[TRỌNG SINH TN 60] XƯỞNG CƠ KHÍ NHỮNG NĂM 60 - Chương 185

Cập nhật lúc: 2025-12-25 10:19:20
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5EIsp3Qa

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đỗ Tư Khổ đưa một lời khuyên: "Hay là, ngày mai chị lên đường luôn , sang xưởng cơ khí bên Tiền tuyến thứ ba ."

Ngày mai? Lên đường?

Phạm Miêu ngẩn Tư Khổ: "Mai luôn ?" Liệu kịp ?

Tư Khổ thở phào một cái: "Chị cứ bảo xưởng mở cho cái giấy giới thiệu, cầm lấy nó, xếp thêm mấy bộ quần áo mùa đông mua vé tàu thẳng lên đó."

Quẳng hết mấy kẻ phiền hà, mấy chuyện rắc rối lưng mà thật xa, đám đó tìm thấy thì tự khắc sẽ đến quấy nhiễu nữa. Còn một điểm nữa, Tư Khổ dặn thêm: "Sang bên đó , chị đừng gửi tiền thư về nhà." Thư từ con dấu bưu điện dễ lộ địa chỉ, tiền nong cũng , gửi từ về ngân hàng bên đều thể tra .

Ánh mắt Phạm Miêu lộ vẻ bất an: "Nếu chị gửi tiền về, thì chị..." Bà sống thế nào tay chị dâu đây?

Tư Khổ bảo: "Chị nghĩ cho kỹ, nếu chị cứ thế lên tàu mất, họ đồn công an báo mất tích thì khi chị mới chân ướt chân ráo đến nơi, các đồng chí công an bên đó chặn chị áp giải về đây ." Mất tích hai ngày là thể báo án.

Thực chuyện giải quyết cũng đơn giản, Phạm Miêu vốn là hại, cứ đồn báo án, tố cáo gã đàn ông , lập hồ sơ cắt đứt quan hệ với nhà họ Phạm là xong. thì dễ, với tính nết của chị Phạm, e là nỡ tuyệt tình như thế. Tư Khổ nghĩ nên cũng .

Nghe Tư Khổ bảo vẫn thể công an đưa về, mặt Phạm Miêu càng thêm tái nhợt. Thế thì ! Không gửi tiền thì thôi !

"Tiểu Đỗ, cảm ơn cô nhé!" Phạm Miêu nắm c.h.ặ.t t.a.y Tư Khổ, "Mai chị sẽ xin giấy giới thiệu mua vé tàu ngay!" Phải cho sớm! Giờ chỉ còn cách thôi, ! Nghe thấy thế, Tư Khổ mới thực sự yên tâm.

Đại viện gia đình ngành Đường sắt.

Nhà họ Vệ.

Hàng xóm láng giềng quanh đó ai nấy đều tận mắt chứng kiến con cả nhà họ Vệ ôm ấp một cô gái, chẳng mấy chốc chuyện đồn đại khắp nơi. Người còn kháo , mặt thằng Vệ Đông đỏ gay như m.ô.n.g khỉ, còn cô con gái thì cúi gằm mặt, thẹn thùng chạy biến mất.

Buổi tối, bà Chử dắt theo Vệ Đông sang nhà họ Đỗ để bàn chuyện của hai đứa trẻ.

" thấy chuyện của hai đứa cũng nên vội, cứ để chúng nó tìm hiểu dăm ba tháng xem tính nết hợp ," bà Chử thong thả , "Đợi khi nào hai đứa thấy , thời cơ chín muồi, nhà sẽ sang bên nhà cô Nguyệt dạm hỏi, chính thức định chuyện trăm năm cho chúng nó." Nếu trong thời gian mà thấy hợp thì thôi, ai đường nấy.

Bà Chử vốn là cẩn trọng. Cưới xin là việc đại sự cả đời, thể vội vàng, vội là hỏng hết. Mẹ Đỗ thấy bà Chử đáng tin hơn Hạ nhiều. Cái bà Hạ chiều nay sang cuống quýt đòi hai đứa mai lĩnh chứng luôn, trong khi định đoạt gì, hai nhà bàn bạc xong xuôi, mà cưới xin ?

" thấy thế cũng ." Mẹ Đỗ tán thành.

chuyện vẫn hỏi ý kiến chính chủ là Vu Nguyệt Oanh. Nguyệt Oanh đang bận rộn bếp, dì gọi liền lau tay bước . Dì bảo thì cô , cứ lẳng lặng chẳng năng gì nhiều. Mẹ Đỗ cô một hồi cũng gì thêm. Cái cô Nguyệt , tính cách thể hiện mặt ngoài khác với bản chất thực sự của cô . Nói chung, hạng con gái thế thì bao giờ để chịu thiệt thòi .

"Nguyệt , chuyện , cháu thấy thế nào?" Bà Chử hỏi.

Nguyệt Oanh ngoan ngoãn gật đầu: "Cháu xin theo bác ạ."

Thế là coi như xong xuôi. Bà Chử yên tâm, còn thằng Vệ Đông thì chắc chắn là lời . lúc , Nguyệt Oanh khẽ khàng thưa một chuyện: "Bác Chử ơi, đây dì mối cho cháu với Đại Phú nhà họ Hạ, nhưng đó nhà họ Hạ đổi ý, tìm đám khác . Chuyện cháu vì sợ bác hiểu lầm, chứ thực lòng cháu với Đại Phú quan hệ gì cả." Câu cuối cùng cô cố tình thẳng Vệ Đông mà . Đây là cách cô bày tỏ lòng thành, cũng là để vạch rõ ranh giới với Hạ Đại Phú.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-tn-60-xuong-co-khi-nhung-nam-60/chuong-185.html.]

Mẹ Đỗ dậy: "Để lấy mấy hộp đồ hộp đây." Chưa quan hệ gì? Cái cô Nguyệt đúng là dám thật. Hai nhà suýt thì định , thằng Đại Phú còn về tận quê gặp bố vợ tương lai, đích đón Nguyệt Oanh lên đây. Thế mà còn bảo sợ hiểu lầm? Nguyệt Oanh dám , nhưng Đỗ thì dám . Bà buồng, lôi hai hộp đồ hộp để lâu, hạn sử dụng với bà chẳng quan trọng, đồ hộp cứ hỏng là ăn tuốt. Bà mở nắp đặt mặt bà Chử và Vệ Đông: "Ăn cái cho đỡ khát." Lại còn lót nữa.

Vệ Đông đúng là đang khát, cầm lấy hộp đồ hộp dốc ngược miệng. Hai nhà vốn thiết nên ăn uống cũng chẳng cần giữ kẽ, thích là ăn thôi. Bà Chử bảo: "Chuyện nhà họ Hạ cháu bác . Trưa nay hai con nhà nào đến nhà họ Hạ quấy một trận trò, còn đ.á.n.h nữa đấy."

Nguyệt Oanh sững sờ. Có chuyện đó ? Chẳng lẽ đến ông trời cũng đang giúp cô! Mẹ Đỗ cũng ngạc nhiên: "Bà thế?"

"Ban đầu là đồn, nhưng nãy đường gặp chị Giang ( Hạ) , mấy vết cào mặt chị thì giấu ." Bà Chử . Mẹ Hạ 48 tuổi, bà Chử mới 46, kém hai tuổi thôi.

Bốn đang trong buồng tây trò chuyện thì ngoài cửa tiếng gõ: "Chị dâu ơi, em bảo đói ." Bà Chử đến đúng lúc đang nấu cơm, mải chuyện trò nên bữa tối chậm trễ.

Mẹ Đỗ dậy mở cửa: " đang bận việc chính sự, cô thấy ? Cô rảnh rỗi thì xuống bếp mà xào nấu ." Người ngoài chính là Đỗ Đắc Mẫn. Mặt Đắc Mẫn sầm . Mẹ Đỗ thấy thế liền bảo: "Gớm, mấy ngày nay cô cứ sưng sỉa cái mặt , nhăn nheo hết cả , trông già hơn năm ngoái khối đấy." Bà cứ nhè chỗ Đắc Mẫn thích .

"Chị dâu, nếu chị sợ em phí phạm của cải thì em bếp đây." Đắc Mẫn liếc bếp.

Mẹ Đỗ bảo: "Thế thì , cũng học cho chứ, nhỡ vỡ nồi hỏng bát thì để cô bỏ tiền mà mua." Nói xong bà đóng sầm cửa . Cô em chồng ở xưởng bắt nạt, về nhà cứ trút giận lên , Đỗ hôm nay quyết nuông chiều nữa. Vỡ nồi vỡ bát thì cứ vỡ , để lão Đỗ mà lo. Bà chỉ mong Đắc Mẫn sớm phá cho tuyệt cái tình em ít ỏi , để khỏi liên lụy cả đời.

Nhà máy Cơ khí, khu tập thể nữ.

Đỗ Tư Khổ thấy Dư Phượng Mẫn về. Phượng Mẫn mang theo nhiều quýt, bảo là tặng, chia cho Tư Khổ và Viên Tú Hồng mỗi mấy quả. Mấy vị t.h.u.ố.c trong đơn của Tú Hồng cũng mang về đủ cả: đương quy, bạch chỉ, cam thảo... Tú Hồng đưa lên mũi ngửi từng thứ một, đều là t.h.u.ố.c thật, hàng giả, còn hàng lâu năm nữa. Đồ cả.

"Mai là thể ." Tú Hồng với Phượng Mẫn. Phượng Mẫn mừng rỡ: "Mấy ngày thì xong hả chị?" "Một tuần." Tú Hồng ngẫm nghĩ, "Ba ngày cũng xong thôi, nhưng d.ư.ợ.c tính bằng để một tuần ." "Em cái nào hiệu quả nhất ." Phượng Mẫn khẳng định chắc nịch. Cái tay để sẹo tí nào.

Xong chuyện cao Ngọc Hồng, Phượng Mẫn mới sang Tư Khổ: "Sao cô mà về muộn thế? Tú Hồng bảo hôm qua cô cũng nửa đêm mới về ?" Tư Khổ đáp: "Cái chị bạn đợt cùng tổ đội gặp chút chuyện," thấy ánh mắt Phượng Mẫn vẻ nghi hoặc, cô nhấn mạnh, "Đồng chí Phạm Miêu, là nữ nhé." " ." Phượng Mẫn ở phân xưởng 2 nên Phạm Miêu, "Chị ?" Tư Khổ bảo: "Chị chi viện Tiền tuyến thứ ba ."

Chà, chí hướng lớn thật đấy. Phượng Mẫn khâm phục: " báo thấy bảo những nơi đó điều kiện gian khổ lắm." là tinh thần cao cả. Tư Khổ : "Vâng, tiếc là tay nghề em tới, chứ em cũng xem cho ." Chủ yếu là giờ nhà cửa cô yên , chứ nếu nhà cô mà cũng rắc rối như nhà chị Phạm thì cô cũng .

Chuyện trò một lát, Phượng Mẫn rút từ trong túi áo một tờ giấy giới thiệu: "Xem , giấy giới thiệu mới của Ủy ban Cách mạng đấy, chắc mai lên văn phòng nhận việc luôn." Sau xuống phân xưởng 2 nữa. Gia đình cô yên tâm, sợ cô ở phân xưởng gặp tai nạn.

Tư Khổ cầm lấy xem qua: "Con dấu của Cục Công nghiệp thuộc Ủy ban Cách mạng cơ ." Đây là cơ quan quản lý các nhà máy, quyền hành lớn lắm. Cô liếc Phượng Mẫn: "Bố cô ở đây ?" Phượng Mẫn đáp: "Không, bố nhờ bạn mở hộ đấy." Bố cô nhờ vả mãi chỗ bạn bè bên Cục Công nghiệp, thì chiều nay cô xưởng . Ông còn mở cho cô mấy tờ để dự phòng nữa, nhưng đưa cho cô cầm.

Nói đoạn, Phượng Mẫn giơ bàn tay thương : "Tối mai lớp xóa mù chữ, Tư Khổ , tay thế thì cầm phấn ." Cô là bệnh, cần nghỉ ngơi. "Thôi , mai cho." Tư Khổ nhận lời. Mai cô báo cáo với Chủ nhiệm Cố một tiếng. Trời khuya, Phượng Mẫn ngủ , Tư Khổ vệ sinh cá nhân xong thì Tú Hồng cũng ngon giấc. Cô thổi nến ngả lưng xuống giường. Một đêm ngủ thật ngon.

Sáng hôm .

Tại ban Tổng vụ nhà máy.

Đỗ Tư Khổ và Dư Phượng Mẫn cùng đến. Phượng Mẫn đến để thủ tục chuyển công tác, cô mang theo tờ giấy giới thiệu của Cục Công nghiệp. Có cái bảo bối trong tay, chắc chắn cô sẽ sắp xếp một vị trí nhàn hạ.

Chủ nhiệm Cố con dấu đỏ ch.ót của Cục Công nghiệp, liền niềm nở với Phượng Mẫn: "Tiểu Dư , cháu phòng tài vụ, đây, là sang phòng hành chính?" "Cháu thấy chỗ phòng đăng ký thế nào?" Chủ nhiệm Cố vô cùng ôn tồn.

Phượng Mẫn bảo: "Cháu thấy chỗ nào nhàn nhã một chút, học hỏi nhiều thứ là nhất ạ." "Thế thư viện nhà máy thì ?" Chủ nhiệm Cố thái độ . Phượng Mẫn ngẫm nghĩ một hồi, thấy chỗ đó đúng là tuyệt vời! "Dạ ạ!"

Thế là việc chuyển công tác xong xuôi, Phượng Mẫn sẽ thủ thư ở thư viện nhà máy, cùng cấp bậc với nhân viên cũ là Nguyễn Tư Vũ. Tất nhiên là giờ tay Phượng Mẫn đang đau nên việc bê vác sách vở là .

Loading...