Trọng Sinh Thập Niên 80 Vươn Lên Làm Giàu - Chương 336: Biết Sợ Rồi
Cập nhật lúc: 2026-04-12 00:42:31
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tống Lai Vượng và Kim Quế cảm thấy bọn họ oan uổng, nhưng buôn bán là sự thật, cho dù bọn họ nuôi Tống Mỹ Hương vẫn chịu trách nhiệm pháp luật, hai vợ chồng căn bản thể hiểu nổi, cứ ở đồn công an đại náo.
Khúc Diệu Văn giận chịu , đem chuyện Tống Lai Vượng hai vợ chồng ép buộc Tống Mỹ Hương gả chồng còn nhận sính lễ của .
Cải cách mở cửa còn thịnh hành cha đặt con đó nữa, bọn họ nữa vi phạm pháp luật, càng thể dễ dàng rời .
Tin tức truyền về Giả Thạch Câu, dân làng sợ đến nơm nớp lo sợ, đều như , phạm pháp , còn thể chủ hôn sự của con cái nữa? Dựa cái gì!
Dân làng đều còn tâm trí việc, tốp năm tốp ba tụ tập đến nhà trưởng thôn, nhất quyết đòi trưởng thôn chủ trì công đạo cho bọn họ.
Tống Hòa Bình thì giường đất động đậy, bộ dạng sự liên quan đến thì treo lên thật cao.
Dân làng sốt ruột đều vây quanh mép giường đất.
Tống Hòa Bình hừ lạnh : "Lúc ông thế nào? Bảo các tém tém , đừng rỗi việc kiếm chuyện, các ! Thật sự tưởng đông thế mạnh là thể vô pháp vô thiên ? Ngu xuẩn!"
"Trưởng thôn, đây trọng điểm... Trọng điểm là tại Lai Vượng và Kim Quế bắt? Mọi con đều nhận nuôi như ? Năm đó cũng ai chuyện phạm pháp a!" Một dân làng khó hiểu .
Tống Hòa Bình tức : "Năm đó là ai truy cứu, ai với buôn bán trẻ em là hợp pháp? Lùi một vạn bước mà , cho dù cảnh sát truy cứu chuyện bọn họ buôn bán trẻ em, bọn họ trong tình huống Mỹ Hương phản đối còn ép con bé gả chồng, chuyện cũng phạm pháp!
Pháp luật đều quy định , con cái là độc lập, cha thể ép buộc chúng bất cứ chuyện gì, đặc biệt là cưới gả! Bảo các c.ắ.n răng đưa con học chữ hiểu chuyện, các đều để trong lòng, bây giờ tự mù con cái mù, một đời truyền một đời, còn chạy đến đạo lý với ông, c.h.ế.t !"
Dân làng mắng như chim cút, nhưng một ai dám phản bác, trưởng thôn là kiến thức uyên bác nhất trong thôn, ông chắc chắn là đúng, chẳng lẽ thật sự là bọn họ lạc hậu ?
Bởi vì Tống Lai Vượng hai vợ chồng quả thực là nhận nuôi Tống Mỹ Hương trong tình huống chuyện, cho dù đối xử với Tống Mỹ Hương , nhưng công ơn nuôi dưỡng bao nhiêu năm nay ở đó, Khúc Diệu Văn cũng thể thật sự gì bọn họ, cùng lắm là nhờ Hứa Hạ Dã tìm quan hệ, nhốt bọn họ hai ngày răn đe một chút, đỡ cho đôi vợ chồng nhớ lâu.
Tống Lai Vượng và Kim Quế khi từ đồn công an ngoài vẫn cảm thấy phục, dọc đường c.h.ử.i bới om sòm, về đến trong thôn lập tức tìm mấy trong tộc, đến chỗ bà lão đòi công đạo, dù nhốt hai ngày, món nợ thể tính dễ dàng như .
Vẫn là dân làng đầu óc tỉnh táo, khuyên: "Lai Vượng, chuyện là tự nhận xui xẻo, đừng truy cứu nữa, đỡ đến lúc đó đều đồn công an theo."
Còn truy hỏi bọn họ trong đồn công an trông thế nào.
Làm Tống Lai Vượng tức đến đen cả mặt, nhưng giúp đỡ ông thể ép bọn họ .
Hai khí thuận về nhà thấy con trai bảo bối sắc mặt mới hòa hoãn một chút.
Tống Thiên Tứ thần kinh hề hề : "Cha , hai cuối cùng cũng về , cái tên khốn Tống Thiên Tinh đến nhà mấy chuyến , đòi con trả sính lễ, bây giờ a?"
Sắc mặt hai vợ chồng đổi, đều quên mất còn vụ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-thap-nien-80-vuon-len-lam-giau/chuong-336-biet-so-roi.html.]
Kim Quế nghiến răng : "Mặc kệ nó! Lúc đầu là tự nó , chỉ cần chúng nhận sính lễ là , Mỹ Hương ở trong thôn nó cũng thể tìm về, cái khác liên quan đến chúng ."
" mà..." Tống Thiên Tứ còn xong Tống Thiên Tinh cửa: "Chú, thím, sính lễ của cháu nên trả ."
"Phui!" Kim Quế nhổ một bãi nước bọt, bực bội : "Lúc đầu xong , sính lễ chúng nhận, Mỹ Hương chính là của , trả cái gì mà trả! Không !"
Tống Thiên Tinh giận quá hóa , gân cổ chất vấn: "Lúc đầu các với cháu Mỹ Hương con ruột các ! Sao còn cha ruột! Nói cho các , Tống Thiên Tinh cháu cũng dễ bắt nạt! Hoặc là giao , hoặc là trả sính lễ! Nếu đừng trách cháu khách khí!"
"Phản thiên ! Lông còn mọc đủ còn dám uy h.i.ế.p ông đây!" Cơn giận Tống Lai Vượng kìm nén bao nhiêu ngày nay trong khoảnh khắc bùng nổ, tiến lên đ.ấ.m cho Tống Thiên Tinh một quyền.
Tống Thiên Tinh cũng ăn chay, trở tay vớ lấy cái ghế dài đập về phía Tống Lai Vượng.
Tống Thiên Tứ tránh kịp, trực tiếp đập trúng trán, rầm một tiếng ngã xuống.
Kim Quế kinh hoàng hét lớn: "Cứu mạng a! G.i.ế.c ! Thiên Tứ! Thiên Tứ của ! Con mà mệnh hệ gì cũng sống nữa!"
Tống Thiên Tinh thấy Tống Thiên Tứ ngã xuống đất dậy nổi cái đầu đang nóng rực rốt cuộc cũng nguội , hoảng hốt lo sợ đầu bỏ chạy.
Nhà Tống Lai Vượng binh hoang mã loạn, dân làng đều chạy tới giúp đỡ, tình trạng của Tống Thiên Tứ cũng sợ hãi, vội vàng đưa đến trạm y tế huyện.
Trưởng thôn tin chạy tới, cầm tẩu t.h.u.ố.c gõ lên đầu Tống Lai Vượng mấy cái: "Ông cái gì hả! Năm đó thầy bói mù đều , các con trai, là Mỹ Hương em, các chọc chạy , con trai cũng sắp còn, bây giờ hài lòng ?"
Tống Lai Vượng và Kim Quế lúc mới thật sự sợ, trực tiếp quỳ xuống mặt Tống Hòa Bình: "Trưởng thôn trưởng thôn... Ngài giúp chúng nghĩ cách với, chúng chỉ một đứa con trai là Thiên Tứ, nó mà xảy chuyện chúng cũng sống nổi nữa..."
Ngực Tống Hòa Bình phập phồng kịch liệt, đôi mắt ngừng đảo, sự dìu đỡ của bên cạnh từ từ xuống: "Sự việc như các chỉ thể nghĩ cách cứu vãn, tiên đem sính lễ nhận trả về, xin Mỹ Hương đàng hoàng, đừng thật sự để đứa bé c.h.ế.t tâm với các , nếu như tình thật sự đứt đoạn ông cũng nữa!"
Tống Lai Vượng mà tim đập chân run, tuy rằng luyến tiếc sính lễ đó, nhưng sính lễ so với con trai chắc chắn con trai quan trọng hơn, ông đều cần do dự, thế là ông c.ắ.n răng, dậm chân, : "Được! về sẽ trả sính lễ, nhưng chuyện Tống Thiên Tinh đ.á.n.h thương Thiên Tứ thể cứ tính như ."
Tống Hòa Bình nhíu mày, xua tay: "Chuyện để hãy , từ hôn , ông già đồn công an ngóng một chút, xem cha con Mỹ Hương bây giờ ở , hy vọng bọn họ vẫn ."
Tống Hòa Bình than ngắn thở dài rời .
Tống Lai Vượng cũng dám chậm trễ, ngay trong đêm về Giả Thạch Câu, đại náo gọi dân làng lân cận chứng, khi trả sính lễ cho nhà Tống Thiên Tinh, ông cũng buông lời truy cứu chuyện Tống Thiên Tinh đ.á.n.h thương Tống Thiên Tứ.
Cha Tống Thiên Tinh sầu đến bạc cả tóc, cho dù thu hồi sính lễ bọn họ cũng vui nổi, Tống Lai Vượng hai vợ chồng chỉ một cục cưng , nếu thật sự xảy chuyện hai nhà chính là kết t.ử thù , càng cho bọn họ khó chịu là, khi xảy chuyện Tống Thiên Tinh thế mà bỏ chạy, là ngoài thuê mất tăm, đem những đống hỗn độn vứt hết cho bọn họ, haizz! Nuôi con trai chính là đến đòi nợ mà!
Tống Hòa Bình ở bên đồn công an thật sự ngóng điểm dừng chân của Khúc Diệu Văn và Tống Mỹ Hương, sự tháp tùng của dân làng, bọn họ tìm nhà khách.
Khúc Diệu Văn đối với Tống Hòa Bình vẫn tương đối kính trọng, thấy đôi vợ chồng cực phẩm tới, sắc mặt cũng hơn ít.