[TRỌNG SINH TN 60] XƯỞNG CƠ KHÍ NHỮNG NĂM 60 - Chương 195

Cập nhật lúc: 2025-12-25 10:28:03
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9AHwsBoteW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

" kho lấy rau sang đây."

Vu Nguyệt Oanh bắt đầu nhóm lửa, xách nước đổ đầy nồi. Cô Thu mấy chuyến, khệ nệ bê bao nhiêu là rau củ qua, gọi Nguyệt Oanh giúp một tay rửa rau. Nguyệt Oanh trong lòng cam tâm tình nguyện, nhưng vẫn bắt tay . Có điều, cô việc kỹ tính quá mức, một cái lá rau mà rửa mãi xong.

Cô Thu nhắc nhở mấy nhưng Nguyệt Oanh vẫn chứng nào tật nấy, cô Thu nhíu mày, cũng chẳng buồn thêm nữa. Một lát , nhân viên nhà ăn lục đục kéo đến đông đủ. Ai nấy đều bận rộn: nhào bột, thái thịt, nặn bao t.ử... lau bàn, xếp ghế...

Bác Chu cũng đến. Nguyệt Oanh thấy bóng bác liền vội vàng sán : "Bác Chu ạ." Tay cô vẫn cầm mớ rau để bác Chu thấy đang việc.

Bác Chu bảo: "Nguyệt Oanh đến sớm thế cháu." Nói , bác giới thiệu cô với : "Mọi đây một lát, đây là nhân viên mới của nhà ăn , Vu Nguyệt Oanh. Sau việc rửa bát cứ giao cho cô nhé."

Rửa bát?! Nguyệt Oanh sững sờ, mớ rau xanh tay bóp nát vụn.

"Bác Chu ơi, chẳng ở nhà ăn đều tự mang cặp l.ồ.ng ạ?" Nguyệt Oanh lắp bắp hỏi.

"Cũng đây gọi món xào, bên cung cấp bát đũa." Bác Chu giải thích, "Nhà ăn than củi thiếu, trời lạnh thế , dùng nước nóng rửa bát thì lo buốt ."

Thực việc rửa bát ở nhà ăn quá nặng nhọc, ăn món xào đầy một nửa. Vả , thời buổi bụng ai cũng thiếu dầu mỡ, đĩa bát thường sạch trơn chẳng thừa thãi gì, nếu ăn hết cũng gói mang về bằng sạch. Cái năm tháng , ai mà nỡ lãng phí lương thực cơ chứ?

"Bác Chu ơi, cháu việc khác ạ." Nguyệt Oanh nhịn nửa ngày, cuối cùng cũng đ.á.n.h bạo đề đạt. Rửa bát nhiều sẽ đôi bàn tay thô ráp mất thôi.

Nụ mặt bác Chu chợt tắt, khuôn mặt béo tròn bỗng trở nên nghiêm nghị: "Nguyệt Oanh , chúng ai cũng lên từ việc rửa bát, lau bàn, thái rau thôi. Nếu cháu biểu hiện , thiên phú, sớm muộn gì cũng phụ bếp." Chuyện gì cũng từ từ, ai một bước mà thành ngay đầu bếp .

Nguyệt Oanh cúi đầu: "Bác đúng ạ." Cô cứ ngỡ công việc là hũ mật, ai ngờ là hầm chông.

Tại nhà họ Đỗ.

Đỗ Đắc Mẫn đau đầu như b.úa bổ, Văn Tú nghỉ học ở nhà chăm .

"Mẹ ơi, lát nữa con nhà ăn mua bao t.ử cho nhé." Văn Tú . Bao t.ử nhân thịt, mấy ngày nay mợ Cả nấu nướng thanh đạm quá, món mặn duy nhất chỉ là canh trứng, thực sự chẳng gì tẩm bổ.

Đắc Mẫn ho khan sù sụ. Văn Tú ngoài định rót nước nóng nhưng phích nước trống . Cô bé đành cầm ấm sân hứng nước bếp đun, đợi một lát nước mới sôi. Cô bé sang buồng mợ, thấy cả hai vẫn ngủ dậy.

Nước sôi, Văn Tú bưng phòng, lúc định lấy t.h.u.ố.c cho thì thấy lọ t.h.u.ố.c nhẵn thín. Cô bé đành ngoài, tìm ai bây giờ? Nghĩ nghĩ , cô bé đành gõ cửa phòng . Bà nội tuổi cao sức yếu, cũng chẳng giúp gì.

Bố Đỗ dậy từ , tiếng gõ cửa liền mở.

"Cậu ơi, t.h.u.ố.c của con hết ." Mắt Văn Tú đỏ hoe, "Mẹ ốm mấy ngày , con đưa bệnh viện." Đi tiêm chắc chắn sẽ nhanh khỏi hơn.

Bố Đỗ trong, Đỗ đang chải đầu cũng thấy. Bà : "Văn Tú, con hỏi xem tiền để cầm đây, lát nữa mợ đưa bệnh viện." Xong bà sang bảo chồng: "Nhà con cứ , việc nhà lo." Không thể nghỉ thêm nữa.

Bố Đỗ gật đầu xách cặp . Mẹ Đỗ dặn vói theo: "Nhớ mang theo ô đấy." Nghe bảo hôm nay mưa.

Văn Tú theo bóng khuất, lủi thủi phòng: "Mẹ ơi, tiền nhà để ạ?"

Đắc Mẫn đang bẹp bỗng bật dậy tỉnh táo lạ thường: "Mày hỏi tiền gì?" Lần Văn Tú lén lấy tiền của bà, đừng tưởng bà ! Sau đó bà tra hỏi thế nào nó cũng chịu tiền mất. Mấy chục đồng bạc chứ ít , tự dưng mất trắng.

"Con đưa bệnh viện tiêm," giọng Văn Tú nhỏ dần, "Mợ bảo đưa tiền tiêm mợ mới đưa ."

Đắc Mẫn mà nghẹn họng vì tức: "Đấy, mà xem, đúng là nhà với !" Bà tức quá lên cơn ho dữ dội.

"Mẹ ơi, hết t.h.u.ố.c ." Văn Tú .

Đắc Mẫn gượng dậy, bảo Văn Tú lấy cái áo khoác đây. Bà hồi một lúc, rút từ trong túi áo hai đồng bạc: "Con trạm xá mua ít t.h.u.ố.c về đây, tiêm chọc gì hết." Chỉ là cảm mạo thôi, c.h.ế.t . Bà thấu , trai với chị dâu một lòng một với , căn bản chẳng đoái hoài gì đến sống c.h.ế.t của bà.

Sáng sớm, Đỗ chợ mua nửa cân cá về. Đắc Mẫn ốm, dù cũng nấu bát canh cá cho cô . Trời âm u xám xịt. Lúc bà nội Đỗ từ trong buồng , thấy con dâu đang đ.á.n.h vảy cá. Chỉ một lát , tiếng bà nội hốt hoảng vọng từ phòng Đắc Mẫn: "Thái ơi, Đắc Mẫn trong phòng!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/trong-sinh-tn-60-xuong-co-khi-nhung-nam-60/chuong-195.html.]

Người già lúc cuống lên bước chân cũng nhanh lạ kỳ, bà gần như chạy bay sân.

"Sáng sớm con chợ bà vẫn còn trong phòng mà." Mẹ Đỗ vội vàng buông d.a.o, lau tay tạp dề chạy xem. Phòng Đắc Mẫn cửa mở toang, một bóng . Dưới gầm giường, trong tủ , Đỗ lật tung cả lên cũng chẳng thấy ai.

"Mẹ ơi, bà xem, áo khoác còn ở đây, cả đôi giày da bà cũng mất hút , con nghĩ chắc bà ngoài ." Mẹ Đỗ phát hiện tình hình mới.

"Đã khỏi bệnh ?" Bà nội lo nơm nớp.

"Văn Tú cũng nghỉ học, chắc là hai con cùng ." Mẹ Đỗ ngẫm nghĩ, "Sáng nay con bé còn bảo đưa tiêm mà."

Bà nội con dâu vẻ dò xét. Mẹ Đỗ thản nhiên: "Đắc Mẫn cũng chẳng tiêu pha gì mấy, tiền tiêm chắc chắn là sẵn trong túi ." Mình ốm tự bỏ tiền chữa là chuyện thiên kinh địa nghĩa. Nói xong, bà sân tiếp tục đ.á.n.h vảy cá.

Nhà máy hóa chất Giang Nguyên, Nhà khách.

Cô nhân viên phục vụ sáng sớm phát hiện bàn hai phong thư, địa chỉ gửi, cũng chẳng dán tem bưu điện, chỉ đề vỏn vẹn mấy chữ "Kính gửi Trưởng khoa Kỹ thuật", trông thật kỳ quặc. Chẳng lẽ là trò đùa của ai đó? Cô phục vụ vứt phong thư sang một góc bàn, thèm đoái hoài.

Đến chín giờ, quản đốc phân xưởng ghé qua tìm nhóm Tống Lương. Nhà máy sắp một cuộc họp, Bí thư Lưu mời các đồng chí xưởng Cơ khí qua tham vấn ý kiến về vấn đề kỹ thuật. Thế nhưng quản đốc đến nơi thấy phòng trống trơn! Mấy phòng khác cũng ai, đồ đạc hành lý biến mất sạch sẽ!

Đi thật ! Ông vội vàng chạy hỏi nhân viên phục vụ: "Mấy đồng chí bên xưởng Cơ khí ?"

"Chắc là ngoài ạ." Cô phục vụ lau bàn giả vờ bận rộn.

Quản đốc gắt lên: "Phòng , hành lý mang hết , cô ở đây mà khách lúc nào ?"

Cô phục vụ lắc đầu. Quản đốc gọi cả quản lý nhà khách , nhưng ai nấy đều ngơ ngác gì. "Họ để cái gì ?"

Để đồ á? Không mà. Cô phục vụ sực nhớ , cầm hai phong thư định vứt ban nãy đưa qua: "Bác xem cái ."

Quản đốc cau mày xé phong thư . Mấy đồng chí thật là, thì , chẳng với ai một lời, cứ lén lút như ăn trộm . khi lôi tờ giấy bên trong , đồng t.ử ông bỗng co rút .

Đây! Đây là! Sơ đồ cấu trúc bình phản ứng, bản tiếng Trung! Dịch ! Quản đốc mừng sợ, ông xem xem vội vàng xé nốt phong thư còn .

Phương án giải quyết!

Ông mừng đến mức suýt ngất , cái ... cái tuyệt vời quá! Phải tìm Bí thư Lưu ngay! Quản đốc sợ run tay rách giấy, vội vàng nhét thư túi áo, đầu chạy như bay ngoài. Có phương án , đám bên phe Xưởng trưởng chắc chắn là mất ăn mất ngủ cho mà xem.

"Bí thư ơi! Đại hỷ sự!"

Xưởng Cơ khí.

Sáng sớm, Đỗ Tư Khổ thành xong bài tập rèn luyện hằng ngày, đó cô kho tìm mấy sợi dây thép thừa từ việc cắt gọt vật liệu, mang về định tự kim đan len. Trước khi bắt tay , Tư Khổ còn cẩn thận hỏi mấy bác thợ nguội già xem kim đan thì cần những dụng cụ gì và thế nào cho chuẩn. Hỏi han kỹ lưỡng bao giờ cũng hơn.

"Dùng cái bàn kẹp kìa, cái máy đằng đang trống đấy." Bác thợ già còn dặn thêm vài lưu ý kỹ thuật.

Tư Khổ chăm chú lắng , kết hợp giữa ý tưởng của và kinh nghiệm của tiền bối để bắt tay . Chiếc kim đầu tiên ngốn của cô mất nửa tiếng đồng hồ, nhưng đến khi kinh nghiệm, thời gian rút ngắn đáng kể, chiếc cuối cùng chỉ mất đầy mười lăm phút. Cả buổi sáng, cô đ.á.n.h xong hai bộ kim đan. Tốc độ thực sự đáng nể.

Giờ nghỉ trưa tại nhà ăn, Tư Khổ lôi bộ kim đan khoe với nhóm Dư Phượng Mẫn: "Nhìn !"

"Sao cô mua thêm thế?" Phượng Mẫn hiểu, hôm qua mới mua một bộ mà. Phiếu công nghiệp nhiều quá chỗ tiêu ?

Tư Khổ cất bộ kim đan túi, mắt lấp lánh niềm kiêu hãnh: " tự đấy!"

Phượng Mẫn kinh ngạc cầm lấy xem: "Cô á? Để xem nào." Cô lật lật ngắm nghía, trông chẳng khác gì đồ mua ở Hợp tác xã mua bán cả.

"Bà thích , thích thì cho một bộ." Tư Khổ hào phóng, "Dây thép lấy ở kho, lát nữa gặp chủ nhiệm Hà xem trả tiền nguyên liệu thế nào." Chỉ là tiền sắt vụn thôi, chắc chẳng đáng bao nhiêu.

"Lấy chứ, lấy chứ!" Phượng Mẫn thấy hôm qua Tư Khổ đan khăn trông cũng , cô định bụng sẽ học lỏm để đan cho Chu An một cái khăn quàng cổ.

Loading...