[TRỌNG SINH TN 60] XƯỞNG CƠ KHÍ NHỮNG NĂM 60 - Chương 16
Cập nhật lúc: 2025-12-24 14:12:24
Lượt xem: 24
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4LCh8rI9Ue
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mẹ Đỗ đang bận bịu nấu cơm trong bếp.
Bữa tối chẳng món gì thịnh soạn, là rau xanh, ớt, cà tím các thứ, thêm quả trứng rán thôi cũng coi là món mặn .
Lưu Vân nhét một miếng táo miệng Đỗ: "Nếm thử , ngọt lắm, mọng nước cực kỳ."
Mẹ Đỗ bất ngờ c.ắ.n một miếng, quả nhiên giòn ngọt. Bà nhai vài miếng nuốt chửng, hỏi: "Ở thế?" Ăn miếng đồ ngọt, tâm trạng bà rốt cuộc cũng khá hơn một chút.
Lưu Vân rạng rỡ: "Đơn vị thằng Thẩm Dương nhà phát đấy, cái ngành Lương thực của chúng nó phúc lợi lúc nào cũng hơn chỗ khác." Bà bắt đầu khoe khoang.
Nhìn mấy thằng con trai nhà Đỗ mà xem, chỉ một đứa công ăn việc đàng hoàng, hai đứa còn thì một đứa thanh niên xung phong về nông thôn, một đứa thì lông bông, chỉ tìm việc tạm bợ qua ngày.
"Bà sướng, thì mạng khổ." Sắc mặt Đỗ mấy vui vẻ. Cả ngày hôm nay chẳng việc gì thuận chèo mát mái cả.
"Đừng mấy chuyện đó nữa, chính sự bàn với bà đây. Nhà bà ăn cơm đúng , lát nữa ăn xong bà sang nhà , hoặc sang tìm bà cũng ." Lưu Vân . Hai vốn thiết nên ăn cũng giữ kẽ.
Mẹ Đỗ: "Để sang bà , đúng lúc cũng chuyện trút bầu tâm sự với bà đây." Toàn chuyện phiền lòng.
Lời dứt thì con Út lẻn bếp, điệu bộ láu cá: "Mẹ ơi, lúc nãy Thẩm Dương với chị Tư là đơn vị chia phòng , một suất đấy!"
Cái Thẩm Dương đặc biệt sang đây chuyện với chị nó, ý đồ gì đây?
Chia phòng! Trong mắt Đỗ bỗng lóe lên một tia sáng kinh .
Chương 13: Chuyện cũ
Lưu Vân còn ngạc nhiên hơn cả Đỗ. Con trai bà đơn vị chia phòng mà bà gì ? Thẩm Dương hề với bà!
Chuyện đại sự hàng đầu như chia phòng mà nó hé răng với bà ruột , việc còn quên cả . Lưu Vân cảm thấy vô cùng khó chịu, đồng thời cũng bắt đầu thành kiến với Đỗ Tư Khổ.
Mẹ Đỗ lúc chẳng còn tâm trí mà quan tâm đến nồi rau trong bếp nữa, bà túm lấy con Út hỏi dồn: "Út, con nhầm chứ? Thật sự là chia phòng ? Phòng của cục Lương thực ? Mấy phòng ngủ, rộng bao nhiêu mét vuông?"
Nồi rau trong bếp bắt đầu mùi khét, Đỗ vội múc một gáo nước đổ , thôi thì cứ đun tiếp , vị ngon lúc còn quan trọng nữa.
Con Út ngờ phản ứng mạnh với hai chữ "chia phòng" đến thế. Anh hàng xóm chia nhà thì liên quan gì đến nhà ? Sao kích động chứ. Hơn nữa, trọng điểm của chuyện là chia phòng, mà là: "Mẹ, con là Thẩm Dương chia phòng nhưng cứ sang đây với chị Tư nhà gì cơ chứ." Thật là bệnh mà.
Nói cả buổi trời mà chịu về, còn đưa táo cho chị nó nữa. Anh Thẩm Dương tết năm ngoái kết hôn mà! Thật chẳng . Con Út là đang đây để mách lẻo.
"Út, con trông lửa nhé, để sang bên xem ." Mẹ Đỗ chẳng lọt tai chuyện gì khác, trong đầu bà lúc chỉ lởn vởn hai chữ "chia phòng". Nếu là căn hộ hai phòng ngủ thì thằng Thẩm Dương cũng bản lĩnh đấy chứ.
Lưu Vân còn sốt ruột hơn Đỗ, thấy chuyện con trai chia phòng là bà lao vọt ngoài .
Tại gian ngoài nhà họ Đỗ.
Bốn miếng táo đĩa vẫn ngay ngắn. Đỗ Tư Khổ nhận miếng táo nào của Thẩm Dương cả.
Thẩm Dương , đơn vị chia phòng cho , nếu Tư Khổ gặp Hà Mỹ Tư đường thì nhắn giúp một câu: hai vợ chồng thể dọn đến nhà phúc lợi của đơn vị mà ở, cần ở chung với gia đình nữa, Hà Mỹ Tư sẽ chịu sự khó của (Lưu Vân) nữa.
Đầu Đỗ Tư Khổ bắt đầu đau nhức. Đặc biệt là khi Thẩm Dương sẽ để Hà Mỹ Tư sống những ngày , chịu khổ chịu sở. Trong đầu cô như một linh hồn đang cam lòng, tỏa sự oán hận khôn tả. Một luồng cảm xúc lạ lẫm nổ tung trong tâm trí.
Đỗ Tư Khổ ôm c.h.ặ.t lấy đầu, tự trấn an : Không cả, với cái gã họ Thẩm chẳng nửa điểm quan hệ, Thẩm Dương với Hà Mỹ Tư ai nữa cũng liên quan đến , đừng giận.
cô cảm giác thể vớ ngay cái ghế bên cạnh mà đập thẳng đầu Thẩm Dương bất cứ lúc nào. Cô cố gắng kiềm chế.
Trong ký ức hiện lên những hình ảnh mới: "Đỗ Tư Khổ" kết hôn với Thẩm Dương. Sau khi cưới, cô luôn sống ở nhà họ Thẩm, Thẩm Dương nhắc gì đến chuyện đơn vị chia phòng. Từ đó về , việc nhà họ Thẩm đều đổ lên đầu cô, giặt giũ nấu nướng là chuyện thường, mùa đông tay nổi đầy vết nứt vì lạnh vẫn dùng nước đá để rửa rau giặt đồ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-tn-60-xuong-co-khi-nhung-nam-60/chuong-16.html.]
Lương của Thẩm Dương đưa cho cô. Mua cái gì cũng ngửa tay xin tiền, dần dần nhà họ Thẩm càng coi khinh cô. Cô cứ ngỡ sinh con xong chuyện sẽ khá hơn. khi đứa trẻ đời, mâu thuẫn giữa cô và Thẩm Dương tuy giảm nhưng mâu thuẫn với chồng càng lớn. Em gái Thẩm Dương là Thẩm Dao khi lấy chồng thường xuyên đem con về gửi nhà ngoại, chồng liền vứt đứa trẻ đó sang cho cô.
Bà : "Một đứa cũng là nuôi, hai đứa cũng là nuôi." Hai đứa trẻ sàn sàn tuổi , nhưng đứa con của cô bao giờ cũng là đứa chịu thiệt.
Mâu thuẫn tích tụ ngày một lớn. Những lúc nhịn , Đỗ Tư Khổ cũng cãi vài câu, nhưng Thẩm Dương bao giờ giúp cô, từng bảo vệ cô khi cô bắt nạt. Cô cứ thế chịu đựng suốt mười năm. Sau em trai Thẩm Dương kết hôn, chồng dọn sang bên đó chăm cháu nội nên cô mới dễ thở hơn một chút.
Mà căn nhà cưới của em trai Thẩm Dương... chính là căn nhà phúc lợi mà Thẩm Dương đơn vị chia lúc ! Thẩm Dương giấu cô suốt mười năm trời!
Hình ảnh ký ức dường như kết thúc tại đó. sự việc thì vẫn kết thúc. Nghe xem Thẩm Dương gì nào: đơn vị chia nhà mới, đưa Hà Mỹ Tư ở riêng để chịu khổ ở nhà chồng. Anh rõ ràng là hết!
Anh rõ sống ở nhà họ Thẩm khổ thế nào, tại giúp "cô", tại lạnh lùng ! Nếu Thẩm Dương thích Hà Mỹ Tư, thích "cô", tại sớm, tại chia tay sớm mà lôi kéo, giam cầm cô cả đời!
Cảm xúc trong đầu Đỗ Tư Khổ phóng đại lên vô hạn. Những việc Thẩm Dương trong ký ức đúng là đáng c.h.ế.t, hạng t.ử tế gì. Cô thèm kiềm chế nữa. Muốn đập thì cứ đập , cùng lắm là lên đồn công an vài ngày. Dù hai nhà cũng quen , tệ hơn nữa là mất việc, tìm việc khác.
ngay khi ý nghĩ "mất việc" hiện , tâm trí cô bỗng chốc lặng sóng. Đồng thời một suy nghĩ nảy : Vì cái loại đàn ông thế mà để mất việc, tự hủy hoại tương lai của thì thật đáng.
Đầu Đỗ Tư Khổ hết đau, cảm xúc cũng trở bình thường. Tuy nhiên, lúc ấn tượng của cô về Thẩm Dương cực kỳ tệ hại. Thẩm Dương mặt dù lúc gì cô, nhưng những gì sẽ chứng tỏ bản tính của trong hôn nhân vô cùng tồi tệ.
"Thẩm Dương!" Lưu Vân từ trong bếp xông , "Theo về nhà ngay!" Chuyện chia phòng về nhà mà .
Mẹ Đỗ cũng bám sát theo : "Tiểu Thẩm , đến giờ cơm , ở nhà dì ăn một miếng nhé. Nào, cháu, xuống đây." Bà nhanh ch.óng lao cửa, túm c.h.ặ.t lấy Lưu Vân và Thẩm Dương đang định : "Ngồi , chúng chẳng vẫn hết chuyện ."
Lưu Vân lúc còn tâm trạng cả, bà chỉ chuyện con trai cả chia phòng là thật giả. "Chị Hoàng, chuyện của chúng để mai nhé, nhà việc gấp, đưa thằng Thẩm Dương về , mai gặp ." Bà kéo Thẩm Dương định .
Mẹ Đỗ buông Lưu Vân nhưng kéo c.h.ặ.t lấy Thẩm Dương. Bà khỏe nên giữ c.h.ặ.t lấy : "Tiểu Thẩm, chuyện đơn vị cháu chia nhà phúc lợi là thật giả thế?" Mẹ Đỗ che đậy nữa mà hỏi thẳng.
Thẩm Dương sững . Sao dì Hoàng ( Đỗ) ? Chuyện chỉ mới với một Đỗ Tư Khổ thôi mà. Không đúng, Đỗ Tư Khổ nãy giờ vẫn ở bên cạnh , từng rời nửa bước, chắc chắn cô .
"Thẩm Dương, chuyện lớn thế con với gia đình?" Lưu Vân sắc mặt khó coi. Lại còn đem sang nhà họ Đỗ mà . Chuyện còn cả. Hơn nữa, căn nhà phúc lợi thì việc chọn một cô gái hơn con dâu chẳng gì là khó.
Sắc mặt Thẩm Dương còn khó coi hơn cả Lưu Vân. Chuyện để , thế thì rắc rối to .
Con Út ở trong bếp trông lửa, đợi mãi thấy Đỗ , nó dùng giẻ lót tay bưng nồi xuống đặt đất. Nó chạy ngoài tìm : "Mẹ ơi!" Cơm đang dở mà mất tiêu .
"Ơ? Chị Tư ?" Nó đang thắc mắc thì thấy Đỗ Tư Khổ từ trong phòng Đỗ bước , thuận tay khép cửa .
"Chị, chị phòng gì thế?"
Đỗ Tư Khổ thản nhiên: "Chị ngang qua thấy cuộn len bàn rơi xuống đất nên nhặt lên thôi." Sắp sang đông, Đỗ kiếm ít len chuẩn đan áo.
Con Út cũng nghĩ ngợi nhiều, chỉ hỏi: "Mẹ chị? Trong bếp còn món nữa xào cơ mà."
Đỗ Tư Khổ chỉ tay sang nhà hàng xóm, đến cả một chữ "Thẩm" cô cũng chẳng buồn . Anh Ba vẫn về, cô đợi nữa. Sổ hộ khẩu cô nhét trong tủ của , chỗ đó dễ tìm thấy.
Con Út hiểu nổi, nó chạy sang nhà họ Thẩm gì ?
Đỗ Tư Khổ liếc về phía phòng bà nội, hỏi con Út: "Bà nội ?" Con Út: "Bà dẫn cô út với mấy sang tìm bạn cũ bên Hội phụ nữ ." Tư Khổ hiểu ngay, bà đang bận chạy vầy cho chuyện ly hôn của cô út, tìm quen giúp đỡ.
"Thế còn bố?" "Hình như bảo trả cái xe bò , mãi thấy về. Em đoán chắc đang nhậu nhẹt với ai đó ." Con Út đoán đúng phóc.
Trong nhà lớn. Tư Khổ bước bếp: "Bát đũa nhà để nhỉ?" Không mua cặp l.ồ.ng nhôm, cô đành mang một cái bát sứ xưởng đựng cơm , cũng chẳng . Ai thì cứ để họ , quan trọng là để bụng đói.
"Đều ở trong tủ chạn cả ." Con Út bám theo Tư Khổ, "Chị, chị định mang bát xưởng ?" "Ừ." Đỗ Tư Khổ đầu dặn dò: "Đừng với nhé."
Con Út: "Sao chị mang cặp l.ồ.ng nhôm , bát sứ dễ vỡ lắm. Chị đợi tí, em chỗ cặp l.ồ.ng nhôm mới đấy." Ở phòng bà nội! "Em lấy cho chị!"
Chỉ một lát , một chiếc cặp l.ồ.ng nhôm mới tinh hiện mắt Đỗ Tư Khổ.