[TRỌNG SINH TN 60] XƯỞNG CƠ KHÍ NHỮNG NĂM 60 - Chương 192

Cập nhật lúc: 2025-12-25 10:25:17
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5EIsp3Qa

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Năm năm, mười năm, ai mà lúc đó sẽ là quang cảnh thế nào.

Tại nhà máy Máy kéo.

Đỗ Lão Tam thuận lợi vượt qua kỳ huấn luyện của ban Bảo vệ, chính thức trở thành một thành viên của nhà máy Máy kéo. Anh chuyển ngạch chính thức, cùng đợt với còn chín nữa. Lần nhà máy Máy kéo chơi lớn thật, tuyển một lúc mười , mà ai nấy đều là công nhân biên chế chính thức!

"Các đồng chí thuộc diện tuyển dụng đợt đầu, lương mỗi tháng ba mươi lăm đồng, mỗi cấp định mức bốn mươi cân phiếu lương thực một tháng." Trưởng khoa Tôn thông báo về chế độ đãi ngộ, "Sau nếu biểu hiện , lập công lao, tiền lương sẽ còn tăng thêm nữa."

Lương cao thật! hổ danh nhà máy Máy kéo. Đỗ Lão Tam mà sướng rơn trong lòng, thấy quyết định về đây là đúng đắn.

"Mấy tháng tới tình hình trong xưởng đặc thù, tháng đầu tiên chỉ nghỉ hai ngày, dịp Tết càng bận rộn hơn, thể các đồng chí sẽ về nhà." Trưởng khoa Trương dặn dò, " đây là tình trạng thường xuyên, sang năm ngày nghỉ chắc chắn sẽ nhiều hơn."

Nghỉ ít thật. Đỗ Lão Tam chăm chú , bụng bảo đợi khi nào lĩnh lương sẽ tranh thủ về nhà một chuyến, mua sắm ít đồ cho gia đình.

Cũng ngày hôm đó.

Ngày mùng 1 tháng 11, Đỗ Tư Khổ nghỉ phép, cô định sang xưởng Dệt. Trời lạnh buốt. Lần mượn xe đạp của Tiêu vì tìm thấy , dạo Tiêu hình như mặt ở phân xưởng, chẳng mất tăm.

Trời âm u, gió thổi l.ồ.ng lộng, Tư Khổ đành mượn áo mưa của Viên Tú Hồng. Trời gió to thế thì ô dù cũng vô dụng.

Đến xưởng Dệt, khi ban Bảo vệ thông báo, Phượng Anh liền chạy ngay. Cô bọc kín mít, đầu đội mũ len tự đan, quàng khăn, tay đeo đôi găng tay hở ngón để tiện việc.

"Tiểu Đỗ, lâu thấy cô sang." Phượng Anh dắt Tư Khổ trong.

"Nhà chút việc, công việc ở xưởng cũng bận, mãi hôm nay mới rặn một ngày nghỉ đấy." Tư Khổ thẳng vấn đề, " mang theo tiền với phiếu vải đây, bên cô bông mới về ?"

"Có chứ, giữ phần cho cô ." Phượng Anh bảo, "Có tất cả ba mươi cân, một xách nổi về đấy?"

Tư Khổ quả quyết: "Chắc là ." Ba mươi cân, xách nổi thì cô vác lên vai, bến xe buýt, cùng lắm là chuyển vài chặng xe. Không xe đạp đúng là bất tiện thật.

Phượng Anh hỏi: "Nhiều bông thế , cô định may áo bông là đ.á.n.h chăn?"

" đ.á.n.h một cái chăn sáu cân, còn bốn cân thì để may áo bông." Tư Khổ . Thú thật, cô cũng chẳng rõ một cái áo bông thì cần bao nhiêu bông, nên đành hỏi Phượng Anh.

"Người nhỏ nhắn như cô thì một cân rưỡi là đủ ." Phượng Anh nhẩm tính, "Nếu sợ lạnh thì cái áo hai cân cho nó ấm."

Tư Khổ hỏi thêm lượng bông cần cho quần bông và giày bông. Quần thì tầm một cân là đủ, còn giày chỉ mất nửa cân. Tính tất cả cũng đến mười cân bông.

Phượng Anh ngạc nhiên: "Thế còn dư hai mươi cân nữa, cô định tính ?"

"Mười cân chia cho mấy bạn cùng phòng ký túc, còn mười cân nữa thì gửi về cho mấy trai." Tư Khổ thở dài, "Chứ thì lấy nhiều thế gì cho nặng nợ."

"Thế thì ." Phượng Anh vốn còn lo Tư Khổ gom nhiều bông thế để đem chợ đen kiếm lời. Tiền đó thể tham , lỡ sờ gáy là liên lụy đến cô ngay.

Bông đắt, chỉ bảy hào một cân, khó nhất là cái phiếu bông. Tư Khổ chỉ một ít phiếu của Dư Phượng Mẫn cho, phần còn dùng phiếu vải để bù . Tính , ba mươi cân bông "vét sạch" túi phiếu vải của cả ba trong phòng ký túc.

Phượng Anh nhận tiền, đếm kỹ xấp phiếu bông và phiếu vải. Dù thiết nhưng mấy thứ thể thiếu một li nào. Cô dẫn Tư Khổ kho lấy bông. Bông nén c.h.ặ.t ních trong một cái bao xác rắn. Cô nhắc nhở: "Đừng tháo nhé, bông bên trong nó bung nhét ."

" định lát nữa bưu điện gửi luôn, chỗ cô bao túi gì dư , chia đóng gói luôn bây giờ." Tư Khổ .

"Đợi tí lấy cho." Phượng Anh lấy cho Tư Khổ hai cái bao xác rắn nhỏ và hai cái túi nilon trong suốt. Đầu tiên l.ồ.ng túi nilon, nhét bông mới l.ồ.ng bao xác rắn ngoài. Hai phần bông, một phần bảy cân, một phần ba cân. Bảy cân gửi cho Cả vì nhà hai vợ chồng, còn Nhị một dùng ba cân là đủ. Vả , Nhị còn cái áo đại quân nhu Ba gửi đợt nữa, thế là ấm .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-tn-60-xuong-co-khi-nhung-nam-60/chuong-192.html.]

"Trong xưởng bưu điện đấy, cô gửi luôn ở đây ?" Phượng Anh chợt hỏi.

"Thế thì quá!" Tư Khổ nảy ý , "Hay là thế , cô cứ lấy danh nghĩa xưởng Dệt gửi giúp . Đồ của xưởng gửi thì dọc đường chắc quân gian dám táy máy ." Giờ đông, bông vải khan hiếm vô cùng, cô chỉ sợ bưu kiện gửi xa rút lõi.

Phượng Anh : "Chuyện nhỏ, thôi." Đến lúc cô mới tin tưởng là Tiểu Đỗ thật, lừa .

Ba bao bông, Tư Khổ tay trái xách túi ba cân, lưng vác bao hai mươi cân, Phượng Anh xách giúp túi bảy cân, hai cùng bưu điện xưởng. Trên đường , Phượng Anh chợt nhắc: "Lần than rẻ cô đưa sang, bên nhà máy than chở đến thêm hai chuyến nữa đấy. Tất nhiên là giờ trời lạnh nên giá nhích lên một tí, nhưng vẫn rẻ hơn bên ngoài nhiều."

Tư Khổ thực sự chuyện . Cô hỏi: "Vẫn là bác Vệ chở đến ?"

"Không, đổi , là một cao lớn, đầu tiên cũng cùng đấy." Phượng Anh bảo, "Trông vạm vỡ như con gấu ."

Hả, là Hạ Đại Phú ? Tư Khổ hỏi: "Cả hai đều là chở đến ?"

"Một thì lái máy kéo đến, thứ hai thì tự dùng xe cải tiến kéo than sang." Phượng Anh kể, "Mới cách đây vài ngày thôi."

Tư Khổ nhíu mày: "Chẳng lúc đó trời trở lạnh , còn dùng xe cải tiến kéo bộ, đường xá lầy lội ?" Phượng Anh cũng chẳng rõ lý do vì .

Hai chuyện trò, chẳng mấy chốc tới bưu điện xưởng. Phượng Anh là của xưởng Dệt nên ai cũng nhẵn mặt, Tư Khổ mua phong bì, tem thư, sẵn địa chỉ hai nhận. Còn phần gửi thì cô nhờ Phượng Anh điền giúp là "Bộ phận giao hàng xưởng Dệt", cuối cùng mới ghi tên Đỗ Tư Khổ. Đây là kế hoạch của hai , Tư Khổ sợ nếu chỉ ghi tên Phượng Anh tên xưởng Dệt thì hai trai tưởng gửi nhầm.

Cân bông xong, Tư Khổ mất thêm một khoản tiền cước bưu điện. Thật , tiền gửi đồ còn đắt hơn cả tiền mua bông! Hôm nay đúng là một ngày chi tiêu bạt mạng. Tư Khổ xót tiền tự an ủi : sang tháng mười một , nửa tháng nữa là lĩnh lương, nhanh thôi mà.

Tư Khổ mời Phượng Anh ăn cơm ở nhà ăn xưởng Dệt. Cô mang vác đồ đạc lỉnh kỉnh nên tiện xa. Lúc ăn dùng phiếu cơm của Phượng Anh, đến khi Tư Khổ trả tiền thì cô bạn nhất quyết nhận. Hai bên đùn đẩy một hồi, Tư Khổ mới nhét tiền và phiếu lương thực túi áo Phượng Anh.

" thiếu thốn miếng ăn của cô ." Phượng Anh giọng đầy bất lực. Cái cảnh đùn đẩy tiền nong thường chỉ thấy ở mấy bà mấy bác thế hệ , ngờ hai đứa trẻ ranh như họ cũng trò .

Tư Khổ bảo: "Cô giúp việc lớn thế còn để cô bao cơm thì lương tâm yên, cô nể một thôi."

Ăn xong, buổi chiều Tư Khổ còn về xưởng Cơ khí. Lúc Phượng Anh tiễn cô đến tận cổng lớn, chợt hỏi nhỏ: "Dạo Tiêu thấy sang, cũng chẳng tin tức gì, chuyện gì ?" Đột nhiên lặn mất tăm, tuy cô thấy hai hợp nhưng cứ thế một lời từ biệt khiến cô cũng lo lo.

Tư Khổ đáp: " cũng chẳng rõ, hôm qua tìm thấy." Nhắc đến Tiêu, Tư Khổ mới nhớ vụ cuộn len. Mải lo chuyện bông vải mà suýt quên mua len. Cô dày mặt hỏi tiếp: "Phượng Anh , hết sạch phiếu vải , liệu thể mua chịu một ít len ? Đến Tết trả phiếu cho cô."

"Cuộn len dùng hết ?" Phượng Anh kinh ngạc, "Cái màu hồng đào ."

"Đừng nhắc đến nữa, ông nội mất , mặc màu rực rỡ , giờ chỉ định mua màu đen trắng hoặc màu sẫm thôi." Tư Khổ thở dài, "Cái áo nhờ đan xong xuôi đấy chứ." Giờ chỉ đành xếp xó trong tủ, chẳng mặc nổi.

Ông cụ mất ? Phượng Anh sắc mặt Tư Khổ: "Cô vẫn chứ?"

"Không , chuyện từ đầu tháng mười, lo liệu xong xuôi cả ." Tư Khổ bảo, "Là hỷ tang, cụ cũng hơn bảy mươi ."

"Thế thì cũng nhẹ lòng." Phượng Anh gật đầu, "Được , sẽ phá lệ lấy thêm cho cô một ít, phiếu vải coi như cho cô mượn, Tết nhớ trả đấy nhé!" Cô bảo.

Tư Khổ mừng rỡ: "Thế thì quá, lát nữa ..." Cô định bảo là tặng cái áo len hồng đào cho Phượng Anh, nhưng nghĩ đó là món quà bác Trương quản lý ký túc xá tận tay đan cho , đem tặng khác thì tiện, thôi thì đành để sang năm mặc .

" kho lấy đồ, cô đợi đây một lát." Phượng Anh xong liền chạy tót trong. Một lát , xách theo một túi đầy các cuộn len: "Trong cả đấy, trời lạnh nên lấy dư cho cô một ít để đan thêm khăn quàng cổ." Nặng trịch chứ chẳng chơi, chắc chắn là hơn một cân rưỡi .

Tư Khổ cầm túi len, mừng thì mừng thật nhưng lòng thấy nặng nề. Cô chẳng lấy gì để đền đáp tấm chân tình của Phượng Anh. Thôi thì để tính .

Tuy nhiên, một việc thể nhắc đến. Đó là lời cô hứa với Tiêu . Tư Khổ ngập ngừng hỏi: "Thật chuyện hỏi cô, thì mất hứng một tí..."

Phượng Anh cô: "Cô ."

Tư Khổ thở dài: "Lần Tiêu bảo thấy cô cùng đối tượng đường, đả kích lớn lắm." Cô xong liền bồi thêm ngay: " chỉ là báo cho cô một tiếng thôi, nếu cô thực sự đối tượng thì Tiêu chắc chắn sẽ sang quấy rầy cô nữa..."

Loading...