[TRỌNG SINH TN 60] XƯỞNG CƠ KHÍ NHỮNG NĂM 60 - Chương 179
Cập nhật lúc: 2025-12-25 10:11:05
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7V9isjfm8I
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chị dâu Phạm thấy Phạm Miêu như thì ngay là buổi chiều Phạm vẫn thông tư tưởng cho cô. Chị đẩy Phạm Miêu bếp: "Cô bếp giúp . Chú Vương là khách mời đến, cô ý kiến gì trong lòng thì cũng nhịn cho một tí. Chỉ là gặp mặt xem mắt một thôi mà, chú trả tiền mối, cô cứ để kiếm tí tiền ."
Phạm Miêu im lặng. Chị dâu đến nước , cô càng khó bỏ . Ý của chị dâu rõ mồn một: món tiền mối chị nhất định kiếm cho bằng , nếu Phạm Miêu Vương giận mà bỏ về, cô sẽ tự bỏ tiền túi đền cho chị dâu.
Chị dâu Phạm đẩy Phạm Miêu bếp xong liền hớn hở với Vương: "Con Miêu nó hổ mà, chú đừng để bụng nhé."
Cậu Vương thấp đậm, thẳng là giày cũng chỉ cao xấp xỉ Phạm Miêu. Cậu qua một đời vợ, đèo bòng hai đứa con gái; vợ mất khi sinh đứa thứ ba, hai năm nay tìm về cùng vun vén tổ ấm. Tìm vợ, một là để nuôi dạy hai đứa nhỏ, hai là để sinh thêm mụn con trai.
Dù đơn vị công tác của Vương khá , nhưng bản kém cạnh nên tiền mối trả hậu hĩnh. Cũng vì tiền nhiều nên khối sẵn lòng giới thiệu đối tượng cho .
Cậu Vương thoáng ngần ngại, trông bà cô già ba mươi tuổi vẻ ưng thuận cho lắm.
"Con Miêu là công nhân chính thức của nhà máy Cơ khí đấy, lương tháng ít cũng ba bốn mươi đồng." Chị dâu Phạm giơ bốn ngón tay , "Nếu hai lo liệu xong xuôi Tết, quà cáp đơn vị phát chắc chắn sẽ nhiều hơn đấy."
Chưa từng kết hôn, còn là công nhân chính thức nhà máy Cơ khí, Vương mà động lòng lắm. Với Phạm Miêu thì đây là đầu xuất giá, như mới chí thú ăn . Chứ lấy cũng qua một đời vợ thì chắc chắn mỗi một ý, khó mà đồng lòng.
"Chú Vương , chú , con gái là hạng mềm lòng, con Miêu nhà cách yêu đương. Lát nữa nó im thin thít gì thì chú cứ chủ động mà tâm sự," Chị dâu Phạm hiến kế, "Chú cứ cầm tay nó ," chị ngừng một lát bồi thêm, "Nếu nữa thì hôn má một cái, nó chắc chắn sẽ..."
Nói đoạn, chị dâu nháy mắt đầy ẩn ý. Cậu Vương lắc đầu quầy quậy: "Thế ." Làm chẳng hóa là lưu manh .
"Thế cưới , hôn vợ thì cũng gọi là lưu manh ?" Chị dâu Phạm khì khì, "Đã thành một nhà còn tính toán cái đó ?"
Cậu Vương đang đấu tranh tư tưởng dữ dội. Chị dâu Phạm thấy cứ lề mề, mặt liền sầm : "Chú mà ưng thì thôi, mai tìm mối khác cho con Miêu."
" ưng, ưng mà!" Cậu Vương vội vàng đáp. Phạm Miêu dáng cao ráo, sinh con trai chắc chắn lùn, chỉ riêng điểm thôi đủ khiến mê mẩn .
Chị dâu Phạm bảo: "Nếu thành đôi, lúc lĩnh giấy chứng nhận chú quỵt năm mươi đồng tiền mối đấy." Chưa thành, chỉ mới gặp mặt tìm hiểu thì đưa hai mươi đồng. Rồi còn tiền sính lễ của Phạm Miêu nữa, ít nhất cũng gần trăm đồng bạc. Chị dâu Phạm chỉ chờ đến ngày đếm tiền thôi.
Xưởng Than.
Chiều nay Vu Nguyệt Oanh tự tìm đến xưởng than, nhưng Hạ Đại Phú mặt, bận giao than với đồng nghiệp .
"Ở đây đồng chí nào tên là Vệ Đông ạ?" Vu Nguyệt Oanh bỏ về mà hỏi thêm.
"Có, cô đợi một lát."
Chẳng mấy chốc, Vệ Đông từ bên trong bước . Anh dáng trung bình, mắt một mí, mặc bộ đồ công nhân màu xám của xưởng than. Ai tìm nhỉ?
"Chào đồng chí Vệ, là Vu Nguyệt Oanh." Cô tự giới thiệu, đưa mẩu giấy Đỗ . Trên đó ghi địa chỉ nhà Vệ Đông, buổi chiều cô định đến mà . Lúc cô nghĩ bụng Vệ Đông đang ở xưởng nên hỏi bừa một câu, ngờ mặt thật.
Vệ Đông nhận lấy mẩu giấy, xem qua thì đúng là địa chỉ nhà : "Cô là...?"
" là cháu ngoại của dì Hoàng Thái Nguyệt," Vu Nguyệt Oanh , "Mẹ của ba nhà họ Đỗ là dì ruột của ."
Hóa là chỗ quen . Vệ Đông nhớ mang máng nhà kể là bên nhà Đỗ họ hàng đang tá túc ở đó. Tuy nhiên, đợt đám tang bà nội Đỗ, đến nhưng dường như gặp bao giờ.
Vệ Đông Vu Nguyệt Oanh: "Cô tìm việc gì ?"
" đến đây để tìm ," Vu Nguyệt Oanh vốn định là tìm Hạ Đại Phú, nhưng cô nhận thấy Vệ Đông tuy cũng ở xưởng than nhưng ăn mặc sạch sẽ hơn Hạ Đại Phú nhiều. Tuy ngoại hình quá xuất chúng nhưng trông vẻ gì là lam lũ. Người , chắc gia cảnh khá hơn Hạ Đại Phú?
"Tìm ai cơ?" Vệ Đông hiền lành hỏi. Bố với bác Đỗ quan hệ , hai nhà vẫn thường xuyên qua .
Vu Nguyệt Oanh tên, chỉ bảo là ở nhà giới thiệu đối tượng cho cô, nhưng đàn ông đó lòng đổi , tìm khác mất . Hôm nay cô mới chuyện nên qua đây để hỏi cho nhẽ. Cô cứ thế kể lể cho t.h.ả.m nhất, rơi nước mắt lã chã.
Vệ Đông cuống quýt: "Cô... cô đừng mà, tưởng gì cô thì c.h.ế.t..." Thật là rắc rối quá .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-tn-60-xuong-co-khi-nhung-nam-60/chuong-179.html.]
Vu Nguyệt Oanh cứ thế sụt sùi. Vệ Đông thấy đầu nhức: "Thế , cô trong uống chén nước nhé?" Ở ngay cổng xưởng thế tiện chút nào.
Vu Nguyệt Oanh lau nước mắt, Vệ Đông đầy vẻ yếu đuối: " cả ngày nay miếng gì bụng ." Giọng cô nghẹn ngào.
Vệ Đông định dắt cô nhà ăn tập thể ăn một bữa, nhưng Vu Nguyệt Oanh chịu. Cô thấy bên ngoài một cái tiệm, đó chỗ vắng cho thoải mái. Đó là một cửa hàng ăn uống quốc doanh, giá cả chẳng rẻ chút nào. Vệ Đông thầm nghĩ hôm nay chắc chắn "lủng túi" .
Bên bàn ăn, Vu Nguyệt Oanh khéo léo dò hỏi gia cảnh nhà Vệ Đông. Mẹ ở nhà ăn đường sắt, là công nhân chính thức! Bố ở bộ phận tiêu thụ của xưởng than thành phố, còn là một cán bộ nhỏ! Em trai Vệ Đông cũng nhận ngành đường sắt!
Tim Vu Nguyệt Oanh đập thình thịch! Đôi mắt cô sáng quắc lên như đèn pha. Điều kiện nhà Vệ Đông mạnh hơn Hạ Đại Phú gấp bao nhiêu ! Lại còn sạch sẽ, dáng quá thô kệch, thật là quá !
Dù Hạ Đại Phú cũng xem mắt khác , cô tội gì mà treo cổ cái cây . Vu Nguyệt Oanh nhanh ch.óng tự thuyết phục bản rằng lấy Vệ Đông thì đời cô sẽ lên hương. thế nào đây? Nếu cứ theo quy trình tìm hiểu bình thường, liệu nhà Vệ Đông chấp nhận cô ?
Vu Nguyệt Oanh cụp mắt xuống, bất chợt dậy: " khát quá, để rót ít nước." Chỗ chắc chắn là bán rượu!
Đại viện gia đình ngành Đường sắt.
Nhà họ Đỗ.
Buổi trưa Đỗ Tư Khổ mang cao dán về là bà nội dán ngay. Dán xong, bà cảm thấy lưng còn đau, chân cũng hết mỏi. Chẳng do tâm lý , nhưng buổi chiều bà thể xuống giường, vịn tường ngoài sân. Mẹ Đỗ kê cho bà một chiếc ghế để hóng mát. Ngửi mùi cao dán nồng đậm, bà nội cảm thấy chắc còn sống thêm vài năm nữa.
Mẹ Đỗ buổi chiều ngoài, bà lục tìm mấy bộ quần áo dày trong nhà, cả đồ của ông nội Đỗ nữa: "Mẹ ơi, chỗ quần áo tính đây ạ?"
"Tháo , lấy bông bên trong phơi cho thơm tho, may cho mấy đứa nhỏ vài bộ đồ mới." Bà nội bảo.
Mẹ Đỗ bàn: "May cho thằng Ba ." Đồ của quá cố, bà yên tâm cho mấy đứa con gái mặc. Không hẳn là mê tín, nhưng đồ của già khuất, thì thật nhưng sợ các con gái "vía" nặng bằng. Thằng Ba là đàn ông, đương sức thanh niên trai tráng, ba cái thứ ma tà quỷ quái chắc chẳng dám động nó .
"Được, cứ tính thế ."
Thế là chiều hôm đó, Đỗ cùng bà nội ở ngoài sân tháo áo bông cũ. Lão Ngũ và Văn Tú học về thấy bà nội đó thì mừng rỡ: "Bà nội, chân bà khỏi ạ?"
"Ừ, trưa nay lão Tứ mang cao dán về, dán thấy hiệu nghiệm lắm." Bà nội móm mém.
Văn Tú nửa lời, lẳng lặng phòng. Bà nội liếc một cái. Lão Ngũ hỏi: "Thế cần mua xe lăn nữa bà?" Cô bé đang gom tiền mà.
"Thôi cần , bà vịn tường là , chậm một tí là ." Xe lăn đắt đỏ quá, giờ một chút bà cũng nỡ tiêu tiền nữa.
Một lát , Đỗ Đắc Mẫn cũng về đến nhà. Vừa tan là về ngay ? Mẹ Đỗ ngạc nhiên theo, hôm nay cô em chồng la cà ở ? Sắc mặt Đắc Mẫn trông khá tệ. Vừa sân thấy bà nội với Đỗ vui vẻ, Đắc Mẫn cảm thấy bà nội đổi, chẳng lẽ bà ai mới là con gái ruột ?
"Về đấy ." Bà nội chủ động chào. Đắc Mẫn chỉ "ừ" một tiếng thẳng phòng. Chuyện phiền lòng ở xưởng kem cô cũng chẳng giúp gì nên cô lười chẳng buồn hé môi. Hôm qua cô tìm , mà ích gì ? Bà chỉ khuyên cô nhẫn nhịn, hãy tin tưởng cả. Tin thì cái tích sự gì? Thật là...
Bà nội thở dài trong lòng, sang bảo Đỗ: "Thái Nguyệt , con bé Đắc Mẫn nó tính thế đấy, chị đừng chấp nó nhé."
Mẹ Đỗ đáp: "Con mà ." Mấy chục năm nay vẫn , bà quen . Bà cầm kéo cắt chỉ áo bông, móc từng mảng bông bỏ bao tải, định bụng mai nếu nắng sẽ mang phơi thật kỹ. Mẹ Đỗ dậy bếp nấu cơm.
Lúc Đỗ Thắng ( cả) về, Đắc Mẫn liền từ trong phòng lao : "Anh cả, bảo xưởng định điều em xuống trạm dịch vụ cơ sở đấy! Chuyện ?" Cô chất vấn trai.
Đỗ Thắng ngẩn : "Anh ở đơn vị cô mà ?" Cái xưởng kem mà ngày nào cũng lắm chuyện rắc rối thế .
"Đang yên đang lành, điều em về tận vùng sâu vùng xa cơ chứ?" Đắc Mẫn cuống cuồng, "Lát nữa qua nhà lão giám đốc mà hỏi cho nhẽ, bảo lão cho rõ ràng xem sự thể là thế nào."
Đỗ Thắng mà sững sờ. Bảo lão giám đốc cho rõ ràng? Nói cái kiểu gì ? Mình nhờ vả mà đòi giải trình rõ ràng, là bậc tiền bối mà! Lại còn nghỉ hưu nữa! Giúp đến là quý đến đó !
Đỗ Thắng sầm mặt: "Để vài hôm nữa tính." Mới sang đó xong, giờ sang nữa ? Tuyệt đối .
"Anh cả! Chuyện của em mà cứ dửng dưng thế ? Nếu là chuyện của , thế ?" Đắc Mẫn gào lên.