[TRỌNG SINH TN 60] XƯỞNG CƠ KHÍ NHỮNG NĂM 60 - Chương 182

Cập nhật lúc: 2025-12-25 10:16:35
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/60Kv5w6q9c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhà ăn ngành đường sắt mà tuyển thêm một rửa bát lo cho cái hộ khẩu thành phố thì cũng chuyện gì quá khó khăn. Chỉ sợ là cái cô con gái tính nết thôi.

Ông Đỗ bảo: "Cái cô Nguyệt đầu óc cũng linh lợi, nhiều tâm cơ, nhưng việc thì vẫn ." Đợt ở nhà họ Đỗ, ban đầu cô cứ nghiễm nhiên coi là khách, chẳng động tay động chân việc gì. Sau bà Đỗ nhắc nhở thì cũng giặt giũ nấu cơm, lụng cũng đấy.

Bà Chử hỏi: "Còn gì nữa bác?"

Ông Đỗ đáp: "Gia cảnh nhà cô Nguyệt một đứa em gái, ông bố thì sức khỏe yếu, kinh tế cũng bình thường." Ông ngẫm nghĩ một lát bồi thêm một câu: "Chủ yếu là vì bố cô đau ốm, chứ thì nhà cửa chắc cũng chẳng đến nông nỗi ." Tuy ông Đỗ mấy thiện cảm với Vu Nguyệt Oanh, nhưng ngoài ông vẫn giữ kẽ, năng chừng mực. Dù cũng là chỗ họ hàng bên vợ, nên hạ thấp quá mức.

Bà Chử gật đầu: "Thôi , để mai hỏi xem ý thằng Đông thế nào." Rồi còn dò xét xem thực hư sự tình .

Trời cũng khuya, ông Đỗ nán nữa: "Chuyện cô Nguyệt chị cứ trao đổi trực tiếp với nhà thằng Toàn (vợ ông Đỗ) là , can thiệp nữa ."

"Vâng, bác cứ yên tâm."

Ông Đỗ về.

Tại nhà họ Đỗ.

Vu Nguyệt Oanh vẫn ngủ, thấy tiếng dượng về là cô vội lao ngay. Quan hệ giờ quan trọng, cái chính là xem nhà họ Vệ đ.á.n.h tiếng thế nào.

"Dượng ơi, bên nhà bác Vệ ạ?" Nguyệt Oanh lo lắng hỏi.

Ông Đỗ đáp: "Họ bảo mai hỏi thằng Đông xem đầu đuôi câu chuyện thế nào ." Muộn , ông cần nghỉ. Ông cảm thấy dạo chẳng lấy một phút thảnh thơi.

Vu Nguyệt Oanh dám tin tai : "Dượng ơi, lúc về Đông cứ tựa hẳn cháu, tay còn quàng qua cổ cháu nữa, đến nước mà dượng đỡ cho cháu lấy một lời ?" Không giúp cô thật ?

Ông Đỗ hỏi vặn : "Chẳng cháu định với thằng Hạ , thế nào mà ăn uống rượu chè với thằng Đông?"

"Anh Đông mời cháu mà." Nguyệt Oanh khẳng định chắc nịch.

Ông Đỗ sầm mặt, giọng đanh : "Nguyệt , vợ chồng lão Vệ hạng khờ khạo , họ ăn muối nhiều hơn cháu ăn cơm đấy, cháu tưởng họ là chuyện gì ?" Ông tiếp: "Ngày mai cháu đến đấy quấy cũng , nhưng nhớ cho kỹ, quấy xong mà để mất mặt thì cái cửa nhà họ Đỗ cháu bước nữa ."

Câu cùng của ông Đỗ thì bình thản, nhưng khiến Nguyệt Oanh lạnh toát , răng đ.á.n.h cầm cập. Theo thói quen, cô định tìm dì. Đỗ vẫn ở trong phòng, hề bước .

Sáng hôm .

Tại nhà máy Cơ khí, khu tập thể nữ.

Phạm Miêu thức trắng cả đêm, trời hửng sáng là chị vùng dậy. Chị đến khu tập thể nữ từ sớm, trong mà cứ ngoài chờ đợi.

Bác Trương quản lý mở cổng thấy Phạm Miêu đó, mãi nhận là công nhân nào ở đây liền hỏi: "Cô tìm ai đấy?"

" tìm Đỗ Tư Khổ ạ," Phạm Miêu , "Cứ thong thả thôi ạ, đợi cô ngủ dậy cũng ." Đỗ Tư Khổ tối qua về muộn, giờ chắc vẫn còn đang say giấc.

Bác Trương sực nhớ đến chuyện đêm qua Tư Khổ đưa một về, chắc chính là cô đây. "Thôi đây mà đợi cháu ạ, ngoài gió máy lắm."

Phạm Miêu theo bác Trương phòng quản lý chờ. Một lát , chị thấy công nhân nữ lầu bắt đầu xuống, xách nước, rửa mặt, vội vàng , rộn ràng vô cùng.

Đỗ Tư Khổ Viên Tú Hồng gọi dậy: "Tư Khổ ơi, dậy thôi con." Tú Hồng gọi xong là vội vàng ca ngay. Dư Phượng Mẫn tối qua về, cô xin nghỉ phép, chẳng hôm nay .

Đỗ Tư Khổ vệ sinh cá nhân xong, cầm tập báo cáo về xe đạp ngoài. Tối qua từ nhà Phạm Miêu về gần mười hai giờ, còn tắm giặt nên ngủ muộn. Cô trông rõ vẻ thiếu ngủ. Tư Khổ xuống lầu, bước chân vội vã, sợ muộn chút nữa là kịp ăn sáng.

"Tiểu Đỗ!"

"Chị Phạm, chị ở đây?"

Phạm Miêu đuổi theo, sóng đôi với Đỗ Tư Khổ cổng: "Cô... cô thể cùng sang ban Bảo vệ một chuyến ?" Chị khẽ hỏi.

Đỗ Tư Khổ đáp: "Mình qua nhà ăn mua tạm cái gì , hẵng sang ban Bảo vệ." Bữa sáng đành mua tạm hai cái màn thầu, ăn .

Tại ban Bảo vệ.

Đỗ Tư Khổ và Phạm Miêu trong phòng nghỉ chờ một lát mới gặp Đội trưởng Ngô. Phạm Miêu ghế, hai nắm tay siết c.h.ặ.t.

"Đội trưởng Ngô."

"Sao cô sang đây? Giờ sớm nữa , xuống phân xưởng là muộn giờ đấy." Anh Ngô nhắc nhở.

"Cháu chút việc ạ." Đỗ Tư Khổ rõ tình hình, nhưng còn cách nào khác, Phạm Miêu cứ đến gần khu vực là tinh thần bất : "Chị Phạm, chị yêu cầu của chị với Đội trưởng Ngô ."

Phạm Miêu há miệng, mấy định nhưng lời cứ nghẹn ở cổ. Chị phơi bày chuyện trong nhà , hổ lắm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-tn-60-xuong-co-khi-nhung-nam-60/chuong-182.html.]

Đội trưởng Ngô sang Tư Khổ: " còn việc đây." Anh thời gian đây họ im lặng mãi thế .

Đỗ Tư Khổ đành : "Đội trưởng Ngô, chuyện là thế , nhà chị Phạm Miêu hôm nay thể sẽ đến tìm chị . Chị gặp họ, ban Bảo vệ thể giúp ngăn họ từ ngoài cổng ạ?"

"Nếu họ giấy tờ giới thiệu hợp lệ thì cũng khó mà ngăn cản ." Anh Ngô theo đúng nguyên tắc.

lúc đó, Phạm Miêu kéo ống tay áo dài lên, để lộ vết bầm tím lịm ở khuỷu tay: "Đây là do họ đấy ạ." Đó là vết thương khi gã Vương định cưỡng đoạt, đẩy Phạm Miêu ngã va thành giường tối qua. Vết bầm to tướng, còn sưng vù. Chị dậy, kéo gấu quần để lộ thêm vết thương ở chân. "Trên lưng cũng ."

Đội trưởng Ngô biến sắc: "Người nhà đ.á.n.h ? Thế báo công an chứ."

"Không, cần báo công an ạ," Phạm Miêu vội can, "Họ chỉ bắt về, nhưng về ."

Đỗ Tư Khổ khẽ: "Chuyện gia đình thôi ."

Sắc mặt Đội trưởng Ngô trở nên nghiêm trọng: "Hai cô cứ yên tâm về phân xưởng việc , sẽ dặn em chặn từ ngoài cổng."

Phạm Miêu kéo ống áo, ống quần cho chỉnh tề, khẽ cúi đầu: "Cảm ơn đồng chí."

Ra khỏi ban Bảo vệ, Đỗ Tư Khổ bảo: "Chị qua trạm y tế mua ít rượu t.h.u.ố.c mà xoa." Chắc là đau lắm.

Phạm Miêu gượng : "Không , đau ." Dù thế nào nữa, chị cũng trốn thoát , điều tồi tệ nhất xảy . "Chúng qua ban Tổng vụ ." Tư Khổ . Muộn giờ thì cũng muộn .

Đại viện gia đình ngành Đường sắt.

Nhà họ Đỗ.

Trời yên biển lặng, Đỗ Vu Nguyệt Oanh đang lúi húi giặt quần áo mà thấy khó tin. Con bé Nguyệt chạy sang nhà họ Vệ ?

"Dì buổi sáng lành ạ." Nguyệt Oanh tươi chào dì.

"Cháu chứ?" Mẹ Đỗ lo lắng hỏi.

"Cháu ạ." Nói xong cô tiếp tục giặt đồ. Cô nghĩ đến chuyện sáng sớm sang nhà họ Vệ bắt bố Vệ Đông đưa câu trả lời, giải thích, trả danh dự cho , nhưng . Chuyện từ từ. Cô thể vì một câu trả lời mà đ.á.n.h đổi cả chỗ nương . Cô định chia tay với Hạ Đại Phú, nghĩa là trông chờ gì nữa, cô vẫn bám trụ nhà họ Đỗ. Mà đây thì tiên lời dượng. Nếu tống về quê nữa... thì cô hết sạch cơ hội, cũng chẳng còn ai giới thiệu trai thành phố cho cô . Tối qua Nguyệt Oanh nghĩ cả đêm, đành nghiến răng mà nắn cái tính nết của . Phải nhẫn.

Tại nhà họ Vệ.

Vệ Đông tỉnh dậy, đầu đau như b.úa bổ. Anh ôm trán dậy, giật b.ắ.n thấy bà Chử đang lù lù bên mép giường.

"Mẹ, đây?"

Bà Chử xoáy con trai: "Anh còn nhớ chuyện tối qua ?"

Tối qua? Vệ Đông vò đầu bứt tai một hồi lắc đầu. Hình như chẳng chuyện gì đặc biệt.

"Anh uống rượu với , còn ôm ấp về, nhớ ?" Bà Chử nheo mắt . Bà vốn đậm , nheo mắt là chẳng thấy mắt nữa.

Uống rượu? Vệ Đông lục trí nhớ. Phải ! "Con nhớ , ở xưởng than, cô nào tên Vu Nguyệt Oanh đến tìm , hình như là họ hàng nhà bác Đỗ. Tìm thấy gặp con. Cô bảo ăn gì nên con đưa cô quán..." Anh xót của nghĩ đến tiền trả.

"Rồi nữa?"

"Ăn cơm xong thì gọi nhầm rượu, cô uống hết, rượu mở uống thì phí nên con cũng nhấp một ít." Vệ Đông khẳng định, "Con say, chính con trả tiền cơm mà!" Anh vẫn tự khỏi cửa hàng quốc doanh , còn cô Nguyệt uống một chén gục xuống bàn .

Bà Chử đến đây thì hiểu đại khái câu chuyện. Bà bảo Vệ Đông: "Sáng nay hàng xóm đồn là thấy ôm ấp một cô gái về, khối thấy . Chuyện tính ? Một là rước cô về vợ, hai là..." vứt cái mặt mũi , coi như chuyện gì.

Về phần Vu Nguyệt Oanh, sáng nay bà Chử gần nhà họ Đỗ ngóng . Con bé trông cũng xinh xẻo, ít lời, chịu khó lụng. Còn chuyện ông Đỗ bảo nó nhiều tâm cơ thì đôi khi cũng chẳng điều . Chuyện hộ khẩu thì cũng khó giải quyết. Chỉ cần Vệ Đông thích, bà cũng sẵn lòng cho nó bước chân nhà họ Vệ. một khi đây thì cái nhà lệnh bà.

"Cái gì cơ?" Vệ Đông hốt hoảng, "Con ôm ấp cô á? Thật sự là mà!"

Bà Chử quẳng chiếc áo hôm qua mặc dính vết đỏ cổ : "Anh tự mà !"

Tại nhà máy Cơ khí.

Đỗ Tư Khổ dẫn Phạm Miêu tìm Tiểu Lại để hỏi về thủ tục điều động công nhân.

"Biệt phái?" Tiểu Lại Tư Khổ Phạm Miêu, "Ai ?"

"Chị ." Tư Khổ chỉ Phạm Miêu, "Việc gia đình phức tạp lắm, còn rắc rối hơn vụ Mạnh cơ. Chị cần lánh mặt một thời gian. Anh Lại xem chỗ nào ? Ví dụ như xưởng Máy kéo chẳng hạn?"

"Xưởng Máy kéo e là ." Tiểu Lại lắc đầu, "Bên đó yêu cầu kỹ thuật cao, dạo xét duyệt gắt gao lắm."

Phạm Miêu im lặng lời nào.

Loading...