[TRỌNG SINH TN 60] XƯỞNG CƠ KHÍ NHỮNG NĂM 60 - Chương 181

Cập nhật lúc: 2025-12-25 10:15:36
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4LCh8rI9Ue

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Không là đang mơ!

"... về đến xưởng ?" Phạm Miêu ngẩng đầu ánh đèn đường xa xa.

"Phải, về xưởng ." Đỗ Tư Khổ đáp.

Về đến xưởng ...

Trong đầu Phạm Miêu loé lên những chuyện xảy ở nhà. Cho đến tận bây giờ, khi nắm lấy tay Đỗ Tư Khổ, chị mới cảm thấy chút sức và cảm giác an . Mẹ và chị dâu gọi một đàn ông đến nhà ăn cơm, là giới thiệu đối tượng cho chị, nhưng chị chịu.

Sau đó, chị dâu nhẫn tâm nhốt cứng chị và gã đàn ông đó chung một phòng, chính là căn phòng cũ chị từng ở. Còn chị... bà cũng tiếp tay giúp sức.

Cũng may gã đó nhỏ thó nên chị còn đẩy . Cũng may chị mượn cái thước lá thép của Đỗ Tư Khổ, dùng nó bẩy mấy cái đinh đóng cửa sổ mới trốn thoát . Từ lúc chạy khỏi nhà, chị cứ thế miết về phía nhà máy Cơ khí, cứ , mãi, mãi. Chị cũng chẳng bộ bao nhiêu tiếng đồng hồ nữa.

Gót chân đau nhức vô cùng. Phạm Miêu cúi đầu nhấc chân lên xem, đế giày mòn vẹt, tất cũng rách bươm. Thảo nào chân đau thế, hóa là mài đến chảy cả m.á.u.

Đỗ Tư Khổ hỏi: "Chị Phạm, để em đưa chị về nhà nhé?" Chị Phạm hình như ở bên khu tập thể gia đình của nhà máy.

Lúc khá muộn, Đỗ Tư Khổ thấy Phạm Miêu vẻ gặp chuyện lớn, sợ chị một an , cùng chuyện vẫn hơn. Phạm Miêu Đỗ Tư Khổ, từ từ buông tay : " tự về ."

Chị . Đã về đến nhà máy , chứ ở nhà, còn chuyện gì xảy nữa?

Đỗ Tư Khổ vẫn cùng chị một đoạn. Gần đến khu nhà tập thể nữ, đồng chí bảo vệ tuần tra quát lớn một tiếng: "Ai ở đằng ?" Nhìn loáng thoáng hai bóng .

Phạm Miêu giật b.ắ.n . Đỗ Tư Khổ vội đáp: " đây, Đỗ Tư Khổ ở phân xưởng 1, cùng đồng chí Phạm Miêu đây ạ."

Đồng chí bảo vệ gần xác nhận xong mới rời . Đỗ Tư Khổ bảo: "Chị Phạm, là em cứ đưa chị về nhé, nhỡ lát nữa đường gặp ai thì ." Lần Phạm Miêu từ chối nữa. Chính chị cũng nhận đang phản ứng mạnh với đàn ông, nổi tiếng mà cũng chẳng thấy mặt họ.

"Muộn quá , cô sang nhà ngủ ," Phạm Miêu bàn, "Nhà cách khu tập thể nữ một đoạn, cô về về thế mất thời gian lắm." Chị bồi thêm, "Ở nhà lò than, đun nước nóng."

"Không mất công chị, mai em cũng bận lắm, chiều nghỉ bù cũng mà." Đỗ Tư Khổ . Cô còn trẻ, sợ thức đêm. Vả , lúc chắc cũng đến mười giờ đêm.

Sau đó, Đỗ Tư Khổ về phòng ký túc một lát, cất đồ đạc của lên giường lấy cái đèn pin của Dư Phượng Mẫn (cô về). Lúc xuống lầu, cô quên chào bà Trương quản lý một tiếng.

"Bác Trương ơi, cháu đưa bạn về một lát ngay."

"Con gái con lứa đêm hôm khuya khoắt còn đưa , an cháu." Bà Trương nhắc.

Đỗ Tư Khổ khẽ: "Chị gặp chút chuyện ạ. Bác yên tâm, cháu mang theo côn đây ."

Có chuẩn cả . Bà Trương gì thêm, tiễn cô khỏi cổng ký túc. Phạm Miêu tòa nhà tập thể nữ, lòng đầy suy tư.

Đỗ Tư Khổ đưa Phạm Miêu về khu gia đình nhà máy Cơ khí. Hai trò chuyện cho bớt sợ. Đến khu tập thể, tiếng chuyện của họ mấy dân quanh đó tỉnh giấc, vọng tiếng hỏi: "Ai ngoài đấy?"

Đi mãi đến tận cuối khu gia đình mới tới nhà Phạm Miêu. Đỗ Tư Khổ thầm nghĩ đường quả thực xa thật.

Phạm Miêu mở cửa, nhà châm nến. Ở đây cũng giống khu tập thể nữ, cứ đến giờ là cắt điện, chỉ khu xưởng sản xuất là điện cả ngày. Ngọn nến thắp lên, căn phòng sáng dần.

"Chị Phạm, em về đây." Đỗ Tư Khổ thấy tâm trạng Phạm Miêu định nên cũng yên tâm về.

"Tiểu Đỗ," Phạm Miêu gọi giật . Đỗ Tư Khổ đầu.

" chuyện nghĩ mãi thông." Phạm Miêu . Xem chị dốc bầu tâm sự. Đỗ Tư Khổ , kéo cái ghế xuống: "Chị ."

"Mẹ ," Phạm Miêu nhíu c.h.ặ.t mày, " hiểu nổi bà , tại thể giúp ngoài mà giúp con gái , tại dùng vũ lực ép chắp nối với như thế?"

Kết hôn đến thế ? Gã đàn ông cho chị uống bùa mê t.h.u.ố.c lú gì mà bà nỡ nhốt con gái với một kẻ mới gặp mặt đầu? Ép buộc ở cạnh , ép xem mắt kết hôn?

Đỗ Tư Khổ bảo: "Người già ai cũng nghĩ thế, cứ cho rằng kết hôn là . Chị thích thì đừng theo là ."

Phạm Miêu cửa: "Bà cứ nhất quyết ép ."

Đỗ Tư Khổ ngẫm nghĩ một lát hỏi: "Có nếu chị kết hôn thì bà sẽ c.h.ế.t ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-tn-60-xuong-co-khi-nhung-nam-60/chuong-181.html.]

Phạm Miêu sững , lắc đầu ngay: "Chắc đến mức đó." Mẹ chị ốm đau còn đường chữa, chứng tỏ vẫn còn thiết mạng lắm. Cùng lắm chỉ là lấy cái c.h.ế.t dọa dẫm, bộ tịch thôi.

Đỗ Tư Khổ : "Chị cũng dùng tiền của gia đình để sống, bà còn gì để mà khống chế chị nữa ?" Sợ gì chứ.

" sợ họ đến đây quấy nhiễu." Phạm Miêu lo lắng, "Ở nhà chẳng ai về phía cả." Chị đơn thương độc mã. Nếu cả nhà kéo đến đòi đưa chị về, đòi gả bán chị ... Chị nhỏ, "Quan thanh liêm còn khó xử việc nhà, mấy đồng chí công an gặp chuyện cũng chẳng can thiệp ."

Chị từng thấy . Vợ mới cưới chồng đ.á.n.h, công an đến cũng chỉ can , đ.á.n.h đau đến mấy thì cũng bảo là một nhà, khuyên hòa giải. Hội phụ nữ cũng thế, cứ đ.á.n.h là đến, kết quả vẫn đấy.

Đỗ Tư Khổ nghiêm túc suy nghĩ: "Thế thì chị học tập đồng chí Tiểu Mạnh bên phòng kỹ thuật , chuyển sang xưởng khác, thật xa cho họ tìm thấy chị." Có quấy cũng chẳng chỗ nào mà quấy.

"Chuyển xưởng?"

"Phải, chị là thợ nguội, xưởng nào chẳng cần công nhân. Em nhớ là còn diện biệt phái nữa, xưởng biệt phái mấy đồng chí sang xưởng Máy kéo đấy. Hay là mai chị lên hỏi xem bên đó ?"

Tạm lánh . Phạm Miêu gật đầu: "Mai lên phân xưởng hỏi thử."

Đỗ Tư Khổ dặn: "Đừng lên phân xưởng, lên thẳng phòng hành chính hoặc ban Tổng vụ , bên đó thủ tục nhanh hơn. Với chị nên qua ban Bảo vệ một chuyến, chuyện với Đội trưởng Ngô. Nếu nhà chị đến thì dặn bảo vệ đừng cho họ ."

Chặn từ ngoài cổng, xong thủ tục trong xưởng là ngay. Đỗ Tư Khổ kinh nghiệm mấy việc , cứ nhanh gọn mới . Nói chuyện xong với Đỗ Tư Khổ, đầu óc Phạm Miêu dần sáng rõ, chị gì.

Tại nhà họ Phạm.

Chị dâu Phạm cầm chìa khóa mở cửa phòng, Phạm ngoài dám . Lúc nãy tiếng la hét, tiếng đồ đạc đổ vỡ trong phòng bà đều thấy cả. Bà thấy Phạm Miêu cứ gào lên "Mẹ ơi, ơi", lòng bà cũng đau như cắt. Mấy định bước tới mở khóa.

"Mẹ, con Miêu nó tính khí khác , bà cô già cả đời ?" Chị dâu Phạm cản chồng, chỉ bên cạnh bồi thêm mấy câu.

Mẹ Phạm rụt tay về. Sau đó, trong phòng dần im ắng. Bà thẫn thờ ngoài cửa, còn chị dâu Phạm thì thản nhiên về phòng việc của .

Lát cả Phạm về, chị dâu liền kể chuyện của Phạm Miêu và Vương. "Làm thế quá đáng quá ?" Anh cả hỏi vợ.

"Anh nghĩ xem, cô út mà bà cô già cả đời thì báu bở gì cho chúng ?" Chị dâu nhỏ, "Lương lậu cô chẳng mang về nhà đồng nào, mỗi về cũng chẳng nỡ mua quà cáp gì."

"Chẳng mỗi tháng cô vẫn đưa mười đồng đấy ."

"Đấy là tiền cơm của ." Chị dâu hừ một tiếng, "Lương tháng cô chắc chắn hơn bốn mươi đồng, nhà bao nhiêu miệng ăn? Cô một mà tiêu mất quá nửa tiền lương ." Nói chung, việc cô em chồng lấy chồng mà cũng trợ cấp thêm cho nhà là chị dâu bất mãn. Anh cả lời vợ nên cũng im.

Quay chuyện lúc nãy. Chị dâu Phạm mở cửa , sắc mặt lập tức tái mét: "Mẹ, qua đây mau! Anh Phạm Thụ, đây ngay, chuyện !"

Cậu Vương vật đất, hôn mê bất tỉnh, bàn ghế đổ chổng vó. Quan trọng nhất là cửa sổ mất tiêu một nửa, đinh đóng cửa rơi vãi đầy đất. Phạm Miêu chạy mất !

Chị dâu Phạm tức điên , nhà họ tiếp tay đến mức mà gã Vương vẫn để con Miêu chạy mất! là đồ vô dụng!

"Cậu Vương, Vương ơi!"

Cậu Vương dần tỉnh , thừ một lúc mới nhận đang ở . Sao đầu đau thế ? Cậu nhớ , Phạm Miêu túm tóc đập mạnh cạnh bàn hai phát. Đầu ! là một mụ đàn bà hung dữ! Trong lòng dấy lên nỗi sợ hãi, con mụ đó điên !

"Cậu Vương, con gái , gì con ?" Mẹ Phạm thấy con gái nhà, liền lóc om sòm.

Cậu Vương ôm trán: "Cái nhà họ Phạm thế hả, các cố ý chơi đúng ? đến đây một chuyến mà đầu sưng vêu thế đây." Nói xong định bỏ về.

Chị dâu Phạm túm lấy : "Kìa, tiền mối còn đưa cơ mà!"

Cậu Vương cáu tiết: "Tiền mối gì, mối lái thế mà gọi là thành ? Chị thấy cái sưng to tướng đầu đây ," bồi thêm, "Nếu mà ảnh hưởng đến não, các đền tiền t.h.u.ố.c men cho đấy!" Nói xong hậm hực bỏ .

Đại viện gia đình Đường sắt.

Nhà họ Vệ.

Mẹ Đỗ đưa Vu Nguyệt Oanh về nhà , ông Đỗ ở . Vệ Đông bà Chử dìu phòng. Lão Vệ và ông Đỗ bên bàn, lão Vệ rút hai điếu t.h.u.ố.c, đưa cho ông Đỗ một điếu: "Bác xem cái chuyện nó rối ren quá, hai đứa nó dính lấy về như thế, bác bảo giờ tính ."

Thật là sầu não. Ông Đỗ cũng phiền lòng lắm, Vu Nguyệt Oanh vốn chẳng hạng con gái vun vén ăn. Lão Vệ là chỗ tình, ông thể hại nhà .

Bà Chử từ trong phòng cũng xuống, bà hỏi ông Đỗ: "Cái cô bé đó rốt cuộc tính nết thế nào, bác Đỗ, bác thật cho một câu." Chuyện hộ khẩu bà chẳng màng.

Loading...