[TRỌNG SINH TN 60] XƯỞNG CƠ KHÍ NHỮNG NĂM 60 - Chương 186
Cập nhật lúc: 2025-12-25 10:20:11
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5EIsp3Qa
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Tiểu Dư , là cháu cứ xin nghỉ vài ngày , đợi tay lành hẳn hãy ?" Thái độ của Chủ nhiệm Cố thực sự ôn tồn, "Vẫn tính lương đầy đủ nhé."
"Dạ, thế thì cho cháu xin nghỉ ba ngày ạ." Dư Phượng Mẫn đáp.
Nghỉ thêm ba ngày cũng . Giờ cô cũng chẳng lên lớp dạy học, cứ ở trong xưởng loanh quanh cho khuây khỏa.
Giải quyết xong việc của Phượng Mẫn, Chủ nhiệm Cố sang Đỗ Tư Khổ: "Còn cháu thì ?"
"Tay chị thương, nên nhờ cháu dạy lớp xóa mù chữ tối nay ạ." Tư Khổ , "Cháu nghĩ chuyện cần báo cáo qua với chú một tiếng."
Chuyện nhỏ. Chủ nhiệm Cố gật đầu: "Việc dễ thôi." Nói đoạn, ông sang bảo Phượng Mẫn: "Tiểu Dư, chú chút việc cần bàn bạc riêng với Tiểu Đỗ, cháu về nghỉ ?"
Phượng Mẫn hiểu ý ngay, đây là bảo cô tránh mặt đây mà: " ngoài đợi cô nhé." – Cô với Tư Khổ.
Tư Khổ bảo: "Lát nữa còn xuống phân xưởng luyện tay nghề cơ bản cơ." Cô còn việc, hưởng chế độ nghỉ ba ngày như Phượng Mẫn.
"Thôi , thế tìm Tú Hồng đây." Phượng Mẫn vẫy tay thẳng.
Đợi cô khuất, Chủ nhiệm Cố bảo Tư Khổ đóng cửa văn phòng .
"Tiểu Đỗ, cái bản 'Kế hoạch xây dựng phân xưởng xe đạp' thế nào , cháu đến ?" Chủ nhiệm Cố hỏi.
Tư Khổ vốn đoán sẽ hỏi chuyện , cô lấy tập bản thảo chuẩn sẵn đưa cho ông: "Chú xem giúp cháu xem chỗ nào cần sửa đổi ạ." Đã tra cứu tài liệu kỹ càng, tối hôm cô còn thức tăng ca thêm ba tiếng đồng hồ mới kịp thành đấy.
Mới đầy ba ngày mà xong thật ? Chủ nhiệm Cố trong lòng kinh ngạc nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ bình thản: "Làm lắm." Khen xong, ông bắt đầu lật xem. Càng xem ông càng sửng sốt, bản báo cáo thiện ở mức độ cao. Từ ngữ dùng sắc sảo, liệu chuẩn xác chê .
"Tiểu Đỗ, hồi ở trường cháu từng báo cáo kiểu ?"
"Dạ ." Tư Khổ thừa nhận, chỉ bảo: "Hôm đó cháu tra cứu nhiều tài liệu phỏng theo thôi ạ."
Quả là thiên phú! là một hạt giống cho công tác văn phòng! Chủ nhiệm Cố bản báo cáo Tư Khổ, thầm nghĩ cái con bé nhất quyết chịu về ban Tổng vụ việc cơ chứ.
Lần ông hỏi nữa. Chủ nhiệm Cố đặt bản báo cáo sang một bên, bảo Tư Khổ: "Con dấu giấy giới thiệu của Tiểu Dư là của Cục Công nghiệp, cháu thấy chứ?"
Tư Khổ gật đầu.
"Cục Công nghiệp là đơn vị cấp của xưởng , tờ đơn xin phép cũng sẽ nộp lên Cục để họ và Ủy ban Kế hoạch đ.á.n.h giá." Chủ nhiệm Cố tiếp, "Tiểu Dư mối quan hệ bên Cục Công nghiệp, cháu chơi với cô thì hỏi han kỹ xem thể nhờ cậy bắt cầu gì ."
Thời buổi , quyền hạn của Ủy ban Cách mạng lớn, dễ gì đụng .
Tư Khổ ngẫm nghĩ một lát: "Chủ nhiệm Cố, là thế , cứ điền tên Dư Phượng Mẫn danh sách ban phụ trách sản xuất xe đạp, để cô về khéo với bố một tiếng."
Làm một trong những chịu trách nhiệm. Thấy Chủ nhiệm Cố im lặng hồi lâu, cô rụt rè bồi thêm một câu: "Hay là đưa tên chị danh sách cấp trực thuộc ban phụ trách ạ?" Có cô đặt vị trí tên cao quá ?
Chủ nhiệm Cố Tư Khổ thở dài: "Tiểu Đỗ ơi, cháu mà cứ ở phân xưởng thì đúng là uổng phí nhân tài quá." Đầu óc giới trẻ bây giờ đúng là nhạy bén thật.
Ông trả bản báo cáo cho Tư Khổ: "Cháu về một bản khác, thêm tên Tiểu Dư . À, bổ sung thêm cả việc phân xưởng xe đạp khi xây dựng xong sẽ đóng góp thế nào cho đời sống nhân dân nữa. Khẩu hiệu bây giờ là 'Nắm vững cách mạng, thúc đẩy sản xuất', gắn thêm mảng dân sinh mới ."
"Dạ thưa Chủ nhiệm." Tư Khổ nhận bản báo cáo. Lại sửa . Trưa nay cô tranh thủ sửa ngay, vì tối nay còn bận lớp xóa mù chữ, tăng ca .
Vừa đẩy cửa bước khỏi văn phòng, Tư Khổ thấy Phạm Miêu đang cùng một vị lãnh đạo của phân xưởng 2. Có vẻ họ cũng mới tới.
"Tiểu Đỗ, hóa cô ở đây ?" Phạm Miêu mừng rỡ reo lên, giới thiệu: "Đây là Chủ nhiệm Từ ở phân xưởng 2."
"Cháu chào Chủ nhiệm Từ ạ." Tư Khổ chủ động chào hỏi.
Chủ nhiệm Từ mỉm chào : "Chúng đang việc gấp, hẹn dịp khác trò chuyện nhé. Tiểu Phạm, thôi."
"Dạ, cháu đến đây."
Lúc ngang qua Tư Khổ, Phạm Miêu thì thầm: "Chủ nhiệm Từ dẫn chị xin con dấu cho giấy giới thiệu đấy." Con dấu của phân xưởng đóng , giờ chỉ thiếu con dấu của xưởng nữa thôi. Đóng xong là luôn. Hành lý chị thu xếp xong cả, sẵn sàng lên đường bất cứ lúc nào.
Tư Khổ dặn dò: "Dọc đường chị nhớ mang theo nhiều lương khô, tiền bạc thì khâu kỹ túi trong áo, chia nhỏ mà để. Anh hai em bảo tàu hỏa bây giờ bát nháo lắm." Người mang theo tiền nhất định cẩn thận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-tn-60-xuong-co-khi-nhung-nam-60/chuong-186.html.]
Phạm Miêu gật đầu: "Chị ." Giọng chị lộ rõ vẻ vui mừng, "Chủ nhiệm Từ bảo xưởng còn hai đồng chí nữa cũng cùng đợt , họ mặt ở ga tàu từ sớm ." Chỉ còn hai tiếng nữa là tàu chạy, nếu chị khẩn trương thì sẽ kịp cùng đoàn. Thế thì quá.
Tư Khổ bảo: "Chúc chị thượng lộ bình an." Cô còn ca nên tiễn .
Mắt Phạm Miêu rơm rớm: "Cô cũng giữ gìn sức khỏe nhé, đến nơi chị sẽ thư về cho cô."
"Vâng, nếu thiếu thốn gì chị cứ nhắn, em sẽ gửi bưu kiện cho." Phạm Miêu gật đầu cảm động.
Trong văn phòng tiếng Chủ nhiệm Từ gọi: "Tiểu Phạm, đây một lát."
"Dạ!" – Phạm Miêu đầu bảo Tư Khổ: "Tiểu Đỗ, hậu hội hữu kỳ nhé (hẹn ngày gặp )."
"Chúng nhất định sẽ còn gặp ."
Hai chia tay ngay cửa ban Tổng vụ. Tư Khổ về phân xưởng tiếp tục nhiệm vụ thợ nguội: mài khối lục diện và phân loại một trăm viên bi thép.
Phạm Miêu cầm tờ giấy giới thiệu đóng dấu đỏ ch.ót của nhà máy Cơ khí, khoác ba lô lên vai, đồng thời bàn giao chìa khóa phòng tập thể cho xưởng. "Chủ nhiệm, cháu đây ạ."
"Sang bên đó đừng mất mặt nhà máy Cơ khí, nhớ việc cho đấy." Chủ nhiệm Từ tiễn chị tận bến xe buýt. "Hai đồng chí nam cùng đợt cháu đều mặt cả , cũng gọi điện cho mấy em bên ngành đường sắt nhờ để mắt tới, dọc đường khó khăn gì cứ tìm họ mà nhờ giúp đỡ."
"Dạ!" Phạm Miêu gật đầu thật mạnh.
"Đừng sợ, khó khăn gì cứ báo cáo với tổ chức, rõ ?"
Xe buýt trờ tới, Phạm Miêu bùi ngùi bước lên xe. Chủ nhiệm Từ vẫy tay tiễn biệt. Xe lăn bánh, Phạm Miêu ôm c.h.ặ.t hành lý, về con đường phía , lòng tràn đầy hy vọng.
Chiều hôm đó.
Người nhà họ Phạm nhà họ Vương dẫn đường kéo đến tận nhà máy Cơ khí. Chị dâu Phạm và Phạm đều mặt, nhà họ Vương còn lăm lăm tờ giấy giới thiệu xin sẵn trong tay. Họ đến để bắt Phạm Miêu về.
Tại ban Bảo vệ, sắc mặt Đội trưởng Ngô vô cùng khó coi. Cái đám đến nữa .
"Đồng chí xem, giấy giới thiệu của chúng đây, đầy đủ cả nhé. Đây là đẻ của đồng chí Phạm, đến tìm con gái, các ngăn cản nữa đấy."
Tờ giấy giới thiệu ghi tên bốn , nên ban Bảo vệ chỉ cho phép bốn : chị dâu Phạm, Phạm, Vương và của . Những kẻ khác tên thì ngoài. Mà dù trong xưởng thì cũng chỉ đợi ở phòng khách của ban Bảo vệ để họ gọi Phạm Miêu đến.
Mẹ Phạm mặt mày sầu khổ, chị dâu Phạm thì sưng sỉa. Mẹ Vương thì mắt sắc như d.a.o cứ chằm chằm cửa, bà xác định phen đ.á.n.h một trận sống mái, nếu con bé Phạm Miêu đúng là công nhân chính thức của xưởng thì kiểu gì cũng tóm bằng cô con dâu về! Lương tháng mấy chục đồng, còn đẻ con nối dõi cho nhà họ Vương, tính đường nào cũng thấy hời!
Cậu Vương đầu vẫn quấn băng gạc, hai tay bồn chồn đan . Từ hôm rời khỏi nhà họ Phạm, thấy hối hận . Chuyện mà vỡ lở đồn công an thì phần thiệt thuộc về nhiều hơn. Cậu định thôi , nhưng thấy vết thương trán thì cứ mẩy, ép khai hết. Giờ thì chuyện ngoài tầm kiểm soát của . Cậu chỉ mong Phạm Miêu cũng nhát gan như cô , đừng to chuyện lên.
Bốn đợi một hồi lâu. Đồng chí bảo vệ tìm báo cáo: "Đồng chí Phạm Miêu hiện mặt trong xưởng."
"Vô lý!" Mẹ Vương nhảy dựng lên, đôi mắt xếch trừng trừng bảo vệ, "Nó là công nhân ở đây, mặt ? Mẹ đẻ với chị dâu nó đến tận nơi mà nó còn trốn ?" Bà chỉ tay về phía Phạm.
"Không là ."
Mẹ Vương túm lấy Phạm: "Đi! Chúng tự tìm!" Mẹ tìm con là thiên kinh địa nghĩa (lẽ đương nhiên).
Không mặt? Có Phạm Miêu đang trốn họ ? Chị dâu Phạm trong lòng cũng sốt ruột, bảo chồng: "Chẳng con em nó phân một căn phòng ở đây , cứ thẳng phòng nó mà đợi." Hôm nay nhất định túm bằng cô em chồng , chứ nhà họ Vương gặp là cứ đến nhà chị quấy nhiễu yên.
"Muốn khu tập thể gia đình thì đơn xin phép." Đồng chí bảo vệ ngăn . Nếu Phạm Miêu dẫn thì chỉ cần đăng ký là xong, nhưng giờ Phạm Miêu vắng mặt, đó đúng quy định.
Đợi chị dâu Phạm điền xong đơn xin phép, lúc bốn đến khu tập thể là một tiếng . Mẹ Phạm dẫn đường, đám chị dâu và con Vương lếch thếch theo . Ban Bảo vệ cũng cử hai đồng chí cùng vì sợ xảy xô xát.
Vừa đến nơi, Phạm thấy cửa phòng Phạm Miêu đang mở toang. Mấy mặc bộ đồ công nhân màu xanh đang lúi húi khuân đồ đạc ngoài.
Con Miêu định chuyển nhà ! Mẹ Phạm vội vàng lao phòng, nhưng lập tức chặn .
"Làm cái gì đấy?" Người mặc đồ công nhân quát to hỏi.
"... tìm con gái , nó ở trong phòng mà." Mẹ Phạm cuống quýt giải thích, "Nó ? Có nó bảo các chú dọn đồ ?" Chẳng lẽ con Miêu trốn bà thật?
"Trong phòng chỉ em công nhân chúng đang dọn dẹp thôi, chẳng ai khác cả." Người công nhân đáp, "Bà tìm nhầm ."