Trọng Sinh Thập Niên 80 Vươn Lên Làm Giàu - Chương 559: Phan Vân Nhược
Cập nhật lúc: 2026-04-16 23:41:56
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lâm Lệ Thanh lúc mới buông tai con trai út , chỉnh quần áo, nữa về phía con trai cả, chậm rãi hỏi: "Nói , con trúng ai ?"
Có vết xe đổ của em trai, Văn Minh Siêu nuốt nước bọt cái ực, khi suy nghĩ kỹ càng, cẩn thận từng li từng tí : "Con cảm thấy tiểu thư nhà họ Phan, Phan Vân Nhược cũng tệ."
"Ồ! Nói thế nào?" Lâm Lệ Thanh chút ngạc nhiên.
Phan Vân Nhược là cháu gái của Phan Nho Sinh, nhà họ Phan những năm thuận theo chính sách phát triển, sức phát triển bất động sản, ở nội địa cũng là doanh nghiệp bất động sản nổi tiếng, đồng thời nhà họ Phan là nắm quyền doanh nghiệp đồ cổ lâu đời trong nước, thực lực thể khinh thường.
Văn Minh Siêu ngại ngùng rũ mắt xuống: "Con cùng mấy vị tiểu thư trò chuyện về cách nhận một sự việc, phát hiện tam quan của tiểu thư Phan khá nhất quán với con, như cho dù gặp một chuyện cũng thương lượng, ."
"Chỉ thôi?" Lâm Lệ Thanh chút thất vọng.
Văn Mật Mật nghiêng đầu, khó hiểu Văn Minh Siêu: "Anh Cả, tìm vợ chứ tìm cấp , phương hướng khảo sát lệch ?"
"Hả?" Lần đổi thành Văn Minh Siêu hiểu.
Văn Minh Húc thở dài, thấm thía : "Anh Cả, nên hỏi nấu cơm , hỏi han ân cần , chăm sóc khác , xã giao , chúng tìm phụ nữ chính là tìm giải ngữ hoa, tìm đối tác kinh doanh! Cần gì tam quan nhất quán a! Còn chê ở công ty đủ về nhà tăng ca tiếp ?"
Văn Minh Siêu: "..."
Văn Mật Mật tán đồng gật đầu: "Mặc dù mắt phụ nữ của Hai em tán thành, nhưng lời của ảnh sai, tìm vợ nên là dịu dàng hiền thục, thành thật an phận đầu ?"
Lâm Lệ Thanh kỳ quái con gái út: "Con cảm thấy bản con dịu dàng hiền thục, thành thật an phận ?"
Văn Mật Mật thành thật lắc đầu: "Ông cố từ nhỏ dạy con, phụ nữ tự cường bất khuất, tự tôn tự ái, nếu khác bắt nạt con sỉ nhục con khiến con thoải mái, con sẽ trực tiếp đ.á.n.h , dịu dàng hiền thục chính là đ.á.n.h rắm! Nắm đ.ấ.m mới là chân lý cứng rắn!"
"Vậy con còn bảo Cả con cưới vợ dịu dàng hiền thục?" Lâm Lệ Thanh nhịn trợn trắng mắt.
Văn Mật Mật tủi c.ắ.n ngón tay, yếu ớt : "Bà ngoại mợ các đều như mà, các cưới vợ cưới hiền... cho nên hai năm nay con ít động thủ , thấy hôm nay con giả vờ dịu dàng mặt ? Con giả vờ vất vả như , nên biểu dương con!"
Lâm Lệ Thanh đau đầu đỡ trán, cảm thấy sâu sắc con gái dạy lệch lạc , lập tức trừng mắt con gái út một cái: "Quay về sẽ xử lý con !"
Mắng con gái út xong, cô nữa về phía con trai cả, trầm ngâm : "Thôi! Đã con cảm thấy tiểu thư nhà họ Phan tệ hôm nào sẽ đến nhà họ Phan một chuyến, con thăm dò ý tứ, nhưng , khai cung mũi tên đầu, nếu bên nhà họ Phan cũng ý thì con lấy mười hai phần thành ý qua với tiểu thư Phan cho ."
Văn Minh Siêu gật đầu thật mạnh.
Lâm Lệ Thanh đầu liền chuyện với Văn Kiến Quốc.
Văn Kiến Quốc vui vẻ: "Duyên phận a! Năm đó Phan lão còn kết thông gia với chúng , sợ hết hồn, từ chối, ngờ thằng nhóc nhà trúng cháu gái ! Em đợi chút, gọi điện thoại hỏi xem."
Khi điện thoại kết nối, bên trong truyền đến tiếng kinh kịch ê a.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-thap-nien-80-vuon-len-lam-giau/chuong-559-phan-van-nhuoc.html.]
Giọng sảng khoái của Phan Nho Sinh truyền tới: "Kiến Quốc ! là khách quý, hôm nay đột nhiên nhớ tới gọi điện cho ?"
Văn Kiến Quốc cũng lời khách sáo với ông, thẳng vấn đề : "Năm đó chúng cùng phiên đấu giá công khai ở Miến Điện, máy bay ông gì với ông còn nhớ ?"
Phan Nho Sinh ngẩn , bắt đầu cẩn thận nhớ chuyện năm đó, nghĩ mãi cũng nhớ ông gì ghê gớm với Văn Kiến Quốc: "Cậu đừng úp mở nữa? Có lời cứ thẳng, lão Phan một ngụm nước bọt một cái đinh, lời chắc chắn sẽ nuốt lời."
Lời tuy , ông cảm thấy chút hoảng, nghĩ thế nào cũng nhớ hứa hẹn cái gì? Chắc chuyện gì ghê gớm nhỉ!
"Vậy nhé! Thật dám giấu, chúng trúng Vân Nhược nhà ông , ý nguyện kết thông gia ?" Văn Kiến Quốc dứt lời, liền thấy trong điện thoại truyền đến tiếng loảng xoảng.
Phan Nho Sinh nhe răng trợn mắt bò dậy từ đất, Thạch Sùng Hiên ở bên cạnh nhạo một tiếng: "Người lớn thế mà ghế cũng vững, mất mặt!"
"Phì! Đổi là ông ông cũng vững!" Phan Nho Sinh đốp Thạch Sùng Hiên một câu, thèm để ý đến ông nữa, cầm điện thoại chạy khỏi quán , kích động : "Kiến Quốc ! Chúng quen bao nhiêu năm ! Cậu đừng lấy chuyện đùa với !"
" Văn Kiến Quốc tính tình thế nào ông còn ? Sẽ tùy tiện đùa giỡn với ông ?"
Trái tim đang căng thẳng của Phan Nho Sinh vững , lớn tiếng trả lời: "Được! Cậu đều mở miệng ! Chuyện lão Phan đồng ý! Tối nay sẽ đóng gói con bé nhà gửi qua!"
Văn Kiến Quốc giật nảy , vội vàng từ chối: "Ông đừng bậy! Chúng tạo cơ hội cho hai đứa trẻ tìm hiểu cho , cũng ngày xưa, còn thật sự cưới gả mù quáng a!"
"Ha ha ha..." Phan Nho Sinh vô cùng sảng khoái, cúp điện thoại mặt mày hớn hở quán .
Thạch Sùng Hiên liếc mắt liền phát hiện trạng thái của ông đúng, nhướng mày hỏi: "Lại phát hiện món ngon gì ?"
Phan Nho Sinh ý vị thâm trường lắc đầu: "Món ngon tính là gì! Không đáng nhắc tới!"
"Hả?" Thạch Sùng Hiên lấy lạ, "Chẳng lẽ nhà ông phát hiện mỏ vàng ?"
"Phì! Tục chịu !" Phan Nho Sinh càng thêm kiêu ngạo.
Thạch Sùng Hiên lập tức nổi giận: "Thích thì thì thôi! Ông đây còn !"
Phan Nho Sinh đắc ý một lúc, thổi thổi chén , thong dong : "Vừa nãy Kiến Quốc gọi điện cho , hai vợ chồng bọn họ trúng Vân Nhược nhà , hì hì... nếu hai đứa trẻ mắt , chuyện coi như thành !"
"Ây da! Không ngờ hai vợ chồng Kiến Quốc mắt cũng khá đấy, một chọn liền chọn trúng đứa cháu xuất sắc nhất nhà ông, xem cháu trai là cơ hội !" Thạch Sùng Hiên vẻ mặt tiếc nuối.
loại tiếc nuối cũng chỉ là hời hợt bên ngoài, ông cũng thật sự cảm thấy tiếc nuối bao nhiêu, tuy rằng quan hệ hai nhà tệ, Phan Vân Nhược cũng vô cùng xuất sắc, nhưng nhà họ Thạch là dòng dõi thư hương, mặc dù cũng kinh doanh, nhưng tương đối kín tiếng, nhà họ Phan là nhà buôn bán thực thụ, xung đột văn hóa hai nhà khá lớn, nếu con gái nhà họ Thạch gả sang nhà họ Phan ông ý kiến gì, nhưng cưới cháu dâu ông tự nhiên hy vọng thể cưới cô gái cũng xuất từ dòng dõi thư hương, ít nhất về mặt văn hóa sự cộng hưởng.
Phan Nho Sinh càng thêm đắc ý: "Không , Vân Nhược nhà đó là cô gái trăm mới một, từ nhỏ mưa dầm thấm đất thương trường, nước ngoài tiếp nhận nền giáo d.ụ.c tiên tiến nhất, một bộ kiến giải độc đáo của riêng , hai năm nay việc ở công ty trong nhà cực , mạnh hơn nhiều so với mấy cô đại tiểu thư chỉ tiêu tiền mua quần áo túi xách!"
Thạch Sùng Hiên da mặt khẽ co giật, nhớ năm đó con dâu thứ hai của Phan Nho Sinh bồi dưỡng Phan Vân Nhược thì Phan Nho Sinh còn cho là đúng, cho rằng cần thiết, là con dâu thứ hai của ông đội áp lực của cả nhà đưa Phan Vân Nhược nước ngoài, bây giờ mặt mũi khen như , thật da mặt ông dày thế !