[TRỌNG SINH TN 60] XƯỞNG CƠ KHÍ NHỮNG NĂM 60 - Chương 191

Cập nhật lúc: 2025-12-25 10:24:28
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9AHwsBoteW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chuyện khẩn cấp.

"Có chuyện gì thế?" Nguyễn T.ử Bách hỏi.

"Thiết phân xưởng lão hóa quá , xưởng báo cáo xin sửa chữa nhiều nhưng phê, bảo là sợ chậm trễ thời gian," công nhân hạ thấp giọng , "Vừa chỗ thiết bắt đầu bốc khói trắng, em tìm lãnh đạo . các đồng chí là của xưởng Cơ khí, liệu thể qua xem giúp một chút ?"

Anh em xưởng Cơ khí chắc chắn sửa máy móc. Bình thường máy móc của nhà máy hóa chất đều do phân xưởng cơ điện tự bảo trì, nhưng giờ chờ bên đó nhận tin cử qua thì e là kịp nữa.

Tống Lương về phía công nhân chỉ, quả nhiên thấy khói trắng bốc lên cuồn cuộn.

"Đi thôi."

Qua xem . Nguyễn T.ử Bách cũng hai lời, bám gót theo ngay. Chỗ bốc khói chính là khu vực lõi của phân xưởng.

"Mũ bảo hộ ?" "Của đây, nhường cho đồng chí."

Tống Lương và Nguyễn T.ử Bách mỗi nhận một chiếc mũ bảo hộ từ công nhân, dẫn đường tiến sâu bên trong phân xưởng.

Đến nơi . Thiết gặp sự cố bất thường, bơm tách ở khu trung tâm vấn đề, đóng van ngay lập tức.

Bên ngoài.

"Lãnh đạo xưởng đến ?" "Đang đường , đến ngay đây."

Người của nhà máy hóa chất sốt ruột chờ đợi bàn tán. Một lát , các lãnh đạo xưởng cũng hớt hải chạy tới.

"Sao thế ? Chẳng phân xưởng báo cáo hỏng hóc từ ?" Xưởng trưởng hỏi.

Phân xưởng đúng là báo cáo, nhưng cấp sợ ảnh hưởng đến chỉ tiêu sản xuất nên phê duyệt. Máy móc ở đây chạy ba ca liên tục, nghỉ ngơi nên mới xảy cớ sự . Quản đốc phân xưởng lau mồ hôi hột: "Vẫn kịp sửa ạ."

Máy mà dừng thì hiệu suất sản xuất sẽ tụt dốc, hiệu suất thấp thì tiền lương công nhân cũng giảm theo, ai nấy đều cam lòng. Tổng công trình sư định tiến trong kiểm tra. lúc đó, làn khói đặc trong phân xưởng bỗng nhạt dần, thưa thớt hẳn, tiếng gầm rú ch.ói tai của máy móc cũng im bặt.

"Ai ở bên trong thế?" Lãnh đạo xưởng hỏi.

Không gian bỗng chốc im phăng phắc, ai tình hình . Một công nhân giơ tay: "Là các đồng chí bên xưởng Cơ khí thành phố Dương ạ. thấy tình hình nên mời họ qua giúp."

Xưởng Cơ khí thành phố Dương vốn mấy tiếng tăm ở tỉnh ngoài. So với nhà máy hóa chất , xưởng Cơ khí từ quy mô đến diện tích đều nhỏ hơn hẳn.

Một lát , Tống Lương và Nguyễn T.ử Bách bước , mặt mũi đen nhẻm vì ám khói. Hai ho sù sụ một hồi lâu mới dứt. Xưởng trưởng hỏi tên hai từ miệng công nhân, đang định tiến lên cảm ơn thì một nhanh chân hơn. Người đó bước tới bắt c.h.ặ.t t.a.y Tống Lương: "Đồng chí Tống Lương, đồng chí Nguyễn T.ử Bách, đa tạ các đồng chí quá."

Đó là Bí thư Lưu của nhà máy hóa chất. Xưởng trưởng thoáng sa sầm mặt. Bí thư Lưu cảm ơn rối rít, những lời tâm huyết, còn bảo tổ chức tiệc tẩy trần cho hai vị công thần, tối nay mời họ về nhà dùng cơm để bày tỏ lòng trọng thị.

Tại nhà Bí thư Lưu.

"Mạn Mạn, lát nữa con nhà ăn dặn họ một tiếng, gửi ít rau dưa tươi ngon sang đây nhé." Phu nhân Bí thư Lưu đang dặn dò con dâu chuẩn đồ ăn. Chồng bà báo tối nay khách quý đến nhà.

"Mẹ ơi, nhà hỷ sự gì ạ?" Mạnh Mạn khẽ hỏi.

"Bố con mời khách, tối nay mấy đồng chí trẻ tuổi qua dùng cơm." Phu nhân liếc con dâu, "Con cứ ăn chút gì đó bếp là ." Con dâu bà trẻ trung xinh quá, nên để xuất hiện lóa mắt khách khứa.

Mạnh Mạn khẽ một tiếng, phản đối.

Tối đến. Cô thấy vị khách mà bố chồng mời tới.

"Tiểu Tống, Tiểu Nguyễn, đây là con trai thứ hai của chú, còn đây là vợ nó." Bí thư Lưu giới thiệu, "Còn đây là đồng chí Tống Lương và đồng chí Nguyễn T.ử Bách ở xưởng Cơ khí."

Con trai thứ hai của Bí thư Lưu tên là Lưu Thụy Dương, vóc dáng cao lớn tuấn, xứng đôi với vợ xinh bên cạnh.

"Bố , bố tìm hai mà trông còn phong độ hơn cả con thế." Lưu Thụy Dương đùa.

Mạnh Mạn bên cạnh thần sắc bỗng trở nên lạ, ánh mắt cô gần như dán c.h.ặ.t Tống Lương.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-tn-60-xuong-co-khi-nhung-nam-60/chuong-191.html.]

Tống Lương! Chẳng đang ở nhà máy Gang thép ? Sao xuất hiện ở đây? Mạnh Mạn gần như mất bình tĩnh.

Tống Lương thấy Mạnh Mạn cũng bàng hoàng kém. Anh ngờ gặp cô ở chốn . Họ từng cùng sang Liên Xô du học, khi về nước vì bất đồng quan điểm sống mà chia tay, thấm thoát hai năm gặp. Anh Mạnh Mạn kết hôn, nhưng ngờ cô gả cho con trai Bí thư nhà máy hóa chất.

"Mạn Mạn, em thấy trong khỏe ?" Lưu Thụy Dương nhận sự bất thường của vợ.

"Chắc tại hành tây cay mắt quá," Mạnh Mạn cúi đầu, "Em bếp lấy nước rửa một chút." Nói cô vội vàng bước trong.

Tống Lương thu ánh mắt. Bên tai thấp thoáng hiện về lời Mạnh Mạn năm xưa: " học bao nhiêu năm trời, tiếp thu bao nhiêu kiến thức, để bếp con ở nấu cơm cho ! Sau ăn thì tự mà nấu!" là vật đổi dời.

Tháng mười một sang.

Huyện Hồng Quang, chi đội Tiểu Hà.

Mấy hôm nhiệt độ giảm đột ngột, gió lớn quật đổ mấy cây to ở khu Lâm trường, khiến vài hộ dân gặp nạn. Đỗ Nhị yên tâm nên ghé qua nhà họ Tô. Mẹ của Tô Kiểu Nguyệt đang lâm bệnh. Bà vốn sức khỏe yếu, dày nên ăn uống chẳng bao nhiêu, cứ hễ trời mưa là các khớp xương đau nhức. Đợt khí lạnh quá mạnh khiến bà gục hẳn. Kiểu Nguyệt mấy ngày nay ở nhà túc trực chăm sóc . Thuốc Đỗ Nhị đưa cũng sắp hết.

"Sao tới đây?" Tô Kiểu Nguyệt thấy Đỗ Nhị thì giật , cô thò đầu ngoài dáo dác vội kéo nhà, sợ của Lâm trường thấy.

"Lâm trường bên thiệt hại nặng, dẫn mấy em qua giúp một tay," Đỗ Nhị , "Em đừng lo, sang đây là danh nghĩa đàng hoàng."

Kiểu Nguyệt thở phào. Đỗ Nhị vẫn mặc bộ quần áo cũ, cái áo đại quân nhu màu xanh lá mà Tư Khổ gửi về vẫn đụng tới, đến lúc. Vả , mặc đồ đó ở đại đội thì quá nổi bật, để khi nào khâu thêm vài miếng vá lên thì mới mặc ngoài .

"Bác gái ?" Đỗ Nhị về phía giường bệnh. Căn nhà Lâm trường phân cho rộng, một cái là bao quát hết. Trong nhà thiếu ánh sáng, dù đốt lửa sưởi nhưng phía giường vẫn tối mờ mờ.

Kiểu Nguyệt bảo: "Cơn sốt thì lui , nhưng em vẫn ăn uống gì."

lúc đó, Tô gắng gượng dậy giường, vẫy tay gọi Đỗ Nhị. Anh vội bước tới: "Bác ơi, bác thấy trong thế nào? Để lát nữa cháu tìm thầy t.h.u.ố.c qua xem cho bác." Ở đây chỉ thầy t.h.u.ố.c chân đất, Đỗ Nhị cách mời về nhưng tay nghề họ , sẵn t.h.u.ố.c .

"... Tiểu Đỗ," Tô mấy ngày sốt cao nên giọng khản đặc, "Bác cầu xin cháu một việc."

"Bác ơi, bác cứ dặn dò cháu, đừng từ cầu xin." Đỗ Nhị nắm lấy tay bà.

"... Tiểu Nhị, chuyện của cháu với Kiểu Nguyệt bác đồng ý. Bác... chẳng yêu cầu gì cao sang, chỉ xin cháu một điều, hãy đối xử với con gái bác." Mẹ Tô một câu đứt quãng để thở, "Cháu ?"

Cậu Đỗ Nhị tướng mạo tồi, xứng với Kiểu Nguyệt nhà bà, tính tình cương trực, trong đại đội ai cũng quý mến. Bà tiếp xúc nhiều nên là đứa trẻ ngoan. Chỉ là tính nết thẳng thắn quá, bà chỉ sợ thiệt thòi. Haiz.

"Bác ơi, cháu ." Đỗ Nhị gật đầu lia lịa, chờ câu lâu lắm , "Đợi sang năm cháu chuẩn đủ sính lễ sẽ rước cô về dinh." Anh ngẫm nghĩ một chút bồi thêm: " chắc đợi qua tháng mười một năm ạ." Ông nội mất tháng mười, phận cháu để tang tròn một năm.

Mẹ Tô ngẩn , hồi lâu mới hỏi: "Không thể... đăng ký kết hôn Tết ? Nhà bác cần... sính lễ ."

Đỗ Nhị lắc đầu. Chuyện e là . Kiểu Nguyệt tiến gần, nhỏ to kể với chuyện ông nội Đỗ qua đời. Mẹ Tô thở dài, đúng là ý trời. Bà sợ chẳng qua khỏi mùa đông năm nay, chỉ mong thấy hai đứa thành gia lập thất thôi.

Vì còn giúp các nhà khác trong Lâm trường, Đỗ Nhị chỉ nán một lát. Trước khi , lấy từ trong n.g.ự.c áo một củ nhân sâm to bằng bàn tay, nhét tay Kiểu Nguyệt: "Anh thu mua của dân làng đấy, bác gái sức khỏe yếu, em lấy mà tẩm bổ cho bác." Tất nhiên quên dặn: "Cả em nữa, cũng bồi bổ cho khéo , trời lạnh , năng uống thêm canh nóng nhé."

Nhân sâm thu mua một ít lúc gom hàng rừng, phần lớn gửi lên cho Cả để chị Dâu dùng .

"Cái chắc đắt lắm nhỉ." Kiểu Nguyệt lưỡng lự. Dù nhỏ thì đây vẫn là nhân sâm quý mà.

"Đợi đến Tết đại đội phát tiền là thôi, ." Đỗ Nhị thấy ngoài sân gọi, vội bước : "Lát nữa mang thêm ít củi qua cho." Củi trong nhà sắp cạn .

"Anh Đỗ ơi, bên đại đội bưu phẩm của đấy, đưa thư mới mang tới."

Đỗ Nhị bảo: "Để xem ngay."

Hóa là gạo và cao dán của Đỗ Tư Khổ gửi về. Đỗ Nhị thấy túi gạo thì mỉm , gửi đúng lúc lắm. Anh rút ba miếng cao dán đưa cho Tiểu Lương, bảo cô xem trong đại đội ai cần thì cho, phần còn mang hết qua cho Kiểu Nguyệt.

"Gạo nhiều, em cứ nấu tạm cho bác ăn ." Đỗ Nhị đưa cao dán cho Tô: "Bác ơi, em gái cháu gửi về đấy, nó bảo hiệu nghiệm lắm, bác dùng thử xem, dán gáy với đầu gối cho đỡ đau."

Đỗ Nhị đưa đồ xong vội vã ngay, việc bên Lâm trường vẫn còn dang dở, mấy nóc nhà sập cần sửa gấp, nếu đêm xuống gió lùa thì chẳng ai ngủ nghê gì .

Trong nhà, Tô nắm lấy tay con gái: "Kiểu Nguyệt , con giữ Tiểu Đỗ cho thật c.h.ặ.t nhé." Đừng để đứa khác nó phỗng tay . Thời buổi , một đứa trẻ chê bai thành phần gia đình như nó hiếm lắm .

Kiểu Nguyệt lí nhí: "Mẹ ơi, chuyện cứ để thuận theo tự nhiên thôi ạ." Cưỡng cầu cũng chẳng ích gì, giờ Đỗ Nhị và cô tâm đầu ý hợp, nhưng chuyện tương lai ai mà .

Loading...