[TRỌNG SINH TN 60] XƯỞNG CƠ KHÍ NHỮNG NĂM 60 - Chương 194
Cập nhật lúc: 2025-12-25 10:26:56
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4LCh8rI9Ue
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Công việc rửa bát ở nhà ăn, trời lạnh thế thì béo bở gì cho cam. Đại đông thiên mà sờ nước thì buốt tận xương tủy, trừ phi là đun nước sôi để rửa, nhưng nhà ăn liệu nỡ lòng nào? Chỗ than củi tốn kém ai chịu cho?
"Là tạm thôi ạ." Vệ Đông bảo, "Cô thành phố, thể một bước lên ngay biên chế chính thức ." Chuyện là thu xếp, mà tay thì cả nhà đều yên tâm.
Vu Nguyệt Oanh tay xách nách mang hành lý, ở cổng lớn đợi một lát, thấy Đỗ vẫn mải mê trò chuyện với Vệ Đông bèn mở miệng giục: "Dì ơi, chúng cháu đây kẻo lát nữa trời đổ mưa."
Ngoài cổng là chiếc xe cải tiến của nhà họ Vệ, xe chất ít đồ đạc của Nguyệt Oanh. Vốn dĩ hành lý chẳng bao nhiêu, nhưng vì ở ký túc xá chăn đệm nên cô cuộn luôn cả bộ của nhà họ Đỗ mang theo. Cô còn chê bộ mỏng nữa là khác.
Mẹ Đỗ tiếng Nguyệt Oanh gọi, bà sang dặn Vệ Đông: "Vệ Đông , hai nhà giao tình bao năm, dì thật với cháu một câu. Cái Nguyệt Oanh ở nhà cũng bố cưng chiều, tính tình phần tiểu thư. Sau sang nhà ăn, nếu nó quen việc rửa bát, ở hợp ký túc xá thì cháu tính ?"
Cuối cùng bà còn bồi thêm một câu: "Tiệc rượu bày thì tuyệt đối cho nó về ở nhà cháu đấy." Chuyện là quan trọng nhất.
Vệ Đông thản nhiên: "Cô bảo từ nhỏ giúp lụng , chắc là ở thôi ạ."
Mẹ Đỗ lời đến tận cửa miệng, nhưng nghĩ tình chị em ruột thịt nên rốt cuộc nuốt trong. Dù Nguyệt Oanh cũng dọn , dù gì cũng mang chút huyết thống, bà chẳng buồn nhiều lời thêm nữa.
Nguyệt Oanh thấy hai vẫn dứt chuyện, liền gọi với Vệ Đông giục ngay: "Vệ Đông, sớm nữa ." Cái nhà họ Đỗ cô chẳng nán thêm giây phút nào.
Mẹ Đỗ bảo Vệ Đông: "Đi cháu." Những gì cần hỏi bà hỏi hết .
Đến nhà ăn đường sắt, Vệ Đông đẩy xe cải tiến vòng phía . Phía là nhà ăn lớn, phía là kho chứa rau quả, cạnh kho một dãy nhà cấp bốn chia bốn gian, hai gian trong đó dùng ký túc xá.
"Đến nơi ."
Vệ Đông đẩy xe đến cửa gian phòng bên . Sắc mặt Vu Nguyệt Oanh bỗng chốc trở nên cực kỳ khó coi. Đây mà là ký túc xá nhà ăn ? Cái dãy nhà lụp xụp á? Thế thì... thế còn chẳng bằng nhà dì .
Vệ Đông cầm chìa khóa bác Chu đưa để mở cửa: "Đây là phòng bốn , nhưng hiện tại chỉ mỗi cô Thu ở thôi. Cô là phụ trách múc cơm ở nhà ăn. Bình thường về nhà ở, ít ai ở ký túc xá lắm."
Nói xong bắt đầu khênh đồ trong. Tuy chỉ mỗi cô Thu ở nhưng trong phòng vẫn kê bốn sạp giường. Trừ cái sạp của cô Thu là đồ đạc tươm tất , ba cái còn đều là loại giường đơn sơ, hai cái trong đó chất đầy đồ lặt vặt. Nhìn cái sạp trống còn là dọn dẹp qua cho cô .
Căn phòng chẳng rộng rãi gì, ngoài bốn sạp giường còn kê thêm một cái tủ gỗ, cạnh tủ là cái bàn cũ và hai chiếc ghế. Tuy cũ kỹ nhưng bàn trải khăn, đặt sẵn phích nước, cánh cửa đóng mấy cái đinh nhỏ để treo khăn mặt. Nguyệt Oanh mà lòng lạnh ngắt. Thế thì sống ?
Vệ Đông kéo sợi dây điện cạnh cửa, bóng đèn tròn vàng vọt bật sáng. Căn phòng bỗng hiện rõ mồn một. Vệ Đông tay chân thoăn thoắt vần đồ đạc lên cái sạp trống: "Đồ để đây nhé." Xong xuôi, đưa chìa khóa cho Nguyệt Oanh.
Nguyệt Oanh cầm chùm chìa khóa mà thấy nặng nghìn cân: "Cháu thấy..." Hay là về nhà dì ở cho xong. lời mới một nửa cô kịp nuốt , sợ hỏng hình tượng trong mắt nhà họ Vệ, đành bóng gió: "Cháu sợ dì nhớ cháu, là tối nay cháu về thăm dì một lát."
Vệ Đông cô : "Chính cô bảo dọn sang đây mà." Anh bảo là điều kiện ở đây bình thường còn gì.
"Ý cháu là, đợi sức khỏe cô Đắc Mẫn khá hơn một chút cháu về." Nguyệt Oanh hận nhanh nhảu đoảng, "Còn bà nội Đỗ nữa..."
"Có dì Hoàng lo ," Vệ Đông nhíu mày, "Chẳng lẽ cô nữa ?"
Đã nhà ăn thì lấy thời gian mà chăm ốm. Nhà ăn phục vụ đủ ba bữa, sáng sớm tinh mơ khi trời còn sáng dậy việc, tối mịt khách khứa về hết mới đóng cửa, còn thu dọn hiện trường. Bận tối mắt tối mũi chứ.
"Dạ , cháu ạ." Nguyệt Oanh đành bấm bụng, định bụng ở vài ngày tính tiếp. Mới đến mà dọn ngay thì quả thực .
Vệ Đông chỉ tay phía nhà ăn lớn: "Nhà vệ sinh ở đằng , buổi tối cô nên chuẩn sẵn cái bô."
Mặt Nguyệt Oanh tái mét.
Tại nhà họ Đỗ.
"Dọn thật ?" Bố Đỗ khi xác nhận Nguyệt Oanh hẳn thì trong lòng hỉ hả. Dạo Đỗ bận bịu chăm bà nội, giờ đến lượt cô em chồng đổ bệnh, bố Đỗ thương vợ nên chẳng nỡ mở lời đuổi Nguyệt Oanh . Giờ cô tự điều mà dời , đúng là thái bình thiên hạ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-tn-60-xuong-co-khi-nhung-nam-60/chuong-194.html.]
Mẹ Đỗ thở dài: "Chẳng cái Nguyệt Oanh nó giống tính ai mà bạc bẽo thế ." Mấy ngày nay bà thấu ruột gan cô .
Bố Đỗ bảo: "Lát nữa bà sang nhà Hạ Đại Phú báo một tiếng, tìm cái Nguyệt Oanh thì nhà ăn mà tìm, đừng đến nhà nữa." Dạo cả khu phố đều đồn ầm lên chuyện nhà họ Hạ chẳng đắc tội gì với một gã c.ờ b.ạ.c rách giời rơi xuống, gã đó dắt theo một lũ đến quấy nhiễu, công an phường cũng can thiệp. Sau bảo là do nhà họ Hạ hủy hôn, khó mà quản nổi, cứ thế ầm ĩ mãi thôi.
"Ngày mai sang ."
Hai vợ chồng đang thủ thỉ thì ngoài sân tiếng Hạ gọi: "Chị Hoàng nhà đấy?"
Mẹ Đỗ bước : "Có đây, chị đến đúng lúc lắm, cũng đang chuyện cần thưa với chị." Bước đến cổng viện, Đỗ báo luôn chuyện Nguyệt Oanh dọn sang ký túc xá nhà ăn đường sắt, việc gì thì cứ đó mà tìm.
"Sao cô nhà ăn ?" "Nó tìm việc ."
Mắt Hạ sáng rực lên, mặt mày hớn hở như bắt vàng, lôi tuột thằng con Hạ Đại Phú đang cạnh ngay: "Đi, sang đó xem thử."
Mẹ Đỗ vói theo: "Nhà em đang ốm nên tiếp các bác , các bác thong thả."
Nhà máy hóa chất Giang Nguyên. Nhà khách.
Tống Lương cầm b.út máy, đang cặm cụi dịch bản sơ đồ cấu trúc của bình phản ứng mà thấy hôm nọ. Nguyễn T.ử Bách ngoài từ chiều thấy về, Tống Lương tranh thủ thời gian để . Bản dịch tiếng Trung thành.
Tống Lương cầm b.út, trầm tư một lát rút thêm một tờ giấy nữa, bắt đầu những phương án giải quyết khả thi cho bình phản ứng. Lần đổi sang dùng b.út chì, cố ý đổi nét chữ. Đây là kiểu chữ thứ ba của . Bản dịch dùng kiểu chữ Tống tiêu chuẩn, còn bản phương án mô phỏng theo nét chữ nghệch ngoạc của học viên lớp xóa mù chữ.
Viết xong, chia hai phong bì , bên ngoài đề dòng chữ: "Kính gửi Trưởng khoa Kỹ thuật", nét chữ đúng kiểu mới học chữ.
Nguyễn T.ử Bách vẫn thấy về. Tống Lương quầy lễ tân xem đồng hồ, mười giờ đêm. Thêm một lát nữa, Nguyễn T.ử Bách mới trở về, quần áo mỏng manh giữa trời giá rét khiến đôi bàn tay đông cứng . Tống Lương vội rót một ly nước nóng đưa cho . Nguyễn T.ử Bách ôm c.h.ặ.t lấy cốc nước, lúc mới thấy ấm thấm .
" mua vé tàu chín giờ sáng mai , ngày mai chúng luôn." Nguyễn T.ử Bách . "Chẳng là ngày ?" Tống Lương hỏi . Theo kế hoạch, ngày mai nhà máy hóa chất một cuộc họp mời họ tham gia, chắc là vẫn xoay quanh vấn đề bình phản ứng.
Nguyễn T.ử Bách bảo: " ngóng , nội bộ bên đấu đá kinh khủng lắm, nhất là hai vị lãnh đạo cao nhất. Bí thư Lưu nhiệt tình với chúng một cách bất thường, sợ em xưởng Cơ khí cuốn vòng xoáy ."
Nếu để trở thành quân cờ trong tay kẻ khác thì chút nào. Anh vô tình công nhân nhà máy bàn tán lúc trưa, thế nên chiều mới vội vàng ga tàu ngay. Đi về về mất bao nhiêu thời gian nên giờ mới về muộn thế .
"Sáng sớm là luôn ?" ", sáng dậy ." Nguyễn T.ử Bách nhấp một ngụm nước nóng.
Tống Lương bảo: "Để sang báo với các đồng chí khác." Đợt cùng còn mấy em xưởng Cơ khí, ở ngay phòng bên cạnh.
Nguyễn T.ử Bách thấm mệt nên để Tống Lương . Tống Lương sang phòng bên, thông báo sáng mai xuất phát chuyến chín giờ. Anh đả động gì đến chuyện đấu đá nội bộ mà lôi Trưởng khoa Bành của khoa Kỹ thuật bình phong, bảo Trưởng khoa dặn nhiệm vụ ở xưởng đang nặng nề, hết thời hạn là về ngay. Mọi nhất trí sáng sớm mai lên đường.
Sáng hôm . Trời hửng sáng, họ thu dọn đồ đạc xuất phát. Tống Lương là cùng, khi rời , hai phong bì thư để bàn quầy lễ tân nhà khách, bên ngoài đề: "Kính gửi Trưởng khoa Kỹ thuật nhà máy hóa chất". Không địa chỉ, cũng chẳng dán tem.
Thành phố Dương, nhà ăn đường sắt.
Trời còn sáng hẳn, Vu Nguyệt Oanh cô Thu cùng phòng đ.á.n.h thức: "Nguyệt Oanh ơi, dậy thôi, đến giờ nhà ăn ." Cô Thu chỉnh tề quần áo, tóc tai chải chuốt gọn gàng.
Cô Thu năm nay năm mươi sáu tuổi, vẫn độc . Ở tuổi ngũ tuần mà trông cô như mới ngoài bốn mươi, trẻ trung. Cô tự tự tiêu, vướng bận chồng con nên sống tự tại, cái dở duy nhất là căn nhà riêng của .
"Cô Thu ơi, sớm quá cô?" Nguyệt Oanh bỗng cảm thấy cái nhà ăn chẳng chốn dung lý tưởng.
Cô Thu bảo: "Không sớm , hơn sáu giờ là công nhân và gia đình họ bắt đầu kéo đến , chậm nhất là bảy giờ quầy đồ ăn sáng. Cháu mới đến ngày đầu, đừng để muộn."
Nguyệt Oanh thấy lý, vội vàng mặc đồ, rửa mặt qua loa theo chân cô Thu nhà ăn. Cô ngáp ngắn ngáp dài, buồn ngủ ríu cả mắt. Mới dời đến chỗ cô quen nên nửa đêm mới chợp mắt một tí gọi dậy.
Hai là những đến sớm nhất. Cô Thu quen đường lối mở cửa nhà ăn, bật đèn dẫn Nguyệt Oanh bếp : "Cháu nhóm lò chứ? Múc đầy nước cái vạc lớn đốt lửa lên."
"Thế còn cô ạ?" Nguyệt Oanh cô Thu hỏi.