[TRỌNG SINH TN 60] XƯỞNG CƠ KHÍ NHỮNG NĂM 60 - Chương 180

Cập nhật lúc: 2025-12-25 10:14:30
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VOeVJoUJl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Công việc của chán, bao giờ muộn về sớm, việc cấp giao dù tăng ca đến nửa đêm cũng thành, chẳng bù cho cô.” Đỗ Thắng ( cả) chẳng đôi co với Đắc Mẫn.

“Anh cả! Sau khi bố mất, trở nên thế !” Đắc Mẫn đau đớn thốt lên, “Có quản em nữa đúng ?”

Đỗ Thắng thì gằn vì quá tức: “Nếu vì nể mặt , chẳng quản cô từ lâu ! Cô bao nhiêu tuổi , con bé Lão Ngũ mười lăm tuổi còn từng đòi lo từng li từng tí, cô bốn mươi mà vẫn bắt quản, định để quản đến năm sáu mươi tuổi chắc?”

Làm thì tự trọng. Ông năm đứa con, đứa nào cũng bắt ông để mắt đến thì mà kiệt sức c.h.ế.t mất.

Văn Tú thấy tiếng cãi vã liền lao khỏi phòng, chắn mặt bảo vệ : “Cậu ơi, đừng mắng cháu nữa. Mấy ngày nay cháu khổ lắm , đều là một nhà cả, giúp thì thôi cũng đừng lời cay nghiệt với cháu chứ.”

Đỗ Thắng cãi mặt con trẻ, chỉ buông một câu: “Cháu khuyên bảo cháu , đừng để về đến nhà là kiếm chuyện gây gổ.” Nói ông lưng thẳng bếp.

Đỗ Đắc Mẫn ôm c.h.ặ.t Văn Tú nức nở. Cô hiểu ý của cả , thực sự bỏ mặc cô, giúp đỡ cô nữa! Nhà tập thể của đơn vị thì thu hồi, giờ cô dọn cũng chẳng chỗ nào mà , đành đây chịu sự hắt hủi của vợ chồng cả!

Tại nhà máy Cơ khí.

Lúc tan ca, Đỗ Tư Khổ sớm một chút sang ban Tổng vụ. Tiểu Lại vẫn còn đó, cô hỏi mượn chìa khóa phòng hồ sơ để tìm các bản báo cáo đề đạt với chính phủ đây.

“Cô là đồ cụ Chử , còn bận rộn mấy cái báo cáo gì?” Tiểu Lại thấy lạ.

“Chủ nhiệm Cố giao cho đấy.”

À, . Tiểu Lại hiểu ngay. Đỗ Tư Khổ đưa tập báo cáo tới, Tiểu Lại liền né tránh chỗ khác, bảo cô đừng đưa cho . Anh chẳng dại gì mà ôm việc , báo cáo gửi cấp phiền phức vô cùng, sai một chữ cũng xong, mà lỡ trả về thì từ đầu.

“Phải Tiểu Đỗ, mai là ngày 25, lớp tập huấn máy kéo bắt đầu học nhỉ?” Tiểu Lại hỏi.

.”

Mắt Đỗ Tư Khổ chợt sáng lên. Hay quá, lúc tập huấn cô thể tranh thủ sớm một chút, ghé qua đồn công an lấy hộ sổ hộ khẩu cho Tống Lương. Thời gian thế .

“Học buổi sáng buổi chiều?” Tiểu Lại hỏi thêm.

“Buổi chiều ạ.”

Buổi sáng Đỗ Tư Khổ còn sang phân xưởng 1 luyện dũa khối lục diện, cô xin phép cụ Chử một tiếng. Giờ cô còn tự do như , lúc nào cũng nữa.

Đỗ Tư Khổ mải mê tra tài liệu, ghi chép và báo cáo, thời gian trôi nhanh như thoắt, loáng cái ba tiếng đồng hồ. Mãi đến khi tiếng gõ cửa của đồng chí bên đội bảo vệ cô mới giật sực tỉnh.

“Đồng chí ơi, đến giờ tắt đèn .” Đồng chí bảo vệ tuần tra nhắc nhở.

xong ngay đây.”

Đỗ Tư Khổ xếp tài liệu về vị trí cũ cầm bản báo cáo của ngoài. Đồng chí bảo vệ nhận cô: “Sao cô ở phòng hồ sơ giờ ?”

Đỗ Tư Khổ đáp: “ ít đồ, việc bên Tổng vụ giao cho ạ.”

Anh bảo vệ thì lắc đầu: “Cô đúng là một gánh mấy vai. Ở phân xưởng bận, việc bên Tổng vụ cũng , còn giáo viên dạy lái máy kéo nữa. Thật đúng là bận như con .”

Đỗ Tư Khổ mỉm : “Thì cũng tranh thủ lúc còn trẻ mà học hỏi thêm chứ .” Ở đây việc vất vả chút nhưng còn thoải mái hơn là về nhà cãi vã. Ít ở đây còn tiền.

Nhà họ Đỗ.

Đã gần chín giờ đêm mà Vu Nguyệt Oanh vẫn thấy mặt mũi . Mẹ Đỗ yên.

“Ông Đỗ, ông đây bảo.” “Chuyện gì thế?” “ sang nhà họ Hạ một chuyến, ông cùng cho đỡ sợ.” Nói Đỗ tìm cái đèn pin, trời tối om thế dám một .

Đỗ Thắng bước : “Sang nhà họ Hạ gì?” “Con Nguyệt Oanh vẫn về.”

Bữa tối thấy Vu Nguyệt Oanh, ông Thắng cứ ngỡ cô bắt tàu về quê . Hóa vẫn ? Ông hỏi vợ: “Lần định ở đến bao giờ? Chuyện cô em chồng đủ nhức đầu , quản thêm ngoài nữa.”

Mẹ Đỗ trấn an: “Thôi mà, cũng chẳng còn mấy ngày .” Nếu Hạ Đại Phú và Nguyệt Oanh đăng ký thì cô sẽ sang nhà họ Hạ. Còn nếu thành thì bà sẽ bảo cô về quê. Mẹ Đỗ bận bịu việc nhà, chăm sóc già, thực sự cũng chẳng còn sức mà lo cho thêm một lớn nữa. Cả hai cùng khỏi cửa.

Đến nhà họ Hạ, thấy đèn vẫn sáng, may quá ngủ.

“Chị Giang, chị Giang ơi.” Mẹ Đỗ gọi cửa từ bên ngoài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-tn-60-xuong-co-khi-nhung-nam-60/chuong-180.html.]

Mẹ Hạ tiếng liền xem: “Ai đấy?” Đêm hôm khuya khoắt bà chẳng dám mở cửa bừa.

, Hoàng Thái Nguyệt, thằng Toàn đây.” Mẹ Đỗ to.

Xác định là quen, Hạ mới mở cửa đón hai vợ chồng nhà. Bà lấy lạ cả ông Đỗ cũng sang đây.

“Thằng Đại Phú nhà chị?” Mẹ Đỗ hỏi.

“Nó vẫn về .” Mẹ Hạ ngoài, “Thỉnh thoảng nó vẫn ngủ xưởng mà.” Trước đây việc đêm về cũng là chuyện thường tình.

Ngủ xưởng than ? Thế thì phiền phức to . Mẹ Đỗ lo lắng trong lòng, chỉ hy vọng Nguyệt Oanh điều gì dại dột.

“Có chuyện gì thế?” Mẹ Hạ hỏi.

“Không , chỉ ghé qua xem chút thôi.” Mẹ Đỗ kéo chồng về. Chuyện Vu Nguyệt Oanh về nhà thể đồn đại linh tinh , ảnh hưởng đến danh dự con gái nhà .

Ra khỏi nhà họ Hạ, ông Đỗ thở dài: “Lại xưởng than ?” Mẹ Đỗ nhíu c.h.ặ.t mày, bà cũng tính . Giờ muộn , xưởng than cũng mất hơn tiếng đồng hồ, cả lẫn về ít nhất cũng ba tiếng.

“Hay là để sang nhà lão Vệ hỏi xem.” Ông Đỗ bàn, lão Vệ và thằng con cả đều ở xưởng than. “Đi thôi.” Mẹ Đỗ gật đầu cùng.

Nhà lão Vệ.

Bà Chử (vợ lão Vệ) mặt mày khó coi vô cùng. Lão Vệ thì cứ hết điếu t.h.u.ố.c đến điếu t.h.u.ố.c khác. Vệ Đông nồng nặc mùi rượu, gục xuống bàn ngủ say như c.h.ế.t. Cạnh là Vu Nguyệt Oanh đang cúi đầu, mặt đỏ bừng.

Chính cô dìu Vệ Đông về nhà. Lúc ở ngoài cửa, bà Chử tận mắt thấy Vệ Đông tựa đầu Nguyệt Oanh, mặt còn ghé sát như thể đang hôn cổ cô . Cả hai đều nồng nặc mùi rượu, chẳng uống bao nhiêu mà nông nỗi .

Bà Chử vốn Vu Nguyệt Oanh. Đợt , lúc ông nội Đỗ mất, Nguyệt Oanh vẫn thường xuyên nhà ăn tập thể lấy cơm. Bà cũng Đỗ kể là Nguyệt Oanh đang dạm hỏi với thằng Đại Phú nhà họ Hạ. Thế mà giờ chuyện ?

“Nguyệt , cháu về .” Bà Chử gượng , “Trời muộn , để bác tiễn cháu về.”

Vu Nguyệt Oanh ngẩng lên bà: “Bác đừng trách Vệ Đông, tại cháu buồn quá nên mới mời cháu ăn cơm.” Cô cúi đầu xuống, “Anh Hạ Đại Phú xem mắt khác , chuyện của cháu với hỏng bác ạ.”

cố tình cho bà Chử để bà rằng định với ai, hiện giờ đang là tự do. Nếu nhà khách bên ngoài cho lưu trú thì tối nay cô cũng chẳng định về. Cô còn từng nghĩ đến chuyện đưa thẳng Vệ Đông về nhà họ Đỗ, nhưng sợ dượng ưa , nhỡ ông dập chuyện xuống thì cô hết đường diễn. Thế nên cô quyết định đưa Vệ Đông về thẳng nhà họ Vệ.

Lúc dìu Vệ Đông, cô cố tình lượn lờ quanh đây mấy vòng cho hàng xóm láng giềng thấy. Tay Vệ Đông quàng qua cổ cô mật như thế, để xem nhà họ Vệ dám nhận trách nhiệm .

Bà Chử bảo: “Đợi thằng Đông tỉnh bác sẽ hỏi rõ xem thế nào.”

Vu Nguyệt Oanh dậy: “Vậy cháu về đây ạ.”

lúc đó, bên ngoài truyền tiếng của ông Đỗ: “Lão Vệ ơi, ngủ ?”

Hỏng , dượng đến đây. Tim Vu Nguyệt Oanh chùng xuống. Lão Vệ mở cửa. Thấy bước đầu tiên, mắt Nguyệt Oanh chợt sáng bừng lên, là dì!

“Dì ơi!” Có dì ở đây, dì chắc chắn sẽ giúp cô. Vu Nguyệt Oanh đỏ hoe mắt, lao đến ôm chầm lấy Đỗ, nước mắt lã chã rơi như mưa.

“Sao cháu ở đây!” Mẹ Đỗ kinh ngạc. Không ở nhà họ Hạ mà ở nhà họ Vệ? Chuyện là thế nào?

Rất nhanh đó, Đỗ thấy Vệ Đông đang say khướt bên cạnh, cổ áo còn một vết đỏ sẫm. Đây là...? Mẹ Đỗ chợt nhớ chiều nay Vu Nguyệt Oanh xưởng than, chẳng lẽ tìm thấy Hạ Đại Phú mà bắt sóng với Vệ Đông ? Không thể nào chứ!

Tại nhà máy Cơ khí.

Đỗ Tư Khổ từ ban Tổng vụ hướng về khu tập thể nữ. Trời khuya, đồng chí bảo vệ tiễn cô một đoạn, đến chỗ đèn đường mới .

“Cảm ơn đồng chí nhé.”

Đỗ Tư Khổ thêm một lúc, chợt thấy tiếng động lạ ở góc tường phía xa. Cô ánh đèn đường, lặng lẽ rút cây côn ngắn . Lại leo tường ?

Bóng đó từ trong bụi cỏ chui , bước chân hoảng loạn, một đoạn thì bắt đầu chạy. Là phụ nữ. Dáng ...

“Chị Phạm?”

Người đó tiếng gọi thì khựng , từ từ đầu.

“Tiểu Đỗ.”

Phạm Miêu thần sắc hốt hoảng, tóc tai rối bời như chịu một cú sốc lớn. Trong tay chị vẫn còn cầm cái thước lá bằng thép bẻ gãy đôi. Gãy ?

Loading...