[TRỌNG SINH TN 60] XƯỞNG CƠ KHÍ NHỮNG NĂM 60 - Chương 110
Cập nhật lúc: 2025-12-25 03:15:17
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5VOeVJoUJl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Một Đỗ Nhị bằng xương bằng thịt đang ngay cửa nhà .
Cẳng Cò phấn khích đến phát điên: "Anh Đỗ, về !" Anh suýt chút nữa là nhào tới ôm chầm lấy.
Đỗ Nhị gạt : "Đừng dính lấy , mùi xe cộ, lát nữa còn viện. tắm nhờ chỗ một cái ngay."
"Anh Đỗ, khó khăn lắm mới về , để em gọi bọn thằng Tề qua đây, em tụ tập một bữa, uống chén rượu." Cẳng Cò vui quá, đám em bọn họ lâu lắm mới đông đủ thế .
Đỗ Nhị đáp: "Nhà việc, về ngay. Chuyện tụ tập để hãy ."
Anh về xem lão già "thăng" . Nếu lão c.h.ế.t, chắc bố sẽ lão đang ở bệnh viện nào. Đỗ Nhị vốn khắc khẩu với ông nội, nhưng cứ hễ nghĩ đến cảnh lão còn nữa, lòng thấy thắt khó tả.
Tại bệnh viện.
"Xuất viện ? Xuất viện lúc nào cơ?"
Con Năm (Tư Vũ) tất tả chạy đến viện khi trời tối, nhưng lên lầu thì thấy bà nội , xuống lầu hỏi thì ông nội cũng xuất viện nốt. Hai cái già thật là, bệnh khỏi hẳn mà đòi về hết ?
Năm Vũ càu nhàu với Ba bên cạnh: "Em còn định mượn cái xe lăn cho bà dùng cơ đấy." Kết quả là về nhà cả . Cái xe lăn đúng là mượn công cốc, cô bở tai chạy vạy cả ngày, còn phiền Ba đón.
"Mượn thì cũng mượn , bà giờ cũng ngay , mang về nhà vẫn dùng ." Anh Ba đẩy chiếc xe lăn ngoài, "Em mượn mấy ngày?"
"Em mượn hai tuần. Sáng nay đến viện em gặp Chung Tiểu Thanh, mới bố ở viện điều dưỡng, bên đó xe lăn." Nếu Tiểu Thanh bắc cầu, cô cũng chẳng mượn nổi cái xe . Năm Vũ là học sinh, mượn xe đặt tiền cọc, thì sợ lấy luôn trả thì . Cô gì tiền, đành nhờ Ba giúp một tay. May mà trong túi Ba còn ít tiền.
Chung Tiểu Thanh bảo một cái xe lăn giá tận một trăm tệ, đặt cọc năm mươi là nể mặt lắm . Năm Vũ : "Em với Tiểu Thanh chơi , với bố , chỉ cần đặt cọc thôi, dùng xong trả là họ trả tiền cọc cho ." Không mất thêm phí thuê, đúng là Tiểu Thanh sống nghĩa khí.
Anh Ba bảo: "Thôi , mệt cả ngày , mau về nhà ." Chẳng ở nhà gì ăn nữa. Nói xong, liếc : "Văn Tú, bảo em ở nhà , cứ theo bọn chạy vạy gì cho mệt."
Văn Tú đáp: "Em cứ tưởng định xưởng kem." Mẹ thị chắc chắn hôm nay về xưởng kem , thị cũng về theo.
Khu tập thể ngành đường sắt.
Mẹ Đỗ đang món cuối cùng là canh trứng. Bà giục cha Đỗ: "Ông ngoài tìm xem, xem con Năm sang nhà bạn học nào ? Cả ngày , con gái con lứa ." Trường học báo là hôm nay nó học.
Cha Đỗ bảo: "Chắc là cùng thằng Ba , để sân xem ."
Đỗ Hữu Quân đang ở trong phòng trò chuyện với cụ Đỗ. Năm sáu năm gặp, bà nội Đỗ cả đời chuyện với con trai thứ, nào là các cháu khỏe , Tết về ?
Cha Đỗ từ trong nhà sân, ở cổng ngó nghiêng. Bên trái, ai. Bên , đang tới. Ông kỹ , cái vóc dáng , bộ quân phục , chẳng lẽ là con cả về ! Cha Đỗ vội bước tới gần để cho rõ.
"Bố." Người tới nhận cha Đỗ, gọi một tiếng.
là con cả Đỗ Văn về! Cha Đỗ mừng rỡ khôn xiết, tay vỗ mạnh lên vai con: "Có thằng Ba đ.á.n.h điện tín cho con ?"
"Thằng Ba gọi điện đến phòng thông tin ạ." Đỗ Văn , "Vợ con (Dương Lợi) khỏe, đường xá xa xôi nên con cho cô về cùng." Nói đoạn, Đỗ Văn vội hỏi: "Ông nội thế nào ạ?"
"Ở nhà cả , , nhà thôi!" Cha Đỗ đưa tay xách hộ hành lý cho con, cũng gì nhiều, chỉ một cái túi vải cầm tay. Thấy con cả về, cha Đỗ bỗng nhiều hẳn lên: "Ông nội thấy con chắc chắn sẽ mừng lắm, chú Hai con cũng về đấy."
Cả nhà sắp đông đủ đến nơi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-tn-60-xuong-co-khi-nhung-nam-60/chuong-110.html.]
"Thằng Hai về ạ?" Đỗ Văn hỏi. Lúc nãy xuống tàu khỏi ga, thấy một dáng giống em trai , nhưng đó nhanh quá, lúc đuổi theo thì mất dấu.
Cha Đỗ thở dài: "Cái thằng còn đang dỗi ông nội nó." Nhắc mới nhớ, "Cũng chẳng thằng Hai phân về vùng nào, báo tin cũng chẳng báo ." Lại còn là vùng nông thôn, điện thoại , mà đến điện lưới thông cũng chẳng rõ.
Đỗ Văn theo cha nhà. Vừa cửa, cha Đỗ gọi vọng bếp: "Thái Nguyệt, A Văn về !"
Một lát , Đỗ cầm theo cái xẻng nấu ăn chạy , thấy con trai cả là sống mũi bà cay cay, cứ đưa tay sờ nắn mãi, đúng là con bà về thật ! Không mơ!
C.h.ế.t dở, cơm nước thế khi thiếu mất? Mẹ Đỗ vội cởi tạp dề: "Ông đổ canh trong nồi bát hộ , nhà ăn xem còn món gì ." Chắc Tiểu Chu (bà béo ở nhà ăn đường sắt) vẫn còn ở đó. Con trai về, mấy miếng lạp nhục với xúc xích mà đủ ăn, nếu sườn thì quá. Tiểu Chu nhà ở xưởng liên hiệp thịt, còn miếng thịt nào .
Cha Đỗ vội kéo bà : "Để mai hãy , trời tối mịt , thức ăn trong nhà đủ mà. Nếu bà sang hàng xóm mượn mấy quả trứng về chiên cho nó ăn."
Tầm thì tìm thức ăn nữa. Mẹ Đỗ cũng thấy đúng, bèn chạy sang nhà họ Thẩm. Lúc , tay bà bê hai cái bát lớn, một bát gà và nước canh gà, đây là Lưu Vân nhà bên cạnh nấu cho con trai Thẩm Dương tẩm bổ, mới lò xong. Bát lớn là cơm trắng, nhà họ Thẩm nấu nhiều cơm mà ít ăn nên san bớt cho bà.
Mẹ Đỗ đúng lúc thật. Bà hớn hở về: "Cũng may thằng Thẩm Dương ở nhà, thì A Văn nhà chẳng uống bát canh gà ."
Ơ kìa, thằng Ba với con Năm cũng về . Mẹ Đỗ đặt hai cái bát xuống mới thấy gì đó lạ lạ. Bên cạnh con Năm là Văn Tú, còn cái thằng Ba là ai thế ?
"Thằng Hai!" Mẹ Đỗ hét lên suýt lạc cả giọng. Thằng Hai nhà bà cũng về !
Trong nhà, tiếng Đỗ to quá cụ Đỗ cũng thấy. Hình như là bảo thằng Hai về . Cụ rõ, sang hỏi Đỗ Hữu Quân: "Nãy chị dâu bảo thằng Hai về ?"
Hữu Quân dậy mở cửa : " là thằng Hai về bố ạ."
Cụ Đỗ bật dậy như lò xo, rảo bước ngoài ngay lập tức. "Bố, bố chậm thôi." Hữu Quân lẳng lặng theo . Anh năm sáu năm về, căn bản chẳng chuyện hai năm Đỗ Nhị và cụ Đỗ cãi một trận long trời lở đất bỏ nhà .
Cụ Đỗ khỏi phòng thì gặp con Năm đang đẩy xe lăn tới. Hữu Quân thấy cái xe lăn thì dừng bước: "Tiểu Vũ, cái ở thế?" Lại còn kiếm cả xe lăn cơ đấy. Thứ bệnh viện nào cũng , gì đến nhà dân thường.
"Bạn học của con bố là viện trưởng viện điều dưỡng, con nhờ mượn hộ đấy ạ," Năm Vũ đẩy xe lăn phòng bà nội , "Tiền đặt cọc tận năm mươi tệ cơ, tiền là Ba mượn của đấy."
Hữu Quân xong liền rút ví , lấy năm tờ "Đại đoàn kết" (tờ 10 tệ) đưa cho Năm Vũ: "Cầm lấy."
"Chú Hai, chú quá, thế thì cháu nhận nhé!" Cái miệng Năm Vũ ngọt xớt, "Cháu chú là thương bà nội nhất mà, chú cũng là về sớm nhất." Tiền cô nhận, lát đưa cho Ba mang trả . Còn tiền đặt cọc thì khi nào trả xe hãy . Hữu Quân : "Được , khách sáo với chú gì."
Anh đầu cụ Đỗ đang định gì đó với Đỗ Nhị. Cái thằng Tiểu Võ (Đỗ Nhị/Đỗ Võ) từ nhỏ bướng, lớn lên vẫn thế. Hữu Quân thấy đứa trẻ như thế cũng , ngoài xã hội sợ bắt nạt.
"Bà nội, bà xem con mang gì về cho bà !" Năm Vũ đẩy xe lăn "khoe báu vật" với bà nội. Cô còn gọi cả chú Hai đỡ bà lên xe, đẩy bà khỏi phòng. Bà nội Đỗ ôm lấy Năm Vũ: "Cháu ngoan của bà, đúng là chỉ cháu thương bà nhất, cả ngày chạy vạy mệt đúng ." Bà ghé tai nhỏ: "Lát bà cho tiền tiêu vặt." Bà bảo mà, con Năm đúng là bõ công bà chiều, lúc quan trọng vẫn là nó đáng tin nhất.
"Hữu Quân, đẩy bàn ăn, đó ăn cùng cả nhà." Bà nội Đỗ ngoài thì vui lắm. Các con các cháu đều về cả , cảnh náo nhiệt thế bao nhiêu năm thấy.
Bên ngoài, tóc Đỗ Nhị Đỗ vò cho rối tung, mới vuốt thì cụ Đỗ chắp tay lưng bước tới.
"Xem cái đầu tóc kìa, cắt ?" Cụ Đỗ soi đến quần áo của Đỗ Nhị, "Anh xuống nông thôn mà vẫn mặc quần áo diện thế , xuống ruộng việc nổi ?" Cụ quen thói giáo huấn .
Đỗ Nhị cụ Đỗ từ xuống một lượt. Trong điện báo Ba bảo ông nội ốm nặng, mà trông thế rõ là vẫn khỏe chán. Anh bắt đầu nghi ngờ Ba phối hợp với ông nội lừa về . thấy cả chú Hai và Cả đều mặt, nghĩ chắc .
Cụ Đỗ thấy Đỗ Nhị thèm tiếp lời thì trong lòng thấy bứt rứt. Hai năm gặp mà sinh xa cách thế . Chẳng qua là cãi một trận thôi mà, cái thằng thù dai thật.
Cụ Đỗ thực cũng suy nghĩ kỹ: "Thằng Hai, nếu thực sự công an, lát với thằng Tiểu Tiêu một tiếng, ngày mai gặp nó, chúng sắp xếp việc cho xong."
Đây coi như là cụ xuống nước hòa . Đỗ Nhị nghi ngờ cái lão già mặt ai tráo đổi . Lão già cái gì cơ? Sắp xếp công việc cho á?