[TRỌNG SINH TN 60] XƯỞNG CƠ KHÍ NHỮNG NĂM 60 - Chương 187

Cập nhật lúc: 2025-12-25 10:20:58
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7V9isjfm8I

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Không thể nào, phòng là của con gái , tiền hôm còn ở đây cơ mà." Mẹ Phạm cuống cuồng .

Người mặc đồ xanh công nhân hiểu sự tình, giọng dịu đôi chút: "Bà cụ ơi, đây là nhà phúc lợi của xưởng Cơ khí chúng . Cô công nhân ở đây đó , lãnh đạo cấp lệnh cho chúng dọn dẹp phòng ốc, để trống để phân cho những nhân viên gia đình ở."

Nhà thu hồi!

Chị dâu Phạm lách tiến lên: "Đồng chí ơi, là các nhầm lẫn gì chăng? Cô em chồng ở xưởng mười năm trời , đây là nhà đơn vị phân cho cô , tự dưng thu hồi!" Chị gặng hỏi.

Người công nhân dứt khoát buông một câu cuối: "Nhân viên ở đây đó còn ở xưởng nữa, các hiểu tiếng ? Nhà là của xưởng, giờ xưởng thu . Thôi, các tránh , đừng cản trở công việc của chúng !"

Nói đoạn, chẳng thèm đoái hoài gì đến con nhà họ Phạm nữa, trong tiếp tục khiêng đồ. Nhà mà xưởng thu hồi thì con gái bà ? Mẹ Phạm cuống quýt đến xoay như chong ch.óng.

Tại ga tàu hỏa.

"Đồng chí Phạm." "Đồng chí Dương."

Phạm Miêu thấy của phân xưởng 2, tuy thiết nhưng từng gặp qua và chào hỏi đôi câu. Chị lập tức thấy nhẹ bớt lòng. Một đồng chí khác cùng họ Tôn. Cả hai đồng chí xưởng Cơ khí đều chi viện Tiền tuyến thứ ba, điều khiến Phạm Miêu thấy yên tâm hẳn.

Chuyến tàu mười hai giờ khởi hành, ba cùng lên tàu, coi như em chăm sóc lẫn . Phạm Miêu mua vé nên chỗ cùng một hàng với hai . Đồng chí Tôn thấy liền chủ động đổi ghế cho Phạm Miêu để chị gần đồng chí Dương, còn thì chuyển sang toa khác.

Đồng chí Dương nhường cho Phạm Miêu vị trí cạnh cửa sổ. Họ đến tận ga cuối, cạnh cửa sổ sẽ nghỉ ngơi hơn và cũng an hơn.

Tại nhà máy Cơ khí.

Đỗ Tư Khổ phân loại xong 100 viên bi thép mà hề một sai sót nhỏ nào. Cụ Chử chằm chằm Tư Khổ một hồi lâu. Đây là nhiệm vụ cụ mới giao hôm qua, mà lúc đó cụ thấy Tiểu Đỗ chọn bi vẫn còn sai lệch đáng kể. Vậy mà chỉ một ngày chọn chuẩn xác sai ly nào ?

"Chiều qua cô sang lớp tập huấn máy kéo ?" Cụ Chử hỏi. "Có chứ ạ." Tư Khổ đáp, "Sáng nay trong giờ việc em luyện một lúc lâu." Cô luyện thành thạo, thậm chí còn tập bịt mắt để cảm nhận.

Sáng nay ư? Cụ Chử bảo: "Cô đợi một lát." Cụ lấy một hộp bi khác kích thước nhỏ hơn nữa, bảo Tư Khổ chọn. Cụ xem xem đúng là con bé thực sự nắm bắt kỹ thuật . Một trăm viên bi mới, Tư Khổ chỉ mất mười phút phân loại xong xuôi.

Cô lấy thước đưa cho cụ Chử: "Mời cụ kiểm tra ạ." Xem xem các nhóm cô phân sai lệch gì . Với nhãn lực của cụ Chử, tự nhiên cụ ngay Tư Khổ phân loại đúng, chẳng cần đo cụ cũng . Đống bi là của cụ, mỗi nhóm sai lệch nhỏ đến mức 0,0 mấy milimét cụ đều nắm rõ như lòng bàn tay.

"Bây giờ dạy cô cách cầm d.a.o cạo." Lần , cụ Chử cầm tay chỉ việc, dạy Tư Khổ cách cầm d.a.o: ngón cái ấn lên sống d.a.o, dùng lực ở cổ tay. Nghề nguội dùng để sửa chữa tinh vi, cụ Chử coi trọng việc sử dụng d.a.o cạo. Ban đầu cụ định dạy từ từ những thứ cơ bản mới tăng cường độ, nhưng sự tiến bộ của Tư Khổ nhanh hơn cụ tưởng nhiều.

"Trọng tâm hạ thấp xuống, cứng nhắc." Cụ Chử chỉ dẫn. Tư Khổ nhanh ch.óng điều chỉnh tư thế, tay cầm d.a.o, tay trái hỗ trợ. Cụ Chử thầm gật đầu, con bé học nhanh thật.

"Sau , mỗi sáng và tối đều luyện cầm d.a.o cạo ba mươi phút, ." Cụ Chử dặn, "Luyện một tháng, một tuần thì bắt đầu thêm quả cân lên mũi d.a.o, khởi đầu bằng 100 gam."

Tư Khổ gật đầu: "Dạ , thưa sư phụ." Hai tiếng "sư phụ" thốt thật tự nhiên. Cụ Chử cô thêm mấy cái chắp tay lưng thẳng: "Cứ thế mà luyện cho ." Cụ còn uống chén bái sư chính thức đấy.

Cả buổi chiều hôm đó, ngoài luyện d.a.o cạo, Tư Khổ còn mang chiếc tua-vít đang dở nốt, thể bỏ dở giữa chừng , chỉ còn chút công đoạn cuối cùng thôi.

Hơn bốn giờ chiều, ngoài phân xưởng đột nhiên đến tìm Đỗ Tư Khổ. "Ai tìm thế?" Tư Khổ hỏi đồng chí truyền tin. "Bốn , một đàn ông thấp bé, hai bà cụ và một phụ nữ trung niên."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-tn-60-xuong-co-khi-nhung-nam-60/chuong-187.html.]

Người đàn ông thấp bé? Tư Khổ đầy vẻ thắc mắc bước ngoài, tay vẫn còn cầm chiếc tua-vít mới xong.

"Đồng chí ơi!" Tư Khổ bước thì một xông tới, vội vã định nắm lấy tay cô. "Ái chà!" Chắc là do vội quá nên nắm trúng ngay đầu chiếc tua-vít. Người đang kêu oai oái đó chính là Phạm.

Tư Khổ qua là đoán ngay sự tình. Cô liếc ba còn , gã đàn ông và phụ nữ trẻ trông chẳng nét gì giống Phạm Miêu cả. "Các vị là ai ạ?" Tư Khổ tỏ vẻ ngơ ngác, Phạm như thể đầu gặp mặt.

" của Miêu Miêu đây," Mẹ Phạm chẳng kịp xuýt xoa cái tay đau, vội vã , "Hôm chúng gặp ở bến xe buýt đấy, cô nhớ ?" Tư Khổ lắc đầu: "Dạ nhớ." Nhớ để mà các bám lấy .

"Phạm Miêu là công nhân xưởng các cô, lẽ nào cô ?" Mẹ Phạm cuống đến vã mồ hôi. Tư Khổ bảo: "Có tên, nhưng lắm, hình như chị ở phân xưởng chúng ."

"Vô lý, hôm đó ở bến xe còn thấy cô chuyện với nó, cô còn cái xe đạp kiểu mới nữa, nhớ !" Mẹ Phạm rát cả cổ mà thấy Tư Khổ vẫn trơ , bà cuống chịu nổi, chỉ lắc mạnh cái đầu Tư Khổ cho cô nhớ ngay lập tức.

Tư Khổ bảo: "Nếu bà tìm thì sang bên Phòng Hành chính của xưởng mà hỏi, thực sự bà đang gì." Nói xong, cô lưng thẳng phân xưởng. Mẹ Phạm định xông lên cản thì công nhân cổng phân xưởng chặn : "Bà cụ ơi, phân xưởng chúng cho ngoài , mời bà về cho."

Tư Khổ vị trí việc, thầm nghĩ: May mà chị Phạm nhanh.

Bốn nhà họ Phạm quấy rầy ở xưởng Cơ khí cả buổi, cuối cùng các đồng chí bảo vệ "mời" ngoài. Lãnh đạo xưởng trả lời dứt khoát: "Đồng chí Phạm Miêu hiện còn là nhân viên của xưởng chúng nữa, ở đây , các vị tìm thì ngoài mà tìm."

Mất cái danh phận của Phạm Miêu, Phạm xưởng Cơ khí là chuyện khó hơn lên trời. "Không thể nào, con Miêu nhà ở đây mười năm trời, , là các ông giấu !" Mẹ Phạm gào chịu . Con gái mất tích, bà lo đến thắt ruột.

Đồng chí bảo vệ bảo: "Bà cũng tự mắt thấy đấy, chỗ ở của cô dọn sạch sành sanh. Con gái bà là mất tích , bà đồn công an mà báo án ." Đừng đến đây phiền chúng nữa.

"Đồng chí ơi, cô em chồng cũng là nhân viên lâu năm của xưởng, các đối xử với nhân viên như thế ? Người mất tích mà giúp tìm kiếm một tay." Chị dâu Phạm lúc cũng cuống lên, "Cô em gặp chuyện , các giúp tìm với, nhỡ nó nghĩ quẩn thì..." Thế thì mỗi tháng mười đồng bạc lấy ở .

Mẹ Phạm ban đầu chỉ đau lòng vì lạc mất con, chị dâu Phạm hai chữ "nghĩ quẩn", cả bà như c.h.ế.t lặng. Miêu ơi là Miêu! Bà gào t.h.ả.m thiết, trong lòng đinh ninh con gái kích động quá mà sống nữa . Cậu Vương và Vương , phen chuyện to quá . Hai con lén lút rút lui.

Tại kho hàng.

Chủ quản Chung sa sầm mặt gọi Viên Tú Hồng và Đoạn Văn Mạn đến. "Linh kiện của xưởng phân bón giao nhầm ! Các cô kiểm đếm kiểu gì thế hả!" Chủ quản Chung nổi trận lôi đình. Hàng xuất và tiền bạc khớp , bên tài vụ tra . Ông đưa tờ phiếu xuất kho: " lệch lớn thế trừ lương đấy."

Đoạn Văn Mạn lập tức chối phăng: "Thưa chủ quản, em." Viên Tú Hồng qua ngày tháng phiếu lấy một tờ giấy xin nghỉ: "Chủ quản, hôm đó em mặt, chính chú ký giấy cho em nghỉ mà." Cô tiếp, "Lúc đó đồng chí Đỗ ở phân xưởng 1 cầm lệnh của xưởng trưởng bảo thiếu , chú cho phép em việc với cô ."

Chủ quản Chung sực nhớ đúng là chuyện đó. Ông tờ lệnh, ngày tháng trùng khít với ngày xuất kho. Nghĩ đến xưởng trưởng, giọng ông dịu hẳn : "Tiểu Viên , thế cháu tan ." Linh kiện xuất từ phân xưởng 2, vốn dĩ là do Đoạn Văn Mạn quản lý.

"Vâng, thế em xin phép. Chú cứ bận việc ạ." Tú Hồng chẳng hai lời, thu dọn đồ đạc thẳng. "Chủ quản, em..." Đoạn Văn Mạn "em" mãi mà tài nào đổ vấy cái hũ đen lên đầu Tú Hồng. Ai bảo con sai lệch lớn quá, mà cái đám ở xưởng phân bón cũng thật đáng ghét. Văn Mạn mắng một trận tơi bời, còn trừ mất gần nửa tháng lương để đền bù.

Buổi tối, lớp xóa mù chữ.

Đỗ Tư Khổ tìm hiểu nội dung các giáo viên khác dạy đó, hôm nay cô quyết định dạy bài khóa cơ bản mà dạy về những kiến thức thường thức trong cuộc sống. "Mọi học một thời gian, chắc cũng mặt chữ kha khá . Vậy hôm nay sẽ dạy cách thư."

Tư Khổ cầm phấn vẽ một chiếc phong bì lớn lên bảng đen. "Chỗ chúng mã bưu chính của nhận. Các đồng chí gửi thư cho ai thì mã vùng của nơi đó . Nếu cụ thể, lúc mua phong bì thể hỏi nhân viên bưu điện." "Dòng là địa chỉ của nhận."

Tư Khổ thấy lắng chăm chú, mắt ai nấy đều dán c.h.ặ.t bảng đen. Xem cũng chán ngấy việc học chữ, học tính toán . Cô chỉ là dạy nên cứ giảng giải thoải mái. "Bài học hôm nay đến đây thôi. Bài tập về nhà là mỗi một lá thư. Đồng chí nào xong mà gửi nhưng chắc chắn thì cứ mang đến đây, sẽ xem giúp xem định dạng đúng ." Tư Khổ dõng dạc . "Tan học!"

Đoạn Văn Mạn hài lòng với bài giảng của cô giáo thế hôm nay. Sao dạy thư cơ chứ? Đáng lẽ dạy tính toán mới đúng, hôm nay cô phạt tiền xong, học là học cái gì đó thực tế một chút cho công việc cơ mà.

Loading...