[TRỌNG SINH TN 60] XƯỞNG CƠ KHÍ NHỮNG NĂM 60 - Chương 176

Cập nhật lúc: 2025-12-25 10:08:07
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9AHwsBoteW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đồng ý ? Chủ nhiệm Cố trân trân Đỗ Tư Khổ một lúc, thế mà con bé đồng ý ngay ? Tiểu Đỗ cái bao giờ nhỉ?

"Thưa chủ nhiệm, ngài bản kế hoạch nào đây , cho em mượn tham khảo với ạ." Đỗ Tư Khổ hỏi. Có mẫu tham khảo thì cô mới chấp b.út .

"Trong phòng hồ sơ đấy, lát nữa cô tìm tiểu Lại, bảo nó đưa chìa khóa cho." Trút bỏ một nhiệm vụ lớn, vẻ mặt Chủ nhiệm Cố nhẹ nhõm hẳn , bắt đầu nụ . Ông còn hỏi thêm: "Mà cô sang đây việc gì?"

Đỗ Tư Khổ chỉ tay chiếc xe đạp kiểu mới dựng ở cửa, trình bày ý định của với Chủ nhiệm Cố. Cô cưỡi chiếc xe về nhà. Vừa là việc công, là việc tư.

Chủ nhiệm Cố gật đầu: "Được."

Chẳng vấn đề gì cả. Đỗ Tư Khổ lý, xe đạp là để mà. Tuy nhiên, Chủ nhiệm Cố dặn dò cho rõ: "Trên đường về cô hỏng hóc gì cần , nhưng lúc cưỡi trở nhà máy, xe còn nguyên vẹn, t.ử tế, ?"

"Rõ ạ." Đỗ Tư Khổ quyết định phân xưởng lấy hòm dụng cụ mang theo. Hỏng hóc dọc đường còn cái mà sửa.

Dặn dò xong xuôi, Đỗ Tư Khổ khỏi, Chủ nhiệm Cố liền ngả ghế, vươn vai một cái thật dài. Cái cảm giác đẩy việc cho khác mà sướng thế .

Đỗ Tư Khổ ghé qua phân xưởng 1 lấy hòm đồ nghề, chạy về ký túc xá xách theo chỗ cao dán và 20 cân gạo phát hồi Quốc khánh. Cô ăn cơm ở nhà ăn tập thể nên dùng đến gạo . Người nhà cô... dù thế thế nọ, nhưng dù vẫn là một nhà, đợt lo đám tang tốn kém nhiều, lương thực hao hụt, thôi thì mang gạo về cho cả nhà cầm cự qua ngày. Không nể mặt cha thì cũng nghĩ cho thằng út với ba.

Gạo chằng ở yên , yên để cao dán và cái khóa xe, thế Đỗ Tư Khổ đạp xe vèo vèo lao cổng nhà máy Cơ khí.

Dọc đường , bao nhiêu đổ dồn ánh mắt chiếc xe đạp kiểu mới của Đỗ Tư Khổ. Xe màu trắng! Không loại "xe nam" 28 inch thường thấy, xe thấp hơn nhiều!

"Nhìn kìa, mẫu mới của nhà máy xe đạp ?" "Chắc thế, giờ thấy kiểu dáng bao giờ." "Đấy là... Tiểu Đỗ hả? Con bé Tiểu Đỗ phân xưởng 1 đấy." " , nó đấy. Giờ nó là đồ cụ Chử , học cái nghề, khéo lên thợ nguội bậc cao, lương bổng cứ gọi là tăng vọt chứ."

Mấy đang tán gẫu kéo nhà ăn. Đinh Uyển cách đó xa, thấy hết thảy. Con bé họ Đỗ thế mà thành đồ cụ Chử ? Chuyện là thế nào? Chẳng Giám đốc gọi lên phê bình ? Sao giờ đời nó càng ngày càng lên hương thế .

Gần trạm xe buýt nhà máy.

Đỗ Tư Khổ đạp xe ngang qua thì bất chợt dừng : "Chị Phạm."

Phạm Miêu và đang đợi xe ở đây. Cô bảo muộn một tí thì , cứ đòi sớm nên giờ chờ mòn mỏi. Đỗ Tư Khổ liếc phụ nữ tuổi cạnh chị Phạm, thầm nghĩ đây chắc là chị , trông khí sắc thế , chẳng giống đang ốm tí nào.

"Tiểu Đỗ, em cũng ngoài giờ ?" Phạm Miêu mừng rỡ hỏi.

"Em về đưa cao dán cho bà nội ạ." Đỗ Tư Khổ hỏi : "Còn chị, chị ở đây, xin nghỉ ạ?"

"Chị nghỉ phép một ngày rưỡi." Phạm Miêu : "Mẹ chị khỏi bệnh , chị đưa bà về quê." Không ở bên càm ràm giục cưới, những ngày tới chắc chắn sẽ dễ thở hơn nhiều.

"Cháu chào bác ạ." Đỗ Tư Khổ chào Phạm.

Mắt Phạm cứ dán c.h.ặ.t chiếc xe đạp của Đỗ Tư Khổ, rời . Đây chắc chắn là xe đời mới, đường chẳng thấy ai , chắc là mua ở bách hóa tổng hợp . Bà cứ mãi.

"Đồng chí , chiếc xe mua hết bao nhiêu tiền thế?"

Đỗ Tư Khổ mỉm : "Cháu cũng ạ." Đồ của xưởng , định giá . Bây giờ mà bừa, phân xưởng sản xuất đại , tính toán chi phí lợi nhuận rắc rối . Nói sớm quá .

"Có mua ở bách hóa ?" Mẹ Phạm gặng hỏi.

Đỗ Tư Khổ bàn nhiều về chiếc xe, chỉ với Phạm Miêu: "Chị Phạm, thời gian của em gấp quá, chiều còn nên chuyện trò với chị lâu."

Phạm Miêu thấy hòm dụng cụ buộc ở yên xe Đỗ Tư Khổ: "Tiểu Đỗ, em mang theo thước ?"

"Có ạ."

"Ở nhà chị cái tủ cũ bố chị đóng cho, chị định chuyển nhà cấp bốn ở nhưng chị cứ bảo phòng nhỏ quá để . Chị định về đo đạc xem ." Phạm Miêu .

Đỗ Tư Khổ mở hòm đồ nghề tìm: "Em chỉ thước lá bằng thép thôi, chị?"

"Được chứ!"

Đỗ Tư Khổ đưa cái thước lá cho Phạm Miêu.

"Lúc nào chị trả em ."

"Vâng, em nhé."

Đỗ Tư Khổ đạp xe lao . Đằng xa vẫn thấy tiếng Phạm xuýt xoa: "Cái xe trông thật đấy."

Phạm Miêu giắt cái thước thắt lưng, lấy áo che kín . Còn lời , cô chẳng buồn tiếp chuyện. Đây là xe nhà máy tự sản xuất, vẫn đang trong giai đoạn bảo mật. Tuy lãnh đạo cho phép Đỗ Tư Khổ cưỡi ngoài, nhưng cô tuyệt đối sẽ hé môi với ai. Đặc biệt là đẻ , cô càng thể .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-tn-60-xuong-co-khi-nhung-nam-60/chuong-176.html.]

Xe buýt cuối cùng cũng tới, Phạm Miêu và bước lên xe.

Đại viện gia đình ngành Đường sắt.

Nhà họ Đỗ.

Mẹ Đỗ và Vu Nguyệt Oanh mặt mày ủ rũ từ nhà họ Hạ trở về. Mẹ Hạ thề thốt đủ đường rằng thằng Đại Phú hề định với nhà họ Trương , hai đứa chẳng hề ý gì với . Đến mức lôi cả tổ tiên thề thì Đỗ còn gì nữa? Hạ Đại Phú nên họ gặp .

Vu Nguyệt Oanh cam tâm phòng, cô ở cửa bảo: "Dì ơi, cháu xưởng than tìm Hạ Đại Phú, hỏi tận mặt xem sự thể thế nào."

"Bây giờ á?" Mẹ Đỗ hỏi.

Vu Nguyệt Oanh gật đầu chắc nịch.

"Dì thì dứt , còn chuẩn cơm nước nữa." Trong nhà còn già, chẳng lẽ bỏ mặc? Thế là .

Vu Nguyệt Oanh : "Vậy cháu tự ạ?"

"Cháu đường ?" Mẹ Đỗ lo lắng.

"Dì ơi, dì địa chỉ , dì cho cháu." Vu Nguyệt Oanh quyết cho bằng . Lần từ quê lên, ở nhà giao cả sổ hộ khẩu cho cô .

Mẹ Đỗ đưa địa chỉ xưởng than cho Vu Nguyệt Oanh, xong chợt vỗ trán: "Nhà lão Vệ cũng ở xưởng than đấy, lát nữa cơm nước xong dì dắt cháu sang xem thằng cả nhà lão nhà ." Nếu , nhờ dẫn Vu Nguyệt Oanh là tiện nhất.

Mẹ Đỗ bếp nấu cơm.

Tại bưu điện.

"Đồng chí ơi, cho gửi bưu phẩm." "Bên trong gì?" "Cao dán và một ít gạo ạ."

Gạo nặng nên Đỗ Tư Khổ chỉ gửi 10 cân. Đến tận bưu điện cô mới đổi ý, chỉ gửi mỗi cao dán cho hai thì coi bộ bủn xỉn quá, thôi thì chia đôi chỗ gạo gửi luôn. Anh hai ở đội sản xuất, bảo đến Tết mới chia tiền, đời sống cũng cực khổ lắm.

Phí gửi bưu phẩm chẳng rẻ rúng gì. Đỗ Tư Khổ chút "đứt ruột" khi trả tiền, nhưng cũng xong. Đang định rời thì đồng chí bưu tá bất chợt hỏi:

"Đồng chí ơi, chiếc xe mua ở mà lạ thế?"

"Đồ nhà máy sản xuất đấy ạ." Đỗ Tư Khổ ngoảnh , "Ngài cũng mua ?"

Đồng chí bưu tá ngắm nghía mãi: "Đẹp quá, cũng mua một chiếc cho nhà dùng." Vợ dáng nhỏ thốn, loại xe là hợp nhất.

"Vâng, để lúc nào em hỏi phía nhà máy xem ."

Chương 87: 087

Đại viện gia đình ngành Đường sắt.

Vu Nguyệt Oanh lòng bồn chồn, cứ trong sân, thực sự tài nào bình tĩnh nổi. Cô vạn ngờ, một gã Hạ Đại Phú trông chẳng ưu điểm gì nổi trội mà cũng khối kẻ tranh giành. Tuy Hạ bảo chuyện thành, nhưng tại tìm đến tận nhà? Chứng tỏ đó nhà họ Hạ chắc chắn b.ắ.n tin như thế .

Trong bếp, Đỗ đang nấu món canh bột mì (màn thầu cắt nhỏ nấu canh). Bà nội Đỗ bảo chán ăn nuốt nổi cơm, Đỗ vốn định nấu cháo nhưng nấu cháo mất thời gian quá, giờ chắc nhà ăn đường sắt cũng chẳng còn gì. Mì sợi thì nhào bột, cán mỏng, thái sợi... chẳng thà đổ bột bát, thêm nước khuấy đều thả nồi nấu canh bột cho nhanh. Chỉ bột và nước dùng, đến tí rau xanh quả trứng cũng chẳng dám cho . Phải tiết kiệm.

Mẹ Đỗ nấu ba bát, khéo mỗi một bát. Phần của bà nội Đỗ thì bà bưng tận phòng. Từ hôm trả chiếc xe lăn, bà nội Đỗ cứ rú rú trong phòng chẳng mấy khi ngoài. Thực vịn tường vẫn , nhưng bà cụ tinh thần sa sút, chẳng cử động.

"Mẹ ơi, ăn cơm thôi." Mẹ Đỗ bưng bát đũa .

Quầng mắt bà nội Đỗ thâm quầng, rõ ràng là đêm qua mất ngủ. Bà ngẩng đầu hỏi con dâu: "Sáng chị mà mất hút thế?" Bảo mua rau mà cả sáng chẳng thấy bóng dáng , bà gọi khản cả cổ mà trong nhà ai thưa.

"Con mua rau, ghé qua nhà họ Hạ một chuyến." Mẹ Đỗ đáp, "Có chút việc ạ." Chuyện nhà ngoại, bà cũng chẳng chi tiết cho bà cụ .

Bà nội Đỗ hỏi: "Đêm qua con bé Đắc Mẫn sang tìm , bảo bên xưởng kem điều nó xuống phân xưởng công nhân hợp đồng , chuyện thằng Thắng ?"

Biết chứ, chính miệng Đỗ Đắc Mẫn đập cửa ầm ầm gọi dậy để mà. Mẹ Đỗ đáp: "Tối qua chị , còn cụ thể sự thể thế nào thì con cũng chịu."

Bà nội Đỗ con dâu trân trân: "Con bé Đắc Mẫn nó cũng chẳng dễ dàng gì. Đợi khuất núi , chị là cả chị dâu cũng nên trông nom, săn sóc nó một chút."

Dù gì Đắc Mẫn cũng là con gái ruột của bà.

Mẹ Đỗ lầm bầm: "Mười năm nữa thì con với ông Đỗ cũng thành ông già bà lão cả , sức mà trông với nom." Có cái khăn quàng cổ mà quàng cổ cả đời?

Bà nội Đỗ sực tỉnh, mặt dù cũng chỉ là con dâu, những lời lẽ bà để dành với con trai thì hơn.

Loading...