[TRỌNG SINH TN 60] XƯỞNG CƠ KHÍ NHỮNG NĂM 60 - Chương 193

Cập nhật lúc: 2025-12-25 10:26:22
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5EIsp3Qa

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phượng Anh ngắt lời Đỗ Tư Khổ: "Đấy đối tượng của , là trai đấy."

Tư Khổ tròn mắt cô bạn. Một lát , cô mới ngập ngừng: "Nếu cô thực sự thích Tiêu, sẽ về bảo với đó đúng là đối tượng của cô."

Sức nặng của mớ len và bông vải lúc đủ để Tư Khổ nghiêng hẳn cán cân về phía Phượng Anh.

"Cô cứ bảo với , đấy đối tượng của ."

Đại viện gia đình ngành Đường sắt.

Mẹ Đỗ đang rơi cảnh tâm lực tiệm kiệt.

Mấy hôm trời đổ mưa, mớ đồ gỗ của cô em chồng để ngoài sân dầm nước hết cả. Đêm hôm đó, cô em chồng nhất quyết gọi cả nhà dậy, bắt khênh đồ trong nhà. Trời tối om như hũ nút, đồ gỗ thì nặng c.h.ị.c.h, cả nhà mỗi bố Đỗ là đàn ông, ngót nghét năm mươi , một mà vần nổi.

Ngoài trời thì mưa tầm tã. Mẹ Đỗ cho bố Đỗ sân. Mặc kệ Đỗ Đắc Mẫn ở ngoài hét, đập cửa rầm rầm. Đắc Mẫn tự dầm mưa kéo cái bàn, bàn chẳng bê thì ướt như chuột lột, hôm đổ bệnh ngay.

Chuyện đó đành, cô em chồng bệnh thì cứ bệnh , đằng còn mẩy bắt sang xưởng Kem que xin nghỉ ốm hộ. Cuối cùng vẫn là bố Đỗ .

Hết chuyện cô em chồng đến chuyện của Vu Nguyệt Oanh. Hôm nọ Đỗ đưa Nguyệt Oanh sang nhà họ Hạ, gặp đúng lúc một mụ đàn ông họ Triệu dẫn chồng đến quấy rối cổng, Đỗ liền bỏ về. Sau đó Nguyệt Oanh bảo chuyện để cô tự với Hạ Đại Phú, bảo Đỗ đừng nhúng tay nữa. Mẹ Đỗ thực lòng cũng chẳng dây nên tặc lưỡi đồng ý luôn.

Sau Hạ Đại Phú qua nhà họ Đỗ hai , đều Nguyệt Oanh dắt ngoài chuyện riêng. Chẳng đầu đuôi , chỉ thấy Hạ Đại Phú nhét tiền tay Nguyệt Oanh, mà cô cũng thản nhiên nhận lấy. Mẹ Đỗ bảo Nguyệt Oanh đem trả nhưng cô nhất quyết . Mẹ Đỗ mắng cho một trận, thế là hai dì cháu cãi to.

Lần Nguyệt Oanh dở chứng, thèm năng gì với Đỗ, cũng chẳng thèm đụng tay việc nhà, suốt ngày lầm lì nhốt trong phòng, chẳng sinh bệnh . Mẹ Đỗ gõ cửa mấy nhưng cô tuyệt nhiên mở. Chuyện Đỗ chẳng dám hé răng với bố Đỗ, vì với tính khí của ông, chuyện chắc chắn sẽ tống khứ Nguyệt Oanh ngay.

Đang lúc phiền lòng, bà nội Đỗ từ trong buồng bước . Sau khi dán miếng cao dán, tình hình của bà khá hơn nhiều, thể loanh quanh.

"Cái Thái , Đắc Mẫn nó đang ốm, chị xem liệu mà chợ nông sản xem con gà nào , mua một con về hầm lấy bát nước cho nó, nó thích uống canh gà lắm."

Nghe đến đây, đầu Đỗ càng đau như b.úa bổ: "Mẹ ơi, chỗ thịt hun khói với xúc xích mượn của đợt còn trả hết, đào tiền mà mua gà lúc ạ."

Trời mưa, mấy miếng ngói mái dột, còn đang dặn nhà con mua mấy viên ngói mới về . Thằng Năm đang tuổi lớn, quần áo cũ ngắn hết cả , may cho nó bộ đồ mới, cái gì mà chẳng cần đến tiền?

Bà nội Đỗ im lặng con dâu. Mẹ Đỗ đành giả lơ: "Trưa nay canh trứng, lát nữa bảo cô Đắc Mẫn mà húp."

Canh gà thì . Bà nội Đỗ lủi thủi về phòng con gái. Mẹ Đỗ dậy, định sang nhà hàng xóm mượn tạm quả trứng. Trứng trong nhà cũng hết sạch , bà chẳng buồn mua, nhà thì đông miệng ăn, mua vài quả bõ bèn gì.

"Dì ạ." Vu Nguyệt Oanh thấy tiếng động bước từ gian nhà tây từ lúc nào.

Mẹ Đỗ ngạc nhiên Nguyệt Oanh. Chà, hết giận cơ đấy? Biết mở mồm chào hỏi ?

"Dì ơi, lát nữa cháu chuyển ." Nguyệt Oanh , "Sau cháu ở đây nữa."

Thế thì quá, bớt một miệng ăn. Mẹ Đỗ hỏi: "Về quê ?"

"Dạ , bác Chu tìm cho cháu một công việc, bên đó chỗ ở luôn ạ." Nguyệt Oanh mỉm nhẹ nhàng. Đây là chuyện bác Chu lúc sáng, khi nhà, hình như là sang nhà hàng xóm họ Lý chút việc.

"Thế còn hộ khẩu?" Mẹ Đỗ hỏi kỹ.

"Cháu diện hộ khẩu vãng lai theo đơn vị bên đó ạ." Nụ mặt Nguyệt Oanh càng rạng rỡ hơn. Có việc , chỗ ở, từ nay cô còn sống cảnh mái hiên nhà , thấp cổ bé họng nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-tn-60-xuong-co-khi-nhung-nam-60/chuong-193.html.]

"Dì để cháu thu dọn đồ đạc." Nguyệt Oanh lúc chẳng còn gì để với Đỗ. Cô sớm nhận bà dì suốt ngày chỉ quanh quẩn chuyện lông gà vỏ tỏi, chẳng hiểu rộng rãi gì, chắc cũng chẳng giúp ích gì cho . Còn về ông dượng thì khỏi bàn, quan hệ đôi bên vốn như nước với lửa, chẳng trông mong gì .

"Đơn vị nào thế?" Mẹ Đỗ hỏi vói theo. Nguyệt Oanh phòng, đóng sầm cửa , chiều chẳng tiết lộ nửa lời.

"Nguyệt Oanh? Nguyệt Oanh!" Mẹ Đỗ gọi mấy tiếng nhưng cửa vẫn cài then c.h.ặ.t. Bà ngẩn cửa một lát. Đây là nhà bà, bà thể đạp cửa xông , nhưng liệu cần thiết ? Cái đứa trẻ , ở nhà họ Đỗ bao lâu nay, tuy nhà bà cũng chỗ chu , nhưng dù cũng bát cơm manh áo, còn lo tìm đối tượng cho... Thành bại , nhưng thái độ của Nguyệt Oanh khiến Đỗ thấy thật lạnh lòng.

Tại Hợp tác xã mua bán.

Đỗ Tư Khổ hỏi giá bộ kim đan len. Có loại vài hào, cũng loại vài đồng, tùy kiểu dáng và chất liệu.

"Bộ nào rẻ nhất ạ?" "Bộ , một phiếu công nghiệp cộng thêm năm hào." Cô mậu dịch viên đáp. "Cho cháu một bộ." Tư Khổ rút tiền và phiếu đưa.

Bộ kim đan bốn chiếc. Tư Khổ cầm lấy, vác bao xác rắn bước khỏi cửa hàng. Mớ len cô nhét kín trong bao từ , để dễ mang vác, để tránh mậu dịch viên hiểu lầm cô mua len ở đây mà đưa phiếu, tránh chuyện lôi thôi.

Mua xong kim đan, cô về xưởng Cơ khí ngay. Thứ khó. Ở phân xưởng 1 sẵn dây thép và thép gỉ, chỉ cần cắt theo chiều dài của chiếc kim , đem mài giũa, đ.á.n.h bóng, mài nhọn hai đầu là xong một bộ. Cô dự định sẽ thêm ba bốn bộ nữa: tặng Viên Tú Hồng một bộ, Dư Phượng Mẫn một bộ, cả bác Trương quản lý cũng một bộ...

À đúng , còn đại đội Trường Hòa nơi cô sang giúp gặt lúa đợt . Vợ đội trưởng Lỗ là bác Gừng đối xử với cô lắm, lúc về còn tặng cô bao nhiêu măng khô. Đợi dịp cô sẽ gửi tặng bác một bộ kim đan. Dù cũng là đồ tự , tốn tiền mà còn rèn luyện tay nghề.

Về đến ký túc xá nữ, Tư Khổ đặt bao xác rắn xuống, lôi mớ len cầm theo kim đan xuống lầu tìm bác Trương.

"Bác Trương ơi, bác dạy cháu đan khăn quàng cổ với." Đan khăn chắc chắn là dễ hơn đan áo nhiều.

Buổi tối.

Viên Tú Hồng về phòng, đưa hũ cao Ngọc Hồng chế xong cho Dư Phượng Mẫn: "Tối nay dùng thử xem?" "Dùng luôn bây giờ ." Phượng Mẫn vội chìa tay . Vết thương của cô đóng vảy, cô dám bôi t.h.u.ố.c đỏ vì sợ để sẹo màu. Tú Hồng cẩn thận sát trùng dùng tăm bông bôi t.h.u.ố.c cho bạn.

Tư Khổ tay cầm cuộn len và đoạn khăn đan một mẩu dài bằng bàn tay bước phòng. Bốn chiếc kim đan vẫn còn cắm đó, chắc là lát nữa cô định đan tiếp.

"Sao tự dưng cô đan lát thế ?" Phượng Mẫn kinh ngạc. "Đan cái khăn, trời lạnh mà." Tư Khổ ngáp dài. Ngồi cạnh cái lò sưởi nhỏ lầu ấm sực cô buồn ngủ quá chừng.

Tư Khổ đặt mớ len lên giường, kéo cái bao xác rắn từ gầm giường . Cô mở ngay mà chốt c.h.ặ.t cửa phòng . Lúc mới mở bao, lôi bông : " giữ mười cân, còn mười cân của hai bà, xem mà chia ."

Phượng Mẫn và Tú Hồng bàn bạc một chút. Phượng Mẫn tự may áo nên lấy bốn cân là đủ, Tú Hồng lấy sáu cân. Tư Khổ giờ tay mắt tinh tường, chia mười cân bông hai phần bằng chằn chặn, chia tiếp thành từng phần nhỏ. Vì cân nên Tú Hồng cứ thế cấu thêm một nắm bên phần của Phượng Mẫn sang là xong, đại khái thế cũng .

"Người bên xưởng Dệt cho cô đổi phiếu vải lấy bông thật ?" Phượng Mẫn sờ mớ bông giường, vẫn thấy khó tin. Thời buổi bông vải là hàng hiếm, mỗi năm chia xuống đầy hai cân phiếu bông. Đến như bố cô mà mua một lúc nhiều thế cũng khó.

Tư Khổ bảo: "Thì cũng nhờ bạn bè giúp đỡ thôi." Chủ yếu vẫn là nhờ than rẻ đợt , nếu xưởng Dệt chẳng đời nào đồng ý ưu ái cho cô nhiều thế . Chắc chắn là cả xưởng bên đó đều chung tay giúp một tay .

Tại nhà họ Đỗ.

Tối muộn, Vệ Đông qua giúp Vu Nguyệt Oanh dọn đồ. Mẹ Đỗ hỏi Vệ Đông: "Nguyệt Oanh nó dọn thế cháu?"

Vệ Đông đáp: "Dạ, sang ký túc xá của nhà ăn đường sắt ạ." Mẹ Đỗ ngẩn : "Nó ở nhà ăn ?" Vệ Đông: "Vâng, cô bảo tự tay kiếm tiền, nên cháu cho cô công nhân thời vụ ở nhà ăn ."

Nguyệt Oanh còn bảo phiền gia đình dì, ở lâu quá cũng thấy ngại. Vì bác Chu sắp xếp một chỗ ở bên ký túc xá, điều kiện chắc chắn bằng nhà họ Đỗ, là nhà cấp bốn ẩm thấp, bốn chung một phòng.

Trong mắt Vệ Đông, nhà họ Đỗ hơn nhiều, nhưng Nguyệt Oanh quyết chí phiền hà thì đó cũng là chuyện .

Mẹ Đỗ hỏi nốt: "Thế nó việc gì?" Vệ Đông đáp: "Dạ, công việc rửa bát ạ." "Là biên chế chính thức ?" Mẹ Đỗ thấy công việc , trong đầu bỗng nảy bao nhiêu suy nghĩ.

Loading...