[TRỌNG SINH TN 60] XƯỞNG CƠ KHÍ NHỮNG NĂM 60 - Chương 184

Cập nhật lúc: 2025-12-25 10:18:27
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/60Kv5w6q9c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cái đồng chí Tống đó cái hộ khẩu thật chẳng dễ dàng gì, chạy chạy năm sáu bận mới xong.

"Tất nhiên , cảm ơn đồng chí nhé!" Đỗ Tư Khổ cất kỹ sổ hộ khẩu, định đạp xe thì đồng chí công an gọi giật : "Này, cái xe đạp của cô trông nó cứ là lạ, giống xe thế?"

Nó thấp hơn hẳn một bậc.

"Dạ, đây là kiểu mới, dành riêng cho những thấp bé như chúng ạ," Tư Khổ mỉm , "Nếu bên các đồng chí nhu cầu, sẽ về phản ánh với ban lãnh đạo xưởng."

"Xe xưởng các cô tự sản xuất ?"

"Dạ ."

Đồng chí công an trầm trồ: "Giỏi thật đấy." Nhìn cái xe chắc cũng chẳng rẻ rúng gì. Anh cũng chỉ hỏi thôi.

Tư Khổ đạp xe về nhà máy Cơ khí. Vừa đến cổng lớn, cô thấy một đám đông đang vây kín quanh đó, ồn ào náo loạn, cứ chực xông trong. Người của ban Bảo vệ đang chặn họ . Đội trưởng Ngô dẫn theo bảy tám em, tay cầm gậy gộc: "Đứng ! Còn cố tình xông là chúng khách khí !" Không giấy giới thiệu mà đòi xưởng, chẳng cái lệ .

Đám đó đẩy một phía , chính là Phạm: "Bà với họ , xem con gái bà ở trong xưởng !"

Đỗ Tư Khổ rõ là Phạm, chẳng chẳng rằng, lập tức xe đạp thẳng. Cô lượn lờ bên ngoài một vòng, lát nữa mới . Trưa hôm qua ở bến xe buýt cô chuyện với Phạm Miêu, Phạm nhẵn mặt cô . Giữa cái đám đông bát nháo , nếu để họ vây lấy thì phiền phức to. Tư Khổ chẳng dại gì mà vướng mấy cái chuyện rắc rối .

Đại viện gia đình ngành Đường sắt.

Nhà họ Đỗ.

Mẹ Đỗ vẻ mặt kỳ quặc, Hạ đang mấy vết cào mặt, hỏi: "Bà bảo để con Nguyệt với thằng Đại Phú ngày mai lĩnh chứng (đăng ký kết hôn) luôn á?"

Mẹ Hạ gật đầu: "Phải, mai lĩnh chứng luôn cho xong." Lần gấp quá, bà còn chẳng kịp xem ngày lành tháng .

Mẹ Đỗ dậy: "Thôi, trong phòng chuyện."

Mẹ Hạ theo Đỗ buồng trong. Mẹ Đỗ gọi Vu Nguyệt Oanh đang tước đậu ngoài bếp : "Nguyệt , thằng Đại Phú bảo mai hai đứa lĩnh chứng, ý cháu thế nào?"

Vu Nguyệt Oanh dì: "Dì ơi, bên nhà họ Vệ tin tức gì ạ?" Nếu nhà họ Vệ nới miệng thì chắc chắn cô sẽ gả cho Hạ Đại Phú. Chỉ cần một tia hy vọng nhỏ nhoi, cô vẫn sang nhà họ Vệ hơn.

"Chẳng thấy ai sang cả." Mẹ Hạ bồi thêm.

Vu Nguyệt Oanh cụp mắt xuống, nhanh ngước lên dì: "Dì ơi, nếu cháu là con bé Lão Ngũ, dì đành lòng gả cháu cho Hạ Đại Phú ?"

Tất nhiên là ! Mẹ Đỗ thầm nghĩ: Con bé Lão Ngũ nhà bà gặp mến, lanh lợi đáng yêu, thể gả cho nhà họ Hạ . Với cái điều kiện nhà thằng Đại Phú, đời nào bà để con gái đ.â.m đầu đó. "Điều kiện hai đứa khác , khó mà so sánh ." Mẹ Đỗ tránh .

Vu Nguyệt Oanh bảo: "Dì ơi, cháu thấy đừng vội nhận lời. Để lát nữa dì giúp cháu sang nhà họ Vệ dò xét tình hình xem , ạ?"

Ai mà chẳng sống sung sướng. Gả nhà họ Hạ tuy là thành phố, nhưng là chuyện rác tai. Có lựa chọn hơn, tất nhiên Nguyệt Oanh sẽ chọn chỗ .

Mẹ Đỗ nhíu mày: "Thế trả lời bà thế nào?"

"Dì cứ bảo là cháu mệt, mai ." Nguyệt Oanh ngoài cửa.

Mẹ Đỗ thở dài, buồng tây chuyện với Hạ. "Chị Giang , mai thì gấp quá. Hai đứa nó cưới xin, tiền sính lễ bao nhiêu? Ở buồng nào? Thủ tục bên ? Mọi chuyện cũng thong thả chút chứ, chị tính xem ?"

Mẹ Hạ bảo: "Sính lễ đưa mười đồng, ?"

Mẹ Đỗ khựng : "Thế còn những thứ khác?"

Mẹ Hạ gạt : "Nhà cái gì chẳng , cũng chẳng cần con Nguyệt mang của hồi môn sang . Chuyện thấy cứ đơn giản thôi cho gọn." Mười đồng đó mà bà còn thấy xót ruột đấy.

Ngoài bếp, Vu Nguyệt Oanh bỏ dở mớ đậu tước xong. Thừa lúc Đỗ và Hạ đang mải trò chuyện, cô lẻn buồng tây lấy ít tiền riêng thẳng sang nhà họ Vệ.

Nhà họ Vệ.

Vệ Đông hôm qua uống rượu nên hôm nay đau đầu, nhờ bố xưởng than xin nghỉ để ở nhà nghỉ. Lúc Vu Nguyệt Oanh đến, Vệ Đông đang ở nhà một .

Vệ Đông ngơ ngác Nguyệt Oanh. Nguyệt Oanh căn nhà lớn, sân vườn rộng rãi kém gì nhà họ Đỗ, liền hạ quyết tâm. Cô bước phòng, nắm c.h.ặ.t t.a.y Vệ Đông lôi tuột ngoài. Vệ Đông kinh ngạc đến nên lời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-tn-60-xuong-co-khi-nhung-nam-60/chuong-184.html.]

"Em chuyện hỏi ." Nguyệt Oanh bước thật nhanh, cứ thấy nhà hàng xóm nào mở cửa là cô cố tình dắt ngang qua.

Vệ Đông ngẩn một lát mới phản ứng kịp, vội vã hất tay Nguyệt Oanh : "Cô cái gì đấy?" Sao... tự dưng nắm tay thế . Anh lớn bằng ngần nắm tay con gái nhà bao giờ . Vệ Đông cảm thấy lòng bàn tay nóng bừng lên.

Nguyệt Oanh : "Chuyện của hai đứa , cho em một câu trả lời dứt khoát , thì bảo!"

Đằng tiếng bước chân, đang tới. Nguyệt Oanh tiến lên một bước, nhào lòng Vệ Đông, ôm thật c.h.ặ.t. Thế là cái danh quan hệ nam nữ coi như đóng đinh!

Tại nhà máy Cơ khí.

Trời tối mịt, đám náo loạn cổng ban Bảo vệ cuối cùng cũng tản . Nghe ý tứ thì ngày mai họ sẽ còn . Mẹ Phạm bỏ ngay cổng lớn. Bà cả nghìn là con gái bà việc ở đây, bà đến tìm con gái tên là Phạm Miêu.

Nhân viên bảo vệ chỉ đáp đúng một câu: "Người ở đây."

Sáng sớm Đội trưởng Ngô dặn họ, nếu nhà Phạm Miêu đến tìm thì cứ bảo mặt. Ban đầu họ còn lấy lạ, nhưng cái trận thế lúc nãy, nếu họ chặn thì đám chắc định ăn tươi nuốt sống đồng chí Phạm trong xưởng mất. Hết kẻ đến kẻ nọ rêu rao là dạm hỏi, định , đòi đối chất cho lẽ. Cứ một lúc đổi một kiểu. Lại còn Phạm nữa, cứ gào đòi gặp con gái cho bằng .

Mãi đến khi Đội trưởng Ngô thẳng tay quật ngã một kẻ định trèo qua cổng, đám đó mới sợ hãi mà bỏ . Mẹ Phạm một hồi cổng xưởng, thấy các đồng chí bảo vệ sắt đá quá, chẳng nể nang chút tình diện nào, đành gạt nước mắt, lủi thủi trong bóng tối.

Đỗ Tư Khổ thấy bà xa mới dám xưởng. Cô trình thẻ , thong thả đạp xe thẳng về phía bộ phận sửa chữa. Tiểu Hà đợi cô từ lâu: "Sao giờ mới về, xe đạp hỏng giữa đường ?"

"Không, tại gặp mấy kẻ chắn đường thôi." Tư Khổ đáp.

"Cướp xe đạp á?" Tiểu Hà hốt hoảng.

"Lúc nãy cổng xưởng một đám đông gây gổ, suýt thì đ.á.n.h với bảo vệ. thấy thế nên lánh từ xa, đợi họ mới về." Tư Khổ bảo, " sợ đám đó lý lẽ, nhỡ hỏng xe thì khổ."

"Làm lắm." là nên tránh thì hơn. Sau đó, Tư Khổ và Tiểu Hà kiểm tra xe đạp, ngoài lốp xe mòn một chút thì vấn đề gì lớn. Tiểu Hà dặn: "Lần đạp xe nữa nhé." Mòn hỏng thì .

"Em ." Tư Khổ , "Bên xưởng ngũ kim lốp thế mà." Nếu giám đốc xem thì cứ lắp lốp mới là xong. Tiểu Hà gật đầu hiểu ý.

Hôm nay về quá muộn, nhà ăn hết cơm. Tư Khổ nghĩ ngợi một lát thẳng sang khu tập thể gia đình để tìm Phạm Miêu. Chuyện Phạm dẫn đến quấy nhiễu cổng xưởng nhất định để Phạm Miêu . Với cô cũng hy vọng bên chị Phạm cái gì lót thì quá.

Khu tập thể gia đình nhà máy.

Nhà họ Bao.

Vừa tan lớp tập huấn máy kéo, Văn Giai Ngọc vội vàng về khu tập thể nữ quần áo sang nhà họ Bao. Vốn dĩ hôm nay cô xin nghỉ để chơi, nhưng vì lớp học nên bỏ lỡ, đành chuyển bữa cơm trưa thành bữa tối. Bao Hải Bình đợi cô từ sớm, tay xách nách mang đủ thứ. Giai Ngọc tới, đưa cho cô hai hộp quà trông sang trọng nhưng nhẹ tênh: "Cầm hai cái cho ."

Giai Ngọc hỏi Hải Bình: "Anh xem tóc em vểnh lên ?"

"Không vểnh , lắm."

Giai Ngọc bấy giờ mới yên tâm, nhận lấy quà cùng Hải Bình bước nhà họ Bao.

Nhà Phạm Miêu.

Tư Khổ đến nơi, gõ cửa mãi thấy ai thưa, gọi tên chị Phạm thì chị mới mở cửa.

"Tiểu Đỗ, sang đây!" Phạm Miêu lộ rõ vẻ vui mừng. Chị vốn định mời Tư Khổ ăn cơm, nhưng lúc tan sang phân xưởng tìm thì thấy .

"Em chuyện với chị." Tư Khổ nhà hỏi, "Chị còn gì ăn ? Nãy em bận chút việc, giờ nhà ăn đóng cửa mất ."

"Có, để chị hâm nóng cho." Phạm Miêu vui vẻ mở nắp lò than, nhấc ấm nước xuống đặt chảo lên hâm mấy món ăn lấy từ nhà ăn về. Chẳng mấy chốc cơm nước xong xuôi.

Phạm Miêu rót nước cho Tư Khổ, hào hứng kể: "Chị hỏi chủ nhiệm phân xưởng , ông bảo xưởng ủng hộ việc chi viện Tiền tuyến thứ ba. Đợi xưởng trao đổi xong với xưởng cơ khí bên là chị thể cầm giấy giới thiệu luôn." Chị thấy phấn khởi vì ủng hộ.

Tư Khổ trầm ngâm: "Chị Phạm, chuyện lắm, chị chuẩn tâm lý nhé."

Phạm Miêu khựng , hỏi ngay: "Có và chị dâu chị đến xưởng quấy nhiễu ?"

Tư Khổ đáp: "Lúc nãy em công chuyện về, thấy cổng xưởng một đám đang gào đòi gặp chị, giọng điệu thì hình như chỉ nhà chị . Trông họ như kiểu đến để tính sổ với chị . Em nghĩ họ sẽ bỏ qua dễ dàng thế ."

Phạm Miêu cảm thấy một nỗi bất an bủa vây, mặt chị tái mét . Chị yên trong phòng, miệng lẩm bẩm: "Làm bây giờ? Phải đây?" Đối mặt với một thì chị còn chạy , chứ đối mặt với cả một đám hung hãn như thế, chị chạy ? Nếu thêm cả , cả và chị dâu chị nữa, một cái miệng của chị cả đám đó? Liệu ai tin chị ? Lòng bàn tay Phạm Miêu bắt đầu rịn mồ hôi lạnh.

Loading...