[TRỌNG SINH TN 60] XƯỞNG CƠ KHÍ NHỮNG NĂM 60 - Chương 178
Cập nhật lúc: 2025-12-25 10:09:58
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/60Kv5w6q9c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Dì ơi, nhưng sáng nay dì chẳng bảo tìm đến nhà Hạ Đại Phú đó , nhỡ phỗng tay mất…”
“Thế thì chứng tỏ duyên phận giữa cháu và nó quá mỏng, hợp .”
Mẹ Đỗ đoạn thẳng nhà, tiên đem túi gạo bếp khóa kỹ . Sau đó bà sang phòng bà nội Đỗ: “Mẹ ơi, quần áo nào cần giặt để con luôn thể?”
Vu Nguyệt Oanh thẫn thờ giữa sân, lòng bàn tay trầy xước, theo hướng Đỗ Tư Khổ , trong lòng đau hận. Hận Hạ Đại Phú giữ lời, hận lão Tứ màng tình nghĩa chị em.
Nhà họ Phạm.
Lúc Phạm Miêu và đến nhà cả thì quá giờ cơm trưa.
Chị dâu Phạm thấy Phạm Miêu về thì cũng hớn hở, định bụng bếp chút gì cho hai lót . Thế nhưng kỹ thấy Phạm Miêu tay , chẳng mang theo quà cáp gì, cái mặt chị liền sầm xuống ngay lập tức.
Mẹ Phạm thấy thế, vội kéo chị dâu Phạm một góc: “Cái Vương mà chị nhắc hôm nọ , tối nay bảo sang nhà gặp mặt con Miêu một chuyến ?”
Mắt chị dâu Phạm sáng rực lên: “Để con tìm chú chuyện xem .” Chắc là thôi. Cô út nhà dù gì cũng là công nhân chính thức, còn là con gái tân. Cậu Vương tuy ở xưởng ép dầu nhưng qua một đời vợ, đèo bòng hai đứa con gái, so với cô út nhà thì vẫn kém một bậc.
Mẹ Phạm khẽ: “Sẵn tiện chị ngoài mua ít thức ăn, chiều nay để lựa lời chuyện với con Miêu.”
Con gái về mang theo tiền nong gì, chuyện chi tiêu giờ chỉ còn trông chờ vợ chồng con trai, chẳng con dâu chịu chi .
“Được ạ.” Chị dâu Phạm hớn hở xách làn cửa.
Nghĩ đến khoản tiền mối những hai mươi đồng, nếu thành đôi còn cả tiền sính lễ của cô út nữa, hai khoản chồng chắc chắn dám nuốt trôi, kiểu gì cũng rơi tay vợ chồng chị . So với món tiền lớn , mấy đồng bạc mua thức ăn chỉ là chuyện nhỏ, chị dâu Phạm vẫn sẵn lòng bỏ .
Trong nhà.
“Mẹ, gì với chị dâu mà lúc chị trông vui thế?” Phạm Miêu sinh nghi. Cô tay về mà chị dâu mỉa mai câu nào, còn xách làn chợ. Mặt trời mọc đằng Tây chắc?
Mẹ Phạm lấp l.i.ế.m: “Tại khỏi bệnh nên chị mừng đấy.” Sau đó bà hỏi Phạm Miêu: “Chuyện với con dạo , con suy nghĩ đến ?”
“Chuyện gì ạ?”
“Thì tìm lấy một đàn ông mà nương tựa chứ , con định bà cô già cả đời ?”
Lại bài cũ soạn . Phạm Miêu về căn phòng cũ của . Giờ phòng là của con gái cả, nhưng cái tủ lớn cô để vẫn còn đó, cô nhất định chuyển nó .
“Miêu , đang chuyện với con cơ mà.” Mẹ Phạm cũng bước theo phòng.
Xưởng Kem, phân xưởng sản xuất.
Dạo việc trong xưởng mấy nặng nề, công nhân bắt đầu việc theo ca. Mỗi ngày đến chỉ cần kiểm tra hệ thống điện, nguồn nước xem an , máy móc vận hành bình thường là . Nếu máy hỏng thợ bảo trì, quá lắm thì mời thợ bên nhà máy Cơ khí sang sửa.
Thêm nữa là mặt hàng kem, tuy giờ là mùa thấp điểm nhưng vẫn khách ăn. Những đơn vị hợp tác quen thuộc nếu đặt lượng lớn thì xưởng vẫn cho sản xuất ở phân xưởng nhỏ. Phải đợi đến tháng 11 mới chính thức ngừng hẳn.
Đỗ Đắc Mẫn hai ngày nay đều đúng giờ. Làm việc ở phân xưởng với phận công nhân hợp đồng thật đúng là cực hình, sai bảo như con ở. Chẳng mấy công nhân chính thức vênh váo cái nỗi gì, Đắc Mẫn thầm oán hận trong lòng. nghĩ đến lời giám đốc bảo cố gắng đến mùa cao điểm năm sẽ biên chế chính thức, cô c.ắ.n răng chịu đựng.
“Đỗ Đắc Mẫn, cô về ?”
Nghe thấy giọng Lộ Lệ Trân, Đắc Mẫn định ngay. Lộ Lệ Trân liền bám theo, hì hì: “Dạo cô giá gớm nhỉ, sáng chiều về đều đưa đón, trông quen mắt lắm, trai tiểu Trình ?”
“Cô im miệng .”
“Giận ? Hay là trúng tim đen?” Lộ Lệ Trân lên giọng: “Sắp uống rượu mừng của cô đây?”
“Nói bậy bạ!” Đắc Mẫn trừng mắt giận dữ.
Lộ Lệ Trân mỉa mai: “ chỉ thế thôi mà cô nổi đóa lên . Mà , cô vẫn còn ở xưởng kem gì, giờ xuống công nhân hợp đồng mà vẫn nỡ ? Trước đây ai bảo công việc ở xưởng kem , đòi đổi chỗ khác nhỉ?”
Cô cố ý đ.â.m chọc để xem Đắc Mẫn bẽ mặt cho bõ ghét.
Đắc Mẫn gắt lên: “Lộ Lệ Trân, với cô tuyệt giao , đừng mà lèo nhèo lưng nữa.” Cô chẳng buồn đôi co, ngoắt thẳng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-tn-60-xuong-co-khi-nhung-nam-60/chuong-178.html.]
Lộ Lệ Trân đuổi theo nữa, chỉ đằng vọng tới: “Cô , xưởng sắp điều cô xuống mấy cái trạm dịch vụ cơ sở đấy.”
Đắc Mẫn khựng , đột ngột đầu: “Cô cái gì?” Hạ xuống công nhân hợp đồng đủ, giờ còn định tống cô xuống tận trạm dịch vụ cơ sở ?
Lộ Lệ Trân nghêu ngao hát một đoạn thẳng. Lần đến lượt Đắc Mẫn chạy theo cô .
Dọc đường, bên vòi nước công cộng.
Đỗ Tư Khổ tìm một đất trống bằng phẳng, dắt xe mở hòm đồ nghề kiểm tra. Cô xem xét độ mòn của các linh kiện, xem xích lỏng , lốp xe đủ . Sau một hồi kiểm tra, ngoài việc phanh lỏng cần chỉnh một chút thì vấn đề gì khác. Cô cất đồ nghề chỗ cũ, vòi nước rửa tay sạch sẽ.
Anh ba nhà, là đến xưởng máy kéo ? Hay việc? Lúc nãy ở nhà cô quên bẵng hỏi. Kiểm tra xong chiếc xe đời mới, Đỗ Tư Khổ cưỡi xe nhà máy Cơ khí, đường thuận lợi vô cùng.
Nhà máy Cơ khí, bộ phận Sửa chữa.
“Thế nào ?” Anh Hà sốt sắng Đỗ Tư Khổ: “Dọc đường hỏng hóc gì ? Phải sửa mấy ?”
Đỗ Tư Khổ mỉm : “Không hỏng ạ. Lúc về em kiểm tra , ngoài phanh lỏng em chỉnh thì chẳng vấn đề gì khác.”
Nghĩa là chiếc xe đời mới chịu nhiệt chuyến khứ hồi của Đỗ Tư Khổ. Anh Hà mừng rỡ: “Tốt quá, thông của chiếc xe còn tuyệt hơn cả chúng tưởng tượng.” Dù cũng là đồ lắp ghép từ nhiều nguồn, cứ ngợ rằng nó chắc chắn như loại xe nam 28 inch truyền thống.
Đỗ Tư Khổ xách hòm đồ nghề xuống: “Hay chiều nay cứ cưỡi xe dạo quanh xưởng vài vòng xem .”
“Ý đấy!” Anh Hà hào hứng ngay.
Đỗ Tư Khổ thì xách đồ nghề về phân xưởng 1. Chiều nay cụ Chử mặt, cô tiếp tục luyện dũa cái khối lục diện . Thời gian còn cô lấy bản dự thảo “Kế hoạch xây dựng phân xưởng xe đạp” của Chủ nhiệm Cố để phác thảo sơ bộ. Cô liệt kê những ưu thế của phân xưởng mới, nhấn mạnh tinh thần tự lực cánh sinh, phù hợp với định hướng xây dựng đất nước. Nói chung là cứ nâng tầm quan điểm lên. Đợi tan ca, cô sẽ tìm tiểu Lại để xem phòng hồ sơ tài liệu gì cần thiết . Đỗ Tư Khổ rút tờ nháp bắt đầu .
Thành phố Dương, Cách ủy hội.
Chủ nhiệm Dư đưa một tờ đơn cho cấp : “Cậu hiệu t.h.u.ố.c chạy một chuyến, gom đủ những thứ ghi trong cho .” Trên đó chính là phương t.h.u.ố.c Ngọc Hồng Cao mà Viên Tú Hồng đưa cho Dư Phượng Mẫn.
“Rõ ạ!” Cấp việc lanh lẹ, đơn đưa buổi sáng mà buổi chiều gom đủ, còn hẳn mấy phần.
“Tiểu Ngụy vất vả .”
“Thưa chủ nhiệm, gì ạ, việc cho ngài là vinh dự của .” Cậu cấp họ Ngụy mới 23 tuổi, chỉ thạo việc mà cái miệng còn khéo léo, tài nịnh nọt cũng chẳng kém gì năng lực việc.
Tan tầm, Chủ nhiệm Dư mang t.h.u.ố.c chuẩn sẵn về nhà. Dư Phượng Mẫn đang ăn quýt, tay tuy thương nhưng là ở mu bàn tay nên ảnh hưởng đến việc bóc vỏ. Thấy bố về, cô liền bật dậy: “Bố, thế nào , mua mấy thứ ạ?”
Chủ nhiệm Dư đáp: “Đủ cả .” Ông đặt gói t.h.u.ố.c lên bàn, nhíu mày tay con gái: “Con gái con lứa học đòi việc ở phân xưởng gì cho khổ, nữa.” Ông tiếp: “Con sang Cục Lương dầu xưởng Thịt?” Phải tìm cho con gái một đơn vị nào nhiều "màu mỡ" mới .
Dư Phượng Mẫn suy nghĩ một hồi bảo: “Bố ơi, bạn bè con đều ở nhà máy Cơ khí cả, con vẫn ở đấy.”
Chủ nhiệm Dư sầm mặt xuống. Phượng Mẫn nài nỉ: “Bố, con xuống xưởng nữa . Bố cho con cái giấy giới thiệu, con lên khối văn phòng , bố?”
Lên văn phòng cho sướng. Ở nhà máy Cơ khí chỉ Đỗ Tư Khổ, Viên Tú Hồng mà còn cả Chu An nữa. Thức ăn nhà ăn ở đấy cũng ngon. Cứ lên đấy , nếu đổi thì thưa với bố .
Chủ nhiệm Dư bảo: “Mai bố cho.” Bất kể nhà máy nào thì công việc văn phòng vẫn là nhàn hạ nhất.
Dư Phượng Mẫn mừng rỡ, định tỏ hiếu thảo bằng cách bóc quýt cho bố, nhưng Chủ nhiệm Dư gạt : “Tay đau thì lo mà dưỡng cho , đừng động chân động tay linh tinh.” Ông tự bóc đưa cho con gái một quả.
Mẹ của Dư Phượng Mẫn là Chủ tịch Hội Phụ nữ, bận tối mắt tối mũi, thường thì trời sập tối mới về đến nhà nên chẳng trông mong gì chuyện bà nấu cơm tối. Giờ tay Phượng Mẫn đang đau, Chủ nhiệm Dư thì chẳng nấu nướng, việc cơm nước chắc đợi chị gái Phượng Mẫn về thôi.
Xưởng Kem.
Đỗ Đắc Mẫn phập phồng lo sợ cho đến tận lúc tan ca. Lão chủ nhiệm Lâm đáng ghét thấy đến tìm cô, cũng may chẳng ai đả động gì đến chuyện tống cô xuống trạm dịch vụ cơ sở. Cô thở phào nhẹ nhõm. So với mấy cái trạm dịch vụ hẻo lánh thì công việc ở phân xưởng xem vẫn còn chịu đựng . Từ chiều đến giờ, Đắc Mẫn bỗng trở nên trầm lặng lạ thường.
Năm giờ tan ca. Cô ở cổng xưởng đợi một lát, chẳng thấy tiểu Trình , cuối cùng đành lủi thủi bộ về nhà một .
Nhà họ Phạm.
“Miêu , đây là Vương,” Chị dâu Phạm nhiệt tình giới thiệu, “Cậu Vương ở xưởng ép dầu đấy nhé, xưởng của họ quý nào cũng phát dầu cho công nhân.”
Mẹ Phạm thì lẩn bếp nấu cơm. Chị dâu Phạm kéo tay Phạm Miêu, đon đả: “Chú Vương , đây là con Miêu, cô út nhà . Tuy ba mươi nhưng trông còn trẻ trung lắm.” Chị còn bồi thêm một câu: “Chưa từng đối tượng bao giờ nhé, vẫn còn là con gái tân đấy.”
Sắc mặt Phạm Miêu biến đổi hẳn, cô gạt mạnh tay chị dâu .