[TRỌNG SINH TN 60] XƯỞNG CƠ KHÍ NHỮNG NĂM 60 - Chương 189

Cập nhật lúc: 2025-12-25 10:22:37
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VOeVJoUJl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Hai những gì, tự khai mau!" Đồng chí công an nghiêm giọng quát.

"Đồng chí ơi, các tìm thấy ?" Chị dâu Phạm bất mãn, "Chúng mới là khổ chủ cơ mà."

"Thế ?" Đồng chí công an lạnh lùng, "Tối ngày 24, các gì? Vương Khoan khai hết , nhất là các nên thành khẩn trả lời , đừng hòng che giấu."

Thằng Vương khai ? Chị dâu Phạm quýnh quáng sang Phạm, bà cụ giờ ngây dại.

Chị dâu Phạm nhỏ tai bà: "Mẹ, hôm đó rốt cuộc cái gì?" Chị hạ thấp giọng, "Mẹ ơi, ở nhà còn hai đứa nhỏ đang chờ con về nuôi đấy." Ý tứ là Phạm tự gánh hết tội . Mẹ Phạm là ruột của Phạm Miêu, đối xử với con gái thế nào thì cũng là chuyện trong nhà, chắc sẽ xử quá nặng.

Thấy Phạm vẫn đực như phỗng, chị dâu Phạm vội vàng : "Thưa đồng chí công an, chuyện đều do một tay sắp đặt, gì hết."

Lúc đưa phòng lấy lời khai, đầu óc Phạm vẫn còn mụ mẫm. Con gái bà mất tích, giờ bà bắt giam thế ?

Tại nhà máy Cơ khí.

Chiều tan tầm, Đỗ Tư Khổ cầm bản "Kế hoạch xây dựng phân xưởng xe đạp" tìm thẳng Dư Phượng Mẫn, giải thích đầu đuôi câu chuyện.

"Tờ giấy giới thiệu công việc mới của cô con dấu của Cục Công nghiệp thuộc Ủy ban Cách mạng, Chủ nhiệm Cố để mắt tới ," Tư Khổ , "Phân xưởng mới đang công tác chuẩn , cô điền tên bản kế hoạch ?"

Dư Phượng Mẫn thắc mắc: "Thêm tên thì ích gì?"

Tư Khổ bảo: "Cô thể dùng cái đó để thương lượng với Chủ nhiệm Cố và các lãnh đạo chứ. Hơn nữa, tên trong danh sách ban phụ trách hoặc tham gia xây dựng phân xưởng mới thì cũng coi như là kinh nghiệm công tác dày dạn, hồ sơ giá trị."

"Nếu phân xưởng mở rộng sản xuất, cô chuyển đơn vị khác, đưa cái chính là thành tích thực tế."

Mắt Phượng Mẫn sáng rực lên: "Thế lãnh đạo ?"

Tư Khổ : "Cái đó còn đợi tích lũy thâm niên nữa, trẻ quá mà vị trí cao , dễ xì xào lưng."

"Chỉ cần thôi?" Phượng Mẫn hỏi dứt khoát.

"Được."

"Thế thì thêm tên . Nếu bên Cục Công nghiệp duyệt, sẽ về tìm bố ." Phượng Mẫn tính tình sảng khoái, "Ký ở ?"

"Đừng vội," Tư Khổ dặn, "Cô xem còn yêu cầu gì nữa thì nhân cơ hội mà bàn bạc với Chủ nhiệm Cố, đòi hỏi thêm chút quyền lợi. Qua chuyến đò còn cơ hội ."

Phượng Mẫn nhất thời nghĩ . Tư Khổ liền gợi ý một điều thiết thực: "Cô thể thương lượng với Chủ nhiệm Cố xem việc phân nhà ở thể dựa đóng góp mà ưu tiên cho cô diện đợt đầu ."

"Tư Khổ ! là đầu óc cô nhanh nhạy thật!" Phượng Mẫn nhảy cẫng lên ôm chầm lấy Tư Khổ, vui sướng vỗ bôm bốp lưng bạn, "Cô với nhất!" Cô nàng mải chơi, từng nghĩ đến chuyện nhà cửa bao giờ.

Tư Khổ nghĩ điều cũng là nhờ căn phòng của Phạm Miêu và Tống Lương. Nhân viên lâu năm như chị Phạm mười năm mới nhà, còn tài như Tống Lương thì đến chỗ ở ngay.

Vui sướng xong, Phượng Mẫn định tìm Chủ nhiệm Cố ngay lập tức, nếu Chủ nhiệm quyết thì cô sẽ lên gặp lãnh đạo xưởng. Tư Khổ vội kéo : "Tan , mai hãy ." Cô còn dặn thêm: "Tối về nghĩ sẵn lời lẽ xem nên thế nào cho khéo."

Phượng Mẫn nài nỉ: "Cô nghĩ giúp với?"

"Tối nay lên lớp xóa mù chữ , rảnh ."

Thế còn Viên Tú Hồng? Tú Hồng thì đang bận chế t.h.u.ố.c cao Ngọc Hồng cho cô . Phượng Mẫn quyết định: "Tư Khổ, tối nay về nhà một chuyến." Cô về hỏi bố, bố cô vốn sành sỏi mấy việc nhất!

"Chuyện phân xưởng mới giữ bí mật đấy nhé." Tư Khổ dặn với theo.

"Biết !"

Phượng Mẫn về nhà. Dù kỳ nghỉ cũng hết, về nhà là chuyện bình thường. Lúc hết chuyến xe buýt, Phượng Mẫn chạy trạm gác mượn điện thoại gọi đến đơn vị của . Mẹ cô tan , nên lát chị gái là Dư Phượng Kiều đạp xe sang đón em gái về.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-tn-60-xuong-co-khi-nhung-nam-60/chuong-189.html.]

Tối hôm đó, lớp xóa mù chữ.

Đỗ Tư Khổ đến dạy. Các học viên thấy cô thì vô cùng mừng rỡ. Người thì xong phong bì, thì xong cả lá thư, tất cả đều đang đợi nộp cho giáo viên để nhờ chuyển cho Tư Khổ. Giờ thấy chính cô lớp, rộn ràng hẳn lên, chẳng cần gửi gắm qua ai nữa.

"Cô giáo ơi, hôm nay dạy thư tiếp ạ?" Một học viên giơ tay hỏi.

"Hôm nay dạy thư nữa, lát nữa sẽ dành ba mươi phút cuối giờ để xem thư giúp ." Tư Khổ .

"Tốt quá !" Cả lớp hoan hỉ. Có xong liền lén lút rút tờ giấy thư , định bụng lát nữa sẽ giảng tranh thủ cho xong.

Tư Khổ dạy nổi kiến thức kỹ thuật của Tống Lương, mà kiến thức về máy kéo thì cô cũng đến phát chán . Hôm nay cô giảng cái gì đó mới mẻ một chút. Nhớ hôm thứ Ba đồng chí Nguyễn Tư Vũ cũng dạy theo kiểu tạp đàm, cô quyết định sẽ dạy về những thứ xuất hiện thế giới nhưng dân vẫn còn thấy xa lạ.

"Các đồng chí về vệ tinh nhân tạo bao giờ ?" Tư Khổ hỏi.

Đa đều ngơ ngác. Tư Khổ rút một tờ báo cũ: "Năm 1957, Liên Xô phóng thành công vệ tinh nhân tạo đầu tiên." Hai ngày nay cô vùi đầu thư viện, tra cứu ít tài liệu thú vị. Cô giảng giải về vệ tinh của Liên Xô, dõng dạc : "Tương lai nước cũng sẽ vệ tinh của riêng , cũng sẽ vươn lên khám phá gian."

Cô kể thêm về nhà máy điện hạt nhân đầu tiên của Liên Xô và xu hướng phát triển của nó. Tư Khổ vốn tưởng sẽ thấy khô khan, ngờ cả lớp im phăng phắc, ai nấy đều say sưa. Có còn cẩn thận ghi chép hai chữ "vệ tinh" và "điện hạt nhân".

Chủ nhiệm Cố ban đầu định lượn qua xem Tư Khổ dạy gì, thấy bốn chữ "vệ tinh nhân tạo" là ông luôn, nữa. Nghe cô khẳng định chắc nịch rằng tương lai Tổ quốc nhất định sẽ những thứ đó, các học viên lớn tuổi trong lớp cũng thấy m.á.u nóng sôi trào, đồng loạt dậy vỗ tay vang dội. Họ tin tưởng sắt đá rằng, cái gì , Tổ quốc cũng sẽ !

Ban đầu định dành ba mươi phút xem thư, nhưng do giảng bài quá giờ nên Tư Khổ thêm nửa tiếng để kiểm tra thư cho từng , uốn nắn từ cách trình bày đến nội dung.

"Cô giáo Tiểu Đỗ ơi, mai cô đến dạy tiếp nhé?" Mọi quyến luyến rời.

"Mai sẽ giáo viên khác ạ," Tư Khổ mỉm , " cũng nghỉ ngơi một chút chứ."

Bước khỏi phòng hoạt động công nhân, gió đêm bắt đầu thổi lạnh. Tư Khổ co ro , bước nhanh về phía ký túc xá nữ. Mai mặc thêm áo , cái áo len màu hồng đào mặc , nghĩ cách đan một cái khác thôi. Không dạo Tiêu xưởng dệt ...

Nhắc đến Tiêu, Tư Khổ mới nhớ hứa hỏi giúp về đối tượng của đồng chí Phượng Anh, mà lâu sang bên xưởng dệt nên vẫn hỏi . Phải tranh thủ tạt qua đó một chuyến, tiện thể mua thêm ít bông về dùng nữa.

Đại viện gia đình ngành Đường sắt.

Nhà họ Thẩm.

Hà Mỹ Tư tìm đến nhà họ Thẩm đúng lúc cả nhà đang ăn cơm tối. Lưu Vân thấy Mỹ Tư là cơn giận lôi đình bốc lên. Mỹ Tư sân Lưu Vân đẩy ngoài, sắp ngã, Thẩm Dương cuống quýt lao đỡ. Phải giữ lấy đứa bé trong bụng chứ!

May mà Thẩm Dương kịp: "Mẹ, đừng kích động quá." Thẩm Dương bảo Lưu Vân, "Cô đến tìm con, để con chuyện với cô ."

Chứng kiến cảnh lời con trai , Lưu Vân tức đến nổ phổi: "Sao hèn hạ thế hả con!"

Thẩm Dương dắt Hà Mỹ Tư ngoài. Ông Thẩm thì giữ c.h.ặ.t Lưu Vân , cho bà gây khó dễ: "Chuyện của bọn trẻ cứ để chúng nó tự giải quyết ."

Lưu Vân lườm ông Thẩm: "Ông thằng Thẩm Dương rước cái 'của nợ' về để chọc tức c.h.ế.t mới thôi ?"

Ông Thẩm im re, lúc thêm câu nào thì gặp họa sẽ là ông. Ông đ.á.n.h trống lảng: "Bà xem, hình như hàng xóm đang cãi đấy?" Lưu Vân vểnh tai ngóng, đúng là thật. "Đi, bê cái ghế đây cho ." Bà định trèo lên ghế xem nhà bên cạnh chuyện gì mà ồn ào thế.

Ở bên ngoài, Thẩm Dương nghiêm mặt bảo Hà Mỹ Tư: "Cô thích cô , việc gì tìm thì đừng đến nhà nữa."

Hà Mỹ Tư gượng gạo: " nhờ đưa đến bệnh viện."

Thẩm Dương sững : "Cô giữ đứa bé nữa ?"

Hà Mỹ Tư "ừ" một tiếng: "Nhà Trình Vĩ (Cán bộ Trình) xem cho chúng kết hôn nữa , đứa trẻ giữ cũng chẳng để gì." Cô xoa bụng, "Cũng tại nó khổ."

Thẩm Dương nhức cả đầu. Anh suy tính bảo: "Chuyện e là giúp ." Đưa Hà Mỹ Tư bệnh viện phá thai, nhỡ ngoài thấy thì giải thích thế nào cho xuể.

Hà Mỹ Tư Thẩm Dương, cay đắng: " hiểu ." Cô luôn, vô cùng dứt khoát. Thẩm Dương ngẩn đó, lòng rối bời. Bảo giờ còn chút tình cảm nào với cô thì đúng, nhưng cô và Cán bộ Trình con với , rộng lượng đến mấy cũng thể thuyết phục bản nuôi con của khác như con đẻ ... Anh cần suy nghĩ thêm.

Thẩm Dương phiền muộn . cũng thể để Mỹ Tư bệnh viện một . Anh nghĩ nghĩ , thấy chuyện là do gã Trình gây , gã trách nhiệm giải quyết. Sáng sớm hôm , Thẩm Dương tìm đến đơn vị của Cán bộ Trình. Khác với , chặn ngay từ cổng, cho .

Loading...