chi lập tức sán đến mặt Lâm Lệ Thanh, sốt sắng hỏi: "Lệ Thanh , để cô Diệp mở cửa hàng ? Có hụt hẫng gì , lỡ như cô đổi ý thì ?"
Nói , bà vẫn xót xa cho cái bát cơm sắt.
Lâm Lệ Thanh nhịn phì : "Thím, cháu với thím, Thiên Ái giáo viên chắc chắn là , tiền nhiều việc ít nghỉ ngơi nhiều, còn lương hưu, nhưng đến cửa hàng của cháu cửa hàng trưởng cũng tệ, mặc dù nhàn rỗi bằng giáo viên, thậm chí thể là bận, nhưng tiền lương cháu tuyệt đối trả thiếu.
Giống như cửa hàng trưởng của tiệm chụp ảnh ở Thủ đô, lương một tháng là hơn một trăm, tiền thưởng cuối năm nhận hơn tám trăm, phúc lợi cần thiếu thứ gì, tiền lương cũng chỉ ngày càng nhiều hơn, chỉ cần đủ năng lực, còn sợ ngóc đầu lên ?
Thím xem nhé! Tiểu Phi việc trong biên chế, bên ngoài còn sự nghiệp riêng, Thiên Ái ngoài cửa hàng trưởng, còn thể giúp Tiểu Phi quán xuyến chuyện ăn, một công đôi việc. Đương nhiên, nếu em vẫn tiếp tục giáo viên thì cũng , cùng lắm là đến tỉnh Tô bên đó thi , tóm lối thoát nhiều, thím cần bận tâm."
Chu Thủy Chi hiểu những vòng vo , Lâm Lệ Thanh xong, tảng đá treo lơ lửng trong lòng cuối cùng cũng thể từ từ hạ xuống, mặt cũng nụ : "Không vấn đề gì là vấn đề gì là ... Nếu như thì thím quản nữa, đợi chúng nó bàn bạc xong chuyện kết hôn chúng lộ diện một cái là ."
Vốn dĩ ở quê bọn họ kết hôn cũng đơn giản, nhớ năm xưa Diêm Trung cưới Vưu Xảo Phượng cũng chỉ là ba hai bên gặp mặt một , bàn bạc chuyện của hồi môn và sính lễ, khi trao đổi lễ vật xong chọn ngày lành tháng rước cô dâu cửa, bà con lối xóm ăn bữa cơm đơn giản là xong.
Đến thành phố Bạch Thủy chắc chắn thể theo phong tục ở quê, quy củ bên thế nào bọn họ cũng nắm chắc, cộng thêm cảnh của Diệp Thiên Ái đặc biệt, càng thể tổ chức linh đình, chi bằng buông tay để hai trẻ tự xoay xở, bọn họ cũng đỡ lo.
Lâm Lệ Thanh vỗ tay : "Vẫn là thím nghĩ thoáng, thế , cháu sẽ mở cửa hàng ở tỉnh Tô , tiệm chụp ảnh cưới và cửa hàng d.ư.ợ.c mỹ phẩm, mở hết, hai đứa nó chụp ảnh cưới ở cửa hàng của cháu, tổ chức một đám cưới kiểu Tây ở tỉnh Tô chẳng là xong !"
Chu Thủy Chi gật đầu lia lịa, thực đám cưới kiểu Tây mà Lâm Lệ Thanh bà căn bản hiểu.
Lâm Lệ Thanh thì chắc chắn cho sắp xếp, ít nhất cửa hàng bên tỉnh Tô mở lên , Văn Kiến Quốc thì nhắm bất động sản, mấy ngày nay ít chạy qua chỗ Lâm Quốc An, đồng thời còn đến thăm hỏi ít giàu ở địa phương.
Hai bận rộn như con , hai vợ chồng Hoàng Ngọc Liên bên xã Phượng Khẩu đang tính toán chuyện công việc của Nhan Minh Cường.
Hoàng Ngọc Liên cố chấp : "Nhất định để nó đến chỗ chú Ba việc, theo chúng thì tiền đồ gì!"
"Đi theo chúng thì ? Em bán quần áo bán hải sản, hai chúng ai kiếm tiền? Là em cứ than vãn một bận xuể, đúng lúc con trai phụ giúp chúng , thấy !" Nhan Kiến Quân bực bội vò đầu, căn bản phiền khác.
Hoàng Ngọc Liên tức c.h.ế.t : "Anh là lợn ? Chúng tuổi , bày sạp cả đời , nó mới bao lớn mà sống cái cuộc sống liếc mắt một cái là thấy điểm cuối !"
Hy vọng mong con hóa rồng của cô tan vỡ , bây giờ chẳng qua chỉ là để Nhan Minh Cường một công việc t.ử tế , quá đáng lắm ?
"Anh ý ! Mà là con trai chúng vốn loại đầu óc linh hoạt, em thể trông cậy nó ngoài xông pha nên sự nghiệp lớn ? Nó thì em ép nó gì? Chi bằng chúng c.ắ.n răng, mua một cái mặt bằng trấn, tương lai để nó trông cửa hàng, mấy!" Nhan Kiến Quân luôn cho rằng con trai ở bên cạnh còn hơn ngoài mù quáng lăn lộn, thấy những thanh niên trong thôn lấy cớ ngoài xông pha, quanh năm suốt tháng cũng chẳng kiếm mấy đồng, còn học một thói hư tật .
Hai vợ chồng cãi nảy lửa, Nhan Minh Cường sắp lọt tai nữa , đợi bùng nổ, một dân làng vội vã xông cửa, la hét ầm ĩ: "Không xong xong ... Kiến Quân , mộ ba đào !"