Trọng Sinh Thập Niên 80 Vươn Lên Làm Giàu - Chương 495: Cạnh Tranh Ác Ý
Cập nhật lúc: 2026-04-16 23:40:17
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chuyện Thái Vi đóng phim gia đình Nhan Minh Cường đều cho họ hàng , phim truyền hình trang điểm tạo hình, cộng thêm độ phân giải bây giờ cao, xem Thái Vi trong phim truyền hình cùng lắm chỉ cảm thấy chút quen mặt, thêm đó Thái Vi mắt dùng nghệ danh, sẽ liên kết đại minh tinh Triệu Thái Vi với Thái Vi với .
Trần Tố Linh cũng nghĩ nhiều, thật sự lên lầu hai, khoảnh khắc thấy Thái Vi, mắt Trần Tố Linh đều sáng lên: "Tiểu Vi, đừng ngoài mấy năm, cháu đến mức thím út sắp nhận , cứ như đại minh tinh trong phim truyền hình , tên là gì nhỉ..."
Triệu Hạnh Hoa trêu chọc đứa trẻ : "Triệu Thái Vi."
" đúng đúng, chính là cô , cứ như sinh đôi , nếu Tiểu Vi mà trang điểm nữa thì càng giống hơn..." Trần Tố Linh còn xong, thấy Triệu Hạnh Hoa và Thái Vi như bà .
Bà tiên sững sờ một chút, buột miệng thốt : "Sẽ thật sự là sinh đôi chứ!"
Lại thấy Triệu Hạnh Hoa phủ nhận, Trần Tố Linh mạnh mẽ hít một ngụm khí lạnh: "Trời ơi trời ơi... Thím, thím còn cô con gái đại minh tinh tiền đồ như ?"
Trần Tố Linh kích động đến mức lưỡi cũng uốn thẳng nữa.
Triệu Hạnh Hoa nhịn gập cả .
Hoàng Ngọc Liên thấy động tĩnh lên lầu, Trần Tố Linh kéo bà kinh ngạc kêu lên, đem chuyện một lượt.
Hoàng Ngọc Liên cạn lời , trách móc liếc Thái Vi một cái: "Sao ngay cả thím út cháu cũng trêu! Triệu Thái Vi chính là Tiểu Vi nhà chúng , con bé mắt đóng phim dùng tên thật, liền lấy họ của nó tự đặt cho một nghệ danh, chuyện chúng phô trương, cho nên thím là , ngàn vạn đừng ngoài nhé!
Hôm nay nãi nãi của Minh Cường thấy chúng lái xe trở về liền vui , còn qua đây loạn một trận, nếu để bà Tiểu Vi trở thành đại minh tinh thì còn thể thống gì nữa? Chẳng sẽ lật tung nhà chúng lên !"
Nhắc đến chồng của bọn họ Trần Tố Linh cũng cau mày: "Thật đúng là ! Em cũng bà cụ nghĩ thế nào nữa, bố ai mà chẳng mong con cháu sống ngày càng , chỉ bà là nổi con cháu nhà tiền đồ, chuyện gì cũng đến phá rối, chị , Minh Ân nhà chúng em lên tiểu học .
Hai năm nay Kiến Thiết cũng tích cóp một ít tiền, mua một mảnh đất thị trấn, xây nhà, chuyển hộ khẩu của em qua đó, Minh Ân nhà chúng em cũng theo đó chuyển ngoài, sẽ học tiểu học thị trấn, môi trường bên đó quả thực hơn trường tiểu học thôn chúng .
Bà cụ liền đến nhà trẻ chỉ thẳng mũi em c.h.ử.i bới, em là hồ ly tinh, hổ, chuyên môn nhòm ngó gia sản của con trai bà , còn bà ở đây em đừng hòng đắc ý, cứ ăn vạ ở nhà trẻ , bắt trưởng thôn đuổi em khỏi Xã Phượng Khẩu.
Nếu nể tình Kiến Thiết đối xử với em, em sớm tay , mỗi em đều nhịn, nhịn lâu bà còn tưởng em dễ ức h.i.ế.p!"
Nhắc đến chuyện Trần Tố Linh liền bốc hỏa, đây còn ít chuyện tồi tệ, bà liền nhắc tới nữa.
Hoàng Ngọc Liên đồng tình vỗ vỗ vai Trần Tố Linh: "Tai họa để ngàn năm, hôm nay thấy tinh thần bà như , cũng còn thể loạn mấy năm nữa."
Trần Tố Linh trong nháy mắt ủ rũ, họ hàng là đại minh tinh cũng thấy thơm nữa: "Thật sự thể nghĩ, em mau ch.óng chuyển hộ khẩu lên thị trấn, cách xa bà một chút chừng em còn thể sống thêm mấy năm."
Nói Trần Tố Linh về phía , hỏi: "Mọi trở về còn định ?"
Thái Vi gật gật đầu: "Lịch trình công việc năm của cháu , qua năm mới liền ."
Hoàng Ngọc Liên hùa theo : " chăm sóc cháu nội, !"
Triệu Hạnh Hoa thở dài một tiếng: "Đều trách tranh khí, nếu cơ thể khỏe mạnh thì cần bà thông gia mệt mỏi như !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-thap-nien-80-vuon-len-lam-giau/chuong-495-canh-tranh-ac-y.html.]
Hoàng Ngọc Liên xua xua tay: "Chăm cháu nội vui lòng, mệt, nhưng trở về mấy ngày, vẫn giúp bố Minh Cường một việc, ngày mai sẽ lên thị trấn!"
Trước đây bà trở về chỉ một , chuyện trong nhà đều bận xuể , càng đừng đến chuyện lên thị trấn giúp đỡ, năm nay trong nhà đông , bà cũng thể yên tâm kiếm mấy ngày tiền.
Trần Tố Linh , trong nháy mắt biến sắc, sốt sắng khuyên can: "Chị cả chị cả... Em thấy thị trấn chúng vẫn là đừng nữa."
"Tại ?" Hoàng Ngọc Liên chút kỳ lạ.
lúc lầu truyền đến tiếng chuyện của Nhan Kiến Quân và Nhan Xảo Xảo, Hoàng Ngọc Liên vội vàng xuống lầu.
Trần Tố Linh thêm hai câu, theo xuống.
Nhan Kiến Quân kịp chờ đợi xem đứa cháu đích tôn bảo bối của , Nhan Xảo Xảo cũng xem đứa cháu trai từng gặp mặt, hai bố con vội vã lên lầu, ôm Nhan Vũ Hiên hôn hít ngừng.
Hoàng Ngọc Liên đuổi theo lên lầu, mắng: "Việc buôn bán thị trấn đều quản nữa ? Năm mới năm nhất bận ?"
Nụ mặt Nhan Kiến Quân nhạt một chút: "Bây giờ thị trấn mở thêm mấy tiệm bán quần áo, kinh doanh như bà, việc buôn bán trong tiệm chúng như nữa, nhưng hải sản chúng vẫn là độc nhất vô nhị, nãy trở về, nhờ giúp trông tiệm ."
Hoàng Ngọc Liên liền Nhan Kiến Quân thật, nhưng bây giờ con trai con dâu kiếm tiền, bà cũng vội.
Đợi đến tối về phòng bà mới cẩn thận gặng hỏi.
Nhan Kiến Quân bất đắc dĩ khổ: " ngay là qua ải của bà mà... Trước đây chúng kết thù sống c.h.ế.t với nhà họ Hứa, gia đình Hứa Kiến Vũ chỉ còn một nó, là bởi vì những chuyện đó, ảnh hưởng đối với trường học , cộng thêm tinh thần của nó luôn lắm, liền điều huyện thành dạy học .
Nhà họ Hứa dù cũng là thị trấn, họ hàng ít, lẽ là vì trả thù, cháu trai Hứa Kiến Vũ liền thuê một cửa tiệm gần chúng bán quần áo, còn bán rẻ hơn chúng , việc buôn bán nhà chúng cướp hơn phân nửa, bây giờ một năm cùng lắm kiếm một vạn, cách nào so với đây.
Ngoài quần áo bọn họ còn bày sạp bán hải sản thị trấn, nhưng bọn họ cách nào lấy giá nhập hàng rẻ hơn chúng , cố ý giảm giá bán một hai tháng, thấy việc buôn bán của ảnh hưởng quá lớn mới dẹp sạp."
Hoàng Ngọc Liên mà lửa giận bốc lên ngùn ngụt: "Ông ngu ? Chuyện như mà giấu ! Nếu với thì ..."
"Bà thể gì? Còn thể g.i.ế.c về đ.á.n.h với bọn họ chắc?" Nhan Kiến Quân nửa cụp mắt lạnh nhạt : " nghĩ thông suốt , bây giờ điều kiện sống của ngày càng , cho dù nhà họ Hứa cạnh tranh ác ý cũng sẽ nhà họ Trương nhà họ Vương mở tiệm quần áo thị trấn, qua năm mới hai cửa tiệm cho thuê, đặt , hình như cũng là bán quần áo.
Việc buôn bán nhà chúng thể luôn như , suy nghĩ của đơn giản, Cường t.ử và Tiểu Vi tự thể kiếm tiền, tụi nó cần chúng bận tâm, chúng cứ bồi dưỡng Xảo Xảo, đợi con gái kết hôn cho một phần của hồi môn là xong chuyện, tiền còn còn thể giữ dưỡng lão.
Cho dù tiệm thị trấn mở nữa chúng cũng thể mỗi tháng thu tiền thuê tiệm, còn tiền bán dứa mỗi năm, đủ để chúng thoải mái sống cả đời ."
Hoàng Ngọc Liên vẫn buồn bực vui: "Đó chính là cửa tiệm cực khổ mở đấy!"
Nhan Kiến Quân bất đắc dĩ : "Là cực khổ, nhưng chúng cực khổ mười mấy năm còn bằng con dâu một năm kiếm nhiều, tính toán những thứ đó vô dụng!"
Lời khiến Hoàng Ngọc Liên thể phản bác, nửa ngày bà mới thở dài một : "Bỏ ! Nghe ông , dù con dâu mỗi năm cho hai vạn, bà đây còn thèm để mắt tới ba quả dưa hai quả táo đó!"